Thập Niên 70: Đại Lão Tận Thế Mang Theo Không Gian Trở Về Rồi! - Chương 108: Lơ Lửng Thần Bí
Cập nhật lúc: 2026-03-20 10:04:58
Lượt xem: 34
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời gian xuất phát là ban đêm, tàu lấy một tia sáng, Diệp lão nhị nắm c.h.ặ.t t.a.y Diệp Vân Thần, trong lòng ôm Diệp Vân Niệm, chỉ sợ buông tay là biến mất.
Ngay cả Diệp Vân Niệm cũng chỉ thể dùng tinh thần lực để quan sát xung quanh. Quả nhiên những thể lên con tàu nếu giàu thì cũng là địa vị, kẻ nào mắt mà tiến lên gây sự.
Nói thật, cô đều khâm phục lái tàu, khả năng định hướng cũng quá !
Bên ngoài khoang tàu còn vài đang tuần tra, trong tay đều cầm gậy sắt hoặc rìu.
Vị trí của họ là ở tầng cùng của khoang tàu, tất cả các phòng ở tầng chỉ một phòng là .
Bên trong một đàn ông, hai hàng lông mày nhíu c.h.ặ.t, một nửa bờ vai đều là hình xăm, quanh eo quấn băng gạc, nửa tựa giường hút t.h.u.ố.c, dường như đang cố kìm nén cơn đau cơ thể.
Trước cửa phòng đều là lính gác.
"Lão đại, tại chúng trắng đêm chạy về? Đây chẳng là tự chui đầu rọ ?" Một tên đàn em bên giường khó hiểu hỏi.
"Sớm muộn gì cũng về, càng kéo dài thời gian thì lòng em càng tản mạn!"
"Căn dặn xuống , tất cả xốc mười hai phần tinh thần cho !"
"Bảo lão Cao tăng tốc độ lên!" Người đàn ông kẹp điếu t.h.u.ố.c giữa những ngón tay, sắc mặt lúc sáng lúc tối!
Không hiểu Diệp Vân Niệm dự cảm, chuyến sẽ suôn sẻ!
Quả nhiên giây tiếp theo, tiếng s.ú.n.g nổ vang lên dày đặc, con tàu bắt đầu rung lắc dữ dội.
Tinh thần lực trải rộng , Diệp Vân Niệm phát hiện nước đột nhiên trồi lên ba mươi tên mặc đồ đen vũ trang đầy đủ.
Trong tay cầm gậy gộc hoặc rìu, mấy tên cầm đầu trong tay còn hàng nóng.
Mộng Vân Thường
Đây là cướp ?
Trong khoang tàu nhất thời vang lên những tiếng la hét ch.ói tai.
Tinh thần lực của Diệp Vân Niệm vẫn luôn đặt đàn ông ở căn phòng tầng , sắc mặt chỉ cứng đờ trong nháy mắt, ngay đó liền lệnh cho đàn em xung quanh lượt khỏi khoang tàu nghênh địch.
đám dường như chuẩn từ , bọn chúng vô cùng hiểu rõ sự phân bố nhân sự, lặng lẽ hạ gục từng một.
Đi thẳng về phía căn phòng nơi đàn ông đang ở.
lúc , Diệp Vân Niệm tìm thấy công tắc điều khiển trong khoang tàu, tinh thần lực khẽ động, trong nháy mắt ánh đèn bật sáng, đều hẹn mà cùng nheo mắt .
Diệp lão nhị nhỏ giọng lên tiếng: "Chuyện gì thế ?"
Vẻ mặt Diệp Vân Thần chút hoảng hốt: "Tiêu , mới chạy bao lâu , con nãy hình như thấy tiếng s.ú.n.g !"
"Niệm Bảo, em xem chúng gặp cướp ?"
Diệp Vân Niệm khẽ gật đầu: "Quả thực là gặp ."
"Hơn nữa bây giờ xem tình hình của chúng lạc quan cho lắm."
"Ông chủ của con tàu hoặc là phụ trách vận chuyển chúng chuyến sắp bắt ."
Sắc mặt Diệp Vân Thần đại biến: "Vậy đây? Bọn họ sẽ ném thẳng chúng xuống biển giữa đường chứ?"
Bàn tay Diệp lão nhị đang ôm Diệp Vân Niệm siết c.h.ặ.t : "Con là bọn chúng ném chúng xuống biển ?"
Ngay lúc hai cha con đang lo lắng thế nào cho , tinh thần lực của Diệp Vân Niệm phát hiện một chuyện thú vị ở tầng .
Đó chính là đàn ông là lão đại của Hắc Long Bang!
Mặc dù nãy thông qua vài lời ngắn ngủi Diệp Vân Niệm cảm thấy phận tầm thường, nhưng ngờ một lão đại ngoài mang theo ít như ?
Hơn nữa loại ở Cảng Thành hẳn là ít khi lộ diện, hoặc thể là thần bí, ngờ ở con tàu .
Kẻ cầm đầu mấy chục bao vây lên tàu là một gã đàn ông gầy gò, miệng dơi hôi chuột.
"Hắc Long, mày thương , vẫn là ngoan ngoãn đây ."
"Nể tình em một hồi, tao sẽ tha cho mày một mạng."
