Thập Niên 70: Đại Lão Tận Thế Mang Theo Không Gian Trở Về Rồi! - Chương 129: Tuần Tra Đảo Hoang, Phát Hiện Mỏ Dầu Khổng Lồ
Cập nhật lúc: 2026-03-21 00:44:48
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
ba giờ chiều, họ đặt chân lên hòn đảo đầu tiên.
Hòn đảo tuy thuộc về gia tộc Berg, nhưng từng ai lên đảo sinh sống.
Bãi cát vàng óng ả kết hợp với nước biển xanh nhạt, khung cảnh sạch sẽ tươi , Diệp Vân Niệm cảm thấy khoảnh khắc khí dường như trong lành hơn nhiều.
Trên bãi cát là đủ loại hải sản từng trải qua sự tàn khốc của xã hội.
Diệp Vân Niệm cảm thấy chỉ cần nhặt bừa cũng một xô đầy.
Những thuyền đều là của Hắc Long Bang, Hắc Long bảo họ dựng trại ngay tại chỗ.
Chỉ Hắc Long và Diệp Vân Niệm sâu trong đảo.
Trên đeo túi hương đuổi muỗi do Diệp Vân Niệm .
Dọc đường quả thực rắn rết, chuột bọ quấy rầy.
Tinh thần lực của Diệp Vân Niệm phóng xa, gần như bao trùm bộ hòn đảo, quả thực phát hiện dấu vết sinh sống của con .
Trên đảo nhỏ ngay cả một túp lều tranh cũng , lẽ từ lâu đây nơi là một hòn đảo hoang dã.
như tài liệu hiển thị, nửa của hòn đảo là vùng đất bằng phẳng, nửa là núi cao sừng sững.
Rất thích hợp để trồng trọt.
Khu vực bằng phẳng phía còn thể xây dựng một trang viên rộng lớn.
Nhìn tổng thể, núi quả thực một loài động vật hoang dã quý hiếm, nhưng lượng ít.
Diệp Vân Niệm dự định để một ngọn núi cho chúng sinh sống tự nhiên, những nơi khác sẽ cử đến trồng cây ăn quả và rau xanh.
Nếu xây dựng một trang viên ở đây, chi phí chắc chắn hề rẻ.
Hắc Long ngày càng khâm phục cô gái nhỏ .
Sự quyết đoán thực sự dạng .
Hải đảo mua là mua.
Trang viên xây là xây.
Hòn đảo đầu tiên nhanh tuần tra xong, họ khởi hành đến hòn đảo thứ hai.
Chỉ cách hai nghìn mét, nhanh tới nơi.
Hòn đảo thứ hai diện tích nhỏ hơn, Diệp Vân Niệm phóng tinh thần lực cũng phát hiện dấu vết sinh sống của con .
Điều khiến cô vô cùng vui vẻ.
Nếu thực sự ngoài sinh sống ở đây, cô sẽ tiện thực hiện kế hoạch của .
Trên hòn đảo chỉ một ngọn núi nhỏ, động vật hoang dã cỡ lớn, chỉ một loài nhỏ như gà rừng, thỏ rừng.
Khu vực đồng bằng khá nhiều, thích hợp để xây dựng các khu vui chơi giải trí.
Mặc dù mức tiêu dùng hiện tại hỗ trợ du lịch vui chơi, nhưng đối tượng mà Diệp Vân Niệm hướng tới là trong nội địa, mà là những vị phú hào ở nước ngoài.
Cô dự định biến hòn đảo thành một hòn đảo dưỡng sinh tích hợp nghỉ dưỡng, giải trí và vui chơi.
Bắt đầu nhắm các viện dưỡng sinh và thẩm mỹ viện dành cho các quý bà giới thượng lưu.
Có thể cho bộ làn da cơ thể trở nên trắng trẻo, mịn màng.
Còn thể giúp những vị phú hào đến du lịch vui chơi thư giãn tinh thần, kéo dài tuổi thọ.
Kiếm tiền mà, kiếm tiền của giàu mới là chân lý.
Điểm Diệp Vân Niệm vẫn tính toán.
Nghĩ , Diệp Vân Niệm liền cảm thấy túi tiền của sắp lấp đầy bởi vàng bạc .
Khi chuẩn về, cô một tảng đá lớn phóng tầm mắt xa.
Lúc chuẩn nhảy xuống, cô đột nhiên nhận điều gì đó , tảng đá hình như rung lắc.
Dị năng hệ Thổ tỏa bên , ngay lập tức phát hiện sự bất thường.
Kế hoạch của cô bóp c.h.ế.t từ trong trứng nước .
Bên tảng đá là một mỏ dầu tự nhiên.
Mỏ dầu!
Đây chính là mỏ dầu biển trong truyền thuyết ?
Nếu để gia tộc Berg phát hiện , chắc chắn họ sẽ dốc lực để giành hòn đảo .
Vì , kế hoạch xây dựng đảo dưỡng sinh tạm thời gác .
Tin tức Diệp Vân Niệm hề nhắc đến với Hắc Long.
Để tránh rút dây động rừng.
Theo tình hình hiện tại, khi kỳ thi đại học diễn , hòn đảo thể động .
Trong lòng thầm thở dài một tiếng, hai liền trở hòn đảo ban đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-dai-lao-tan-the-mang-theo-khong-gian-tro-ve-roi/chuong-129-tuan-tra-dao-hoang-phat-hien-mo-dau-khong-lo.html.]
