Nếu may quần áo, nàng lấy mấy thứ khác chắc chắn sẽ nghi ngờ. Trừ bỏ cô Sở, nàng cũng nên tin ai.
Cô Sở nấu xong cơm trưa, thấy Ninh Hạ thì tưởng xảy chuyện gì, lo lắng thôi. Chờ Ninh Hạ rõ ý định, cô Sở cái gì cũng hỏi, chỉ cho Ninh Hạ một bộ quần áo cần mấy thước vải, một cái áo bông cần bao nhiêu bông, hỏi nàng định những gì.
Ninh Hạ bộ tịch ngoài một chuyến, lúc trong tay ôm một ít vải và bông. Cô Sở tưởng con bé to gan lớn mật chắc chắn chợ đen, mấy thứ vải và bông dễ mua, phỏng chừng tiền trợ cấp xuống nông thôn của nó dùng hết sạch .
Nhà cô Sở máy may, khi xuống nông thôn nhất định thể giúp Ninh Hạ xong. Ninh Hạ dám nhiều, trừ bỏ áo bông quần bông hai bộ, còn áo ngắn tay và dài tay mỗi loại một bộ, nàng sợ nhiều đồ mới quá sẽ ch.ói mắt.
Trên đường về, Ninh Hạ suy tư xem xuống nông thôn nên mang theo cái gì. Số tiền trong tay chắc chắn đủ tiêu, cần cũng ở nông thôn khổ, nàng việc nhà nông, nhất định mang đủ tiền.
Nga
Nàng định quá ỷ gian, nàng sẽ coi thường của bất kỳ thời đại nào, càng cảm thấy đủ đặc biệt, cẩn thận một chút vẫn hơn. Đương nhiên, nàng cũng định buôn lậu ở chợ đen. Không đến việc vật tư của nàng chỉ đủ nuôi sống bản , dù chất đống như núi nàng cũng dám. Trong tiểu thuyết, mấy xuyên dựa gian đầu cơ trục lợi xưng bá một phương, đó cũng chỉ là trong sách mà thôi.
Ở cũng thông minh, đột nhiên xuất hiện lượng lớn vật tư phá vỡ cân bằng mà rõ nguồn gốc, nàng sợ bắt lấy đem cắt miếng nghiên cứu. Nàng chỉ sống tạm, qua mấy năm nay là . So với những khác, nàng mấy thứ lấp đầy bụng là hạnh phúc lắm .
Đương nhiên cái gì nên trải nghiệm thì thể thiếu, ví dụ như Tiệm cơm Quốc doanh mắt.
Hai bên cửa khẩu hiệu "Gian khổ phấn đấu, tự lực cánh sinh", tường tuy ám khói dầu nhưng từng đợt mùi cơm thơm phức vẫn khiến bụng Ninh Hạ kêu ùng ục. Gọi một phần thịt kho, một phần cà tím hầm và cơm, khẩu phần cũng khoa trương như trong tưởng tượng.
Giá cả rẻ đến bất ngờ, thực đơn ghi thịt kho hai hào rưỡi, cà tím hầm một hào rưỡi, cộng thêm phiếu hai lạng gạo. Có lẽ do khác biệt vùng miền, đồ ăn ở đây khẩu phần hợp lý, đối với đói bụng nửa ngày như nàng thì vặn.
Ăn uống no say, Ninh Hạ tinh lực đấu cực phẩm. Trên đường qua kẻ , hiện tại đúng là giờ tan tầm của các nhà máy. Giữa dòng bộ xen kẽ vài ba đạp xe đạp, trong ánh mắt ngưỡng mộ của khác, bánh xe đạp nhanh đến mức bốc khói.
Ninh Hạ về đến khu tập thể liền thấy tiếng lóc ầm ĩ.
"Đứa nào là quân ăn cắp ngàn đao, cho đường sống a!"