Người đàn ông trong phòng gầm lên giận dữ: "Đánh rắm, thằng khốn nạn, tao còn mày là loại gì ?"
"Mẹ kiếp, bản lĩnh thì mày đây xem chúng ai g.i.ế.c ai."
"Đợi tao sống sót trở về Cảng Thành, tao sẽ ném mày xuống biển cho cá ăn."
Cẩu Vọng cầm s.ú.n.g trong tay ha hả: "Hắc Long Hắc Long, mày bây giờ cũng chỉ thể mấy lời tàn nhẫn thôi."
"Không ngờ tới chứ gì? Đây là cách c.h.ế.t tao đặc biệt chọn cho mày đấy."
"Bây giờ khắp nơi trong khoang tàu đều lắp đặt ít t.h.u.ố.c nổ, trang nhất báo Cảng Thành ngày mai sẽ là tin lão đại Hắc Long Bang tập kích, nổ c.h.ế.t biển."
"Mày yên tâm, Hắc Long Bang do tao tiếp quản chắc chắn sẽ vang danh Cảng Thành."
"Mẹ kiếp, cái thằng khốn nạn nhà mày, còn vang danh Cảng Thành?"
"Danh tiếng của mày thế nào trong lòng mày tự ? Sớm ở Cảng Thành đòi đ.á.n.h ." Hắc Long ôm bụng miễn cưỡng dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-dai-lao-tan-the-mang-theo-khong-gian-tro-ve-roi/chuong-108-lo-lung-than-bi.html.]
"Thế thì , sử sách là do kẻ chiến thắng nên, nghĩa là tao sẽ mãi thua mày!"
"Lại đây đây, Tiểu Lưu mở cửa , để Long ca của chúng mở mang tầm mắt một chút!"
Bên ngoài cửa, Cẩu Vọng dứt lời, bên cạnh Hắc Long liền tiến lên ngoan ngoãn mở cửa phòng !
Hắc Long: "..."
"Thật là bản lĩnh , bên cạnh tao mà mày cũng mua chuộc !"
" là coi thường mày !"
" mà cái loại như mày, Hắc Long Bang rơi tay mày danh tiếng chỉ càng thêm thối nát!"
Hắc Long từ từ lùi về phía cửa sổ.
Cẩu Vọng dẫn theo vài nhàn nhã bước : "Thối nát thì ?"
"Hắc Long Bang chính là hắc bang nhất Cảng Thành, đương nhiên là công việc l.i.ế.m m.á.u lưỡi đao."
" đến tay mày, mày xem mày những gì."
"Trừ bạo an dân? Đây là việc hắc bang nên ?"
"Hắc Long, mày quá mềm lòng !"
Nghe đến đây, đuôi lông mày Diệp Vân Niệm khẽ nhướng lên, hóa lão đại hắc bang hiện tại một tấm lòng lương thiện?
Chưa chắc chắn, thêm !
"Cẩu Vọng, mày đừng quên bây giờ thời đại khác , Cảng Thành sớm muộn gì cũng một ngày trở về."
"Lời trăng trối của lão bang chủ khi lâm chung chính là quên cội nguồn của ."
"Còn mày thì , mày đang đẩy Hắc Long Bang chỗ vạn kiếp bất phục!" Băng gạc trắng bụng Hắc Long rỉ m.á.u, đôi môi chút tím tái.
Sắp mất m.á.u quá nhiều !
"Đánh rắm! Lão bang chủ đó là đồ vô dụng!"
"Mày đừng nhắc ông với tao, rõ ràng tao mới là con nuôi của ông , dựa cái gì mà để mày tiếp quản hắc bang!"
"Hắc Long, mày c.h.ế.t !"
Cẩu Vọng đến đây cảm xúc rõ ràng trở nên vô cùng kích động, cánh tay bưng s.ú.n.g run rẩy.
Vừa dứt lời liền truyền đến hai tiếng "đoàng đoàng".
Hắc Long thở dài một tiếng, từ từ nhắm hai mắt .
Không ngờ hồi lâu vẫn thấy cảm giác đau đớn truyền đến.
Khoảnh khắc mở mắt liền thấy cảnh tượng khó tin nhất trong đời .
Hai viên đạn dừng ở cách đầy một cánh tay của .
Giống như mặt một bức tường khí vô hình ngăn cản .
Cẩu Vọng dám tin lùi một bước: "Chuyện gì thế ? Điều thể nào!"
"Điều thể nào!"
Giây tiếp theo, hai viên đạn dường như mất sự khống chế rơi xuống đất!
Tiếng vang lanh lảnh khiến trong phòng một khoảnh khắc tĩnh lặng!
Hắc Long run rẩy vươn tay sờ thử, gì cả!
Không gì cả!
Gặp ma ?
"Ha ha ha ha! Cẩu Vọng Cẩu Vọng!"
"Lão bang chủ đều chướng mắt với cách của mày !"
"Đây là hiển linh !"
Lão bang chủ - Diệp Vân Niệm: "..."
Cẩu Vọng liên tiếp lùi hai bước: "Không thể nào, thể nào!"
"Điều thể nào!"
Nói xong tiếp tục nổ thêm hai phát s.ú.n.g!
Viên đạn vẫn lơ lửng giữa trung như cũ, Hắc Long chớp mắt cũng thèm chớp, quá kích thích !