Lều trại dựng xong.
Diệp Vân Niệm trải nghiệm sức hấp dẫn của việc bắt hải sản đêm khuya.
Nào là cua xanh lớn, cua bánh mì, cua hoa lan, đủ các loại cua thiếu thứ gì.
Còn đủ các loại ốc, ốc mắt mèo, ốc móng tay, loại ốc hương cực lớn cũng .
Còn hải sâm, bào ngư, sò điệp.
Thỉnh thoảng bờ biển cũng vài con cá biển nhỏ mắc cạn.
Cộng thêm nguyên liệu thuyền, cả nhóm ăn một bữa ngon lành.
Lên kế hoạch đơn giản một chút, Diệp Vân Niệm liền dẫn Hắc Long trở về Cảng Thành.
Mặc dù chỉ ngoài một ngày một đêm, nhưng vẫn khiến hai vị lớn trong nhà lo lắng yên.
Diệp lão thái nắm c.h.ặ.t t.a.y Diệp Vân Niệm: “Niệm Bảo , cuối cùng cháu cũng về . Trên đường gặp nguy hiểm gì chứ?”
Diệp Thanh Sơn cũng tiến lên đ.á.n.h giá cô cháu gái nhỏ, thấy sắc mặt hồng hào giống như hoảng sợ mới thở phào nhẹ nhõm.
Diệp Vân Niệm khẽ lắc đầu, nhẹ: “Ông nội, bà nội, cháu ạ.”
“Anh Long chăm sóc cháu chu đáo.”
“Cháu xem hòn đảo đó , rộng lớn, cháu định xây một trang viên lớn ở đó, đến lúc đó cả nhà chúng đều thể chuyển qua đó ở.”
“Cho dù mùa đông về tỉnh Hắc Long Giang ăn Tết, thì mùa hè lúc rảnh rỗi, chúng thể đến hòn đảo nhỏ để nghỉ dưỡng.”
Diệp Vân Niệm quên mang theo máy ảnh, hối hận vì chụp một cảnh đảo mang về cho hai ông bà xem.
chỉ cô , Diệp lão thái tít mắt: “Vẫn là Niệm Bảo nhà nghĩ cho chúng .”
“Cháu xem cha cháu và chú ba cháu kìa, dạo đến nhà cũng chẳng thèm về.”
Diệp Vân Niệm : “Chẳng là do công ty bận rộn ạ? Trang trại chăn nuôi của chú ba cháu mới bắt đầu, khó tránh khỏi bận rộn hơn một chút.”
“Đợi một thời gian nữa là thôi ạ, tuyển thêm vài nữa.”
“Cũng sắp đến Tết . Ông nội, bà nội thời gian thì phố dạo một vòng, xem cần mua sắm gì .”
Diệp Vân Niệm nhắc thì hai ông bà cũng quên mất.
Ở Cảng Thành , thỉnh thoảng một cơn mưa, nhiệt độ mát mẻ, nhớ là sắp đến Tết .
Diệp lão thái vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái: “Ây da, Vân Tinh và Vân Liên ăn Tết thế nào?”
“Có thể đón chúng nó qua đây luôn ?”
Ý tưởng quả thực .
Diệp Vân Niệm gật đầu: “Được ạ, để cháu hỏi thử xem.”
Nói là , ngày hôm Diệp Vân Niệm liền một bức thư gửi về nội địa.
Tất nhiên khi Chu lão gia t.ử và những khác bức thư, họ hề phản đối.
“Được, cử thông báo cho hai xưởng mau ch.óng cho nghỉ phép.”
“Rõ.”
Nửa tháng , khi gia đình Diệp Vân Tinh và Diệp Vân Liên tàu hỏa, họ vẫn còn ngơ ngác, cứ thế mà Cảng Thành .
Ngay cả lãnh đạo trong xưởng cũng tích cực cho nghỉ phép, tươi tiễn đưa.
Mộng Vân Thường
Điều khiến một luôn thật thà chất phác như Trình Đại Lực cũng chút phản ứng kịp.
Cô em họ của cũng quá lợi hại .
Ở tận Cảng Thành xa xôi mà thể chỉ huy hai xưởng ở tỉnh Hắc Long Giang.
Ba lớn, một đứa trẻ, đường đương nhiên cũng toa giường .
May mắn là đến Cảng Thành bình an.
Vừa xuống tàu hỏa liền thấy Diệp Trung Quân và Diệp Trung Dân mặc vest chỉnh tề.
Diệp Vân Tinh và Diệp Vân Liên trực tiếp sững tại chỗ, đây vẫn là cha nhà quê của họ ?
Trình Đại Lực ôm Tiểu Thanh Vân càng dám một lời, sợ sai.
Bố vợ phát tài .
Bộ đồ bình thường nào cũng mặc nổi .
Lên xe ô tô con, mấy vẫn hồn.
Diệp Vân Tinh đ.á.n.h giá bên trong xe, kinh ngạc hỏi: “Cha, bây giờ nhà chúng trở nên tiền , đúng ?”
Vậy thể cần nữa ?
Diệp Trung Quân xua tay: “Cũng tàm tạm, tàm tạm thôi. Không thể so sánh với những vị phú hào ở Cảng Thành , nhà chúng chỉ là lũ nhà quê thôi.”
“Đều là nhờ Niệm Bảo dẫn dắt chúng nên cả đấy.”