Trong nhà , cô là đông con nhất, năm đứa trẻ nheo nhóc, tất cả đều đang chờ cô em chồng gả để đổi lấy lương thực về ăn cho no bụng.
Mấy ngày nay bọn họ uống nước canh loãng, trong bát canh đến một miếng cái cũng chẳng , là lá rau xanh lét, cứ tiếp tục thế thì c.h.ế.t đói cả lũ mất.
"Bắt gả chồng cũng , nhưng gả một gia đình bình thường." Nhậm Kinh Cúc cái nhà còn chỗ dung cho nữa.
Cô sợ khổ, chỉ sợ cả đời thấy hy vọng.
Chuyện nhà Nhậm Đại Trụ ầm ĩ, Nhậm Kinh Tiêu . Lúc , đang vò đầu bứt tai, trằn trọc ngủ .
Trời càng ngày càng lạnh, Hạ Hạ bây giờ ngủ thích rúc . Chuyện đó thì cũng thôi , đằng cô còn thích gác chân lên bụng để sưởi ấm.
Hắn ủ ấm cho cô nhanh, bởi vì lúc nào cũng nóng hầm hập như cái lò lửa. cứ cọ xát như quả là một sự t.r.a t.ấ.n, trong bụng Hạ Hạ còn con gái rượu của , dám bậy.
"Còn ngủ ? Anh đang nghĩ gì thế?" Ninh Hạ xoay , thấy Nhậm Kinh Tiêu vẫn mở trừng mắt trần nhà, mơ màng hỏi một câu.
"Anh... Anh ngủ ." Nhậm Kinh Tiêu thành thật trả lời.
"Sao ? Công việc áp lực quá ?" Ninh Hạ nhớ lúc cũng chịu áp lực lớn.
"Không , hỏa khí trong lớn quá, ngoài tắm cái ." Nhậm Kinh Tiêu cảm thấy cứ thế thì .
Chờ Nhậm Kinh Tiêu ngoài, Ninh Hạ mới hậu tri hậu giác hiểu .
Từ khi cô mang thai, hoạt động yêu thích nhất của Nhậm Kinh Tiêu tự giác tạm dừng.
Ninh Hạ từng mang thai, nhưng cô qua ít sách, cô giai đoạn giữa t.h.a.i kỳ là thể sinh hoạt vợ chồng nhẹ nhàng.
Cô tính ngày thì thấy còn thiếu vài hôm nữa mới tròn ba tháng, cô cũng dám mạo hiểm. Tuy nhiên, chuyện giải quyết nhu cầu chỉ một cách.
Ninh Hạ do dự nên giúp Nhậm Kinh Tiêu . Nếu mở cánh cửa thế giới mới cho , cô sợ sẽ nghiện, thu .
Đợi Nhậm Kinh Tiêu tắm nước lạnh xong phòng, luồng khí lạnh khiến Ninh Hạ rùng một cái.
"Anh sống nữa ? Trời lạnh thế mà tắm nước lạnh?"
Dù bây giờ đến mức tuyết rơi, nhưng nhiệt độ ban đêm cũng vượt quá mười độ.
Trời mà tắm nước lạnh? Cô nghĩ đến mấy tháng tiếp theo, chẳng lẽ định cứ sống như mãi?
Thế thì đợi đến lúc cô sinh con xong, thể chắc cũng suy sụp mất.
"Hạ Hạ, là sang giường bên ngủ nhé?" Thấy Ninh Hạ lo lắng, Nhậm Kinh Tiêu do dự suy nghĩ của .
Hắn sợ tắm nước lạnh, chỉ sợ Hạ Hạ lạnh lây.
Hắn cảm thấy tinh lực của quá dư thừa, quyết định từ mai tan tầm đều sẽ vác xe đạp lên vai mà chạy bộ cho tiêu hao bớt sức lực.
"Không ." Ninh Hạ chút suy nghĩ liền từ chối, xa cô ngủ ngon.
Ninh Hạ im lặng gì, một tay kéo đàn ông lên giường. Không cần nhiều lời, cô tự trận, dạy cho Nhậm Kinh Tiêu một bài học vỡ lòng.
Nhậm Kinh Tiêu cảm thấy đêm nay cứ như đang mơ. Hắn ngờ chuyện vợ chồng còn thể theo cách , Hạ Hạ của đúng là hiểu rộng.
"Thế ngủ ?" Ninh Hạ thở hồng hộc đàn ông bên cạnh.
