Thập Niên 70: Dã Tháo Hán Bị Thanh Niên Trí Thức Câu Hồn - Chương 169: Tháo Hán Sủng Vợ, Đại Đội Trưởng Ra Chiêu Độc Đáo

Cập nhật lúc: 2026-02-23 08:22:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ninh Hạ còn định thêm gì đó, Nhậm Kinh Tiêu mang theo Đại Pháo trở về, Trương Di Ninh nhanh như chớp liền chạy mất.

“Nhất định là trông đáng sợ quá!” Nhìn bóng dáng hoảng loạn của Trương Di Ninh, nàng đều bật thành tiếng.

“Không chừng là Đại Pháo dọa nàng, căn bản đáng sợ!” Nhậm Kinh Tiêu thừa nhận là vấn đề của .

Đại Pháo vô tội ghé đó, ! Nó quá đáng sợ!

“Hôm nay Lư Bội Bội đến tìm em, chính là cô thanh niên trí thức thường xuyên tìm đó.” Ninh Hạ sợ lập tức hiểu, còn giải thích thêm một chút cho .

Nhắc đến Nhậm Kinh Tiêu liền khỏi nhíu mày, nàng tính kế gì đây?

“Nàng em hại , ở bên em sẽ tiền đồ.”

Mỗi nàng tìm Nhậm Kinh Tiêu, Nhậm Kinh Tiêu đầu đều sẽ cho nàng, nàng nghĩ nghĩ vẫn cho Nhậm Kinh Tiêu.

“Nàng chính là một kẻ bệnh tâm thần, tiền đồ là vấn đề của bản . Nếu là vì ở bên ai mà tiền đồ, thì điều đó chứng tỏ bản vốn dĩ kém cỏi.”

Nga

Nhậm Kinh Tiêu sợ Ninh Hạ suy nghĩ vớ vẩn, còn ngược an ủi nàng.

Hắn bao giờ tin lời nàng , nếu về vì Ninh Hạ mà trở nên gì, thì vấn đề chắc chắn là do chính bản .

Hắn cho Hạ Hạ một cuộc sống , liền nhất định nỗ lực. Hạ Hạ tồn tại, chỉ khích lệ càng tiến tới, càng nỗ lực phấn đấu.

Ninh Hạ đôi mắt dịu dàng, lời mềm nhẹ của Nhậm Kinh Tiêu, lập tức bổ nhào lòng , dùng sức mà cọ cọ.

“Anh mồ hôi, lát nữa tắm xong ôm em.”

Nhậm Kinh Tiêu nghĩ đến buổi sáng cùng Đại Pháo chạy vội trong núi, còn bón phân cho lương thực trong núi, chắc chắn mùi nồng.

“Em chê.” Ninh Hạ lão hổ nhà nàng giỏi lời , nhưng những lời mỗi đều thể chạm đến nội tâm nàng.

Cảm giác an là gì? Chưa bao giờ là những lời ngon tiếng ngọt, luôn lặng lẽ hành động, từng chút từng chút cho nàng, đây chính là cảm giác an .

Đại Pháo hai ôm , liền đầu . Nó cảm thấy loài thật là kỳ quái, động một tí là ôm , họ nóng ?

Hiện tại thời tiết đúng là lúc nóng bức, Ninh Hạ buổi chiều cắt cỏ heo, Nhậm Kinh Tiêu trong núi một vòng, liền cắt xong cỏ heo cho nàng, một sọt cỏ mập non.

Đại đội trưởng sọt cỏ , nghĩ đến mấy con heo gầy trơ xương đau lòng.

“Đồng chí Nhậm, xem cỏ thật .” Đại đội trưởng cảm thán .

“Đại đội trưởng, cỏ ăn .” Nhậm Kinh Tiêu Đại đội trưởng hai mắt sáng rực, nghĩ gần đây đại đội cũng yên , nhà nào c.h.ế.t đói cả.

“Ai ăn? là heo!” Đại đội trưởng nghĩ đến đồng chí Nhậm giỏi giao tiếp, vẫn là .

là heo ăn!” Nhậm Kinh Tiêu cảm thấy Đại đội trưởng là vội hồ đồ, cắt là cỏ heo, cho heo ăn thì cho ai ăn.

“Ý thể nào chuẩn nhiều hơn ? Anh xem cả núi cỏ , cứ thế hoang phế, heo của đại đội đều đói gầy.”

Đại đội trưởng cảm thấy Nhậm Kinh Tiêu đang vòng vo với .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-da-thao-han-bi-thanh-nien-tri-thuc-cau-hon/chuong-169-thao-han-sung-vo-dai-doi-truong-ra-chieu-doc-dao.html.]

Nhậm Kinh Tiêu mới quản những chuyện nhàn rỗi , heo của đại đội đói gầy thì liên quan gì đến ? Hắn cắt cỏ heo cũng chỉ là qua loa cho .

Đại đội trưởng thấy bộ dạng của Nhậm Kinh Tiêu liền , nhưng trong đại đội trừ thì ai cũng dám ngọn núi .

Bây giờ họ đều cảm thấy ngọn núi tà ma, mỗi lên cũng chuyện .

“Hay là thế ? Anh chỉ cần mỗi ngày giao thêm cho hai sọt cỏ heo, công điểm tính như thường. còn thể đồng ý chỉ cần mùa thu hoạch, thanh niên trí thức Ninh thể .”

Đại đội trưởng cho thêm nhiều lợi ích, Nhậm Kinh Tiêu cũng sẽ đỏ mắt, chỉ liên quan đến thanh niên trí thức Ninh mới thể suy xét.

Nhậm Kinh Tiêu cúi đầu suy xét một chút, bây giờ trời quá nóng, mỗi thấy Hạ Hạ bao kín mít , đều bảo nàng đừng .

cũng , những trong đại đội bề ngoài dám gì, chừng những ý lưng sẽ ngáng chân họ.

Ninh Hạ cũng việc mệt, coi như rèn luyện thể.

Bây giờ cái lý do đường đường chính chính , Nhậm Kinh Tiêu nghĩ nghĩ vẫn đồng ý.

“Đại đội trưởng, thế nào để chuyện với các đội viên, ông nắm chắc chứ?”

Nhậm Kinh Tiêu hôn lễ của phô trương, đại đội chắc chắn ít đỏ mắt, chẳng qua họ áp chế dám thôi.

Các đội viên cũng ngốc t.ử, một năm chỉ bấy nhiêu công điểm, tiền mà mua nhiều đồ vật như .

Họ cũng tiền của lai lịch rõ, chẳng qua bây giờ còn sợ , nên giả vờ hồ đồ.

Phàm là để họ tìm cơ hội, những kẻ bệnh đau mắt chắc chắn sẽ tìm cơ hội tố cáo .

Nhậm Kinh Tiêu dám đem tất cả bày , cũng sớm chuẩn , họ tìm thấy chứng cứ.

Ngay cả khi tìm chứng cứ, họ cũng chỗ nào để tố cáo.

Còn