"Công an đồng chí, nhiều đồ đạc như , chắc chắn là trong khu tập thể lấy trộm. Các cứ lục soát từng nhà, nhất định sẽ tìm ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-da-thao-han-bi-thanh-nien-tri-thuc-cau-hon/chuong-6-may-quan-ao-moi-hang-xom-dau-vo-mom.html.]
"Mày đ.á.n.h rắm thối ít thôi! Mày lục soát là lục soát ? Tại bao nhiêu nhà mất đồ, chỉ nhà mày mất? Tao thấy là do nhà mày chuyện trái lương tâm nhiều quá, đến trộm nó cũng ngứa mắt."
Triệu Chiêu Đệ, vẫn luôn hợp với Ninh, là đầu tiên lên tiếng mỉa mai.
Triệu Chiêu Đệ và Ninh đều là gái nông thôn gả thành phố. Mẹ Ninh xinh , Triệu Chiêu Đệ nhan sắc bình thường, tính tình nóng nảy, động là nổ. Chồng của Triệu Chiêu Đệ tật ở chân, ở thành phố khó lấy vợ nên mới nhờ bà mối tìm Triệu Chiêu Đệ ở quê.
Gã chồng chê bai Triệu Chiêu Đệ, hâm mộ cha Ninh cũng lấy vợ nông thôn mà , ít để Triệu Chiêu Đệ thấy. Triệu Chiêu Đệ vốn tính tình hỏa bạo, vì chuyện mà đ.á.n.h với Ninh nhiều , bà quyến rũ chồng . Mẹ Ninh , chọc thẳng tim đen bà , cái gã chồng què chân bà đây mới chướng mắt. Hai cứ thế kết thù, hễ gặp là như gà chọi, mổ túi bụi.
"Tao thấy mày chính là chột , nhất định là mày trộm! Công an đồng chí, các lục soát nhà mụ , chắc chắn là mụ lấy. Mụ vẫn luôn đỏ mắt với , ghen tị gả , ngay cả con trai cũng nhiều hơn nhà mụ."
Mẹ Ninh lao cào cấu Triệu Chiêu Đệ, nhanh hai đ.á.n.h thành một đoàn.
Trong khu tập thể nghị luận sôi nổi, đều suy đoán xem ai lấy. Mấy nhà họ Ninh co rúm trong góc, ai nấy đỏ hoe mắt. Ninh Kiều và Ninh Liên lóc vì sính lễ và của hồi môn, còn cả tiền riêng vất vả lắm mới tích cóp . Mấy khác sầu não vì chẳng còn gì, sống đây?
Công an đồng chí hỏi hàng xóm xem thấy lạ . Họ cũng cảm thấy là quen gây án, cuối cùng phái lục soát từng nhà trong khu tập thể, những món đồ lớn như thể nào vô thanh vô tức vận chuyển ngoài .
Một vòng lục soát xuống chẳng tìm gì. Ninh Hạ trong đám đông bình tĩnh cực kỳ.
Nghe thấy tin , Ninh rốt cuộc chịu nổi, lăn ngất xỉu. Công an đồng chí ghi chép tỉ mỉ xong, an ủi nhà họ Ninh sẽ tận lực tìm kiếm. Cha Ninh bế Ninh phòng, trong khu tập thể cũng hoang mang, ai nấy về nhà xem mất mát gì .
Chờ hết, Ninh Hạ lúc mới phòng. Trong phòng lộn xộn, nhà họ Ninh ai nấy ủ rũ, mặt còn nặng nề hơn viếng mộ.
Ninh Hạ cảm giác thể , như là bất kính với nhà họ Ninh. Sự khiếp đảm nàng cũng chẳng cần diễn, nguyên chủ vốn dĩ chính là trầm mặc ít lời như .
"Con ranh con c.h.ế.t tiệt , hôm nay mày ? Có cái nhà cũng trông xong, mày c.h.ế.t cho ?" Mẹ Ninh tỉnh liền hướng về phía Ninh Hạ mà c.h.ử.i rủa.