Nhìn Nhậm Kinh Tiêu lau dọn, đến mức khép miệng, trông thật ngốc nghếch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-da-thao-han-bi-thanh-nien-tri-thuc-cau-hon/chuong-244-dem-khuya-nong-bong-thao-han-bi-vo-day-do.html.]
"Chờ dọn dẹp một chút ngủ." Nhậm Kinh Tiêu dọn dẹp, bưng tới một bát nước cho Ninh Hạ súc miệng.
Ninh Hạ cảm thấy cách còn mệt hơn cả thật, rốt cuộc thì lúc thật cô tốn sức mấy.
"Hạ Hạ, chúng vẫn giữ quy tắc cũ, hai ngày một ?"
Nhậm Kinh Tiêu leo lên giường, ôm vợ lòng, hai mắt sáng lấp lánh Ninh Hạ đầy mong chờ.
"Anh mơ ." Ninh Hạ nếu sợ lạnh hỏng thì mới mềm lòng như .
Ninh Hạ cảm thấy chuyện còn đầy cách, cô quyết định để tự , dù cô cũng tốn sức nữa.
Nhậm Kinh Tiêu cũng thất vọng, cùng lắm thì đến lúc đó năn nỉ cô, dù Hạ Hạ cũng nỡ nhẫn tâm với .
Nhậm Kinh Tiêu ôm Ninh Hạ, chỉ chốc lát chìm mộng , ngọn lửa d.ụ.c vọng trong lòng cũng bình .
Trời tờ mờ sáng, đồng hồ báo thức của Ninh Hạ vang lên.
"Em hứa với chỉ một ngày thôi, dậy nữa." Nhậm Kinh Tiêu thấy Ninh Hạ giãy giụa định dậy liền vội vàng ấn cô xuống.
"Vậy hâm nóng bánh bao mà ăn." Ninh Hạ bảo Nhậm Kinh Tiêu lấy cái thau đây, từ trong gian lấy bánh bao cô từ .
Có nhân thịt nhân chay, cô lấy hẳn mười cái, chỉ sợ Nhậm Kinh Tiêu ăn đủ no.
Nhậm Kinh Tiêu ăn cơm xong, đun nước sôi đổ đầy phích nước.
Hắn lấy hộp sữa bột trong tủ đặt ở đầu giường, sợ Hạ Hạ dậy muộn đói bụng thì thể pha sữa uống .
Hắn dặn dò Đại Pháo một tiếng mới đạp xe lên trấn.
Lúc Nhậm Kinh Tiêu đến Bộ Vận Tải thì thời gian vẫn còn sớm. So với hơn một tiếng đồng hồ, những khác đến muộn đơn giản là vì ngủ nướng dậy nổi.
"Tiểu Nhậm, đến sớm thế?" Trần sư phụ thấy Nhậm Kinh Tiêu thì sửng sốt.
Hôm qua đến sớm là vì ngày đầu tiên , ông thể hiểu . hôm nay vẫn đến sớm như ? Không nhà ở tận đại đội ?
"Đến sớm một chút xem gì cần giúp đỡ ạ." Nhậm Kinh Tiêu xong liền cầm lấy cái chổi bên cạnh, định quét dọn lán xe.
"Việc đến lượt , lát nữa sẽ tới quét dọn." Trần sư phụ giật lấy cái chổi trong tay Nhậm Kinh Tiêu.
Mấy việc luôn là phần của đám công nhân bốc xếp, bọn họ mỗi ngày khi tan tầm sẽ quét dọn xong mới về, Tiểu Nhậm đúng là quá hiểu chuyện .
"Tiểu Nhậm ! Chúng là tài xế, nhiệm vụ chủ yếu là lái xe, mấy việc vặt vãnh việc của chúng ."
Trần sư phụ hài lòng về , chỉ là cảm thấy quá cẩn thận .
Tài xế bọn họ là ai chứ? Đó là những nhân vật linh hồn của Bộ Vận Tải, bất luận việc nặng việc bẩn gì cũng đến lượt bọn họ động tay.
"Vậy ạ! Cháu mới đến nên ." Nhậm Kinh Tiêu đáp một câu.
Nga
Hắn cũng tin những cam tâm tình nguyện . Cùng là công nhân chính thức, tài xế vốn dĩ lương cao, việc ít thì thôi .
cái tư thế ngang dọc trong Bộ Vận Tải , tin những ngoại trừ hâm mộ thì chút ý kiến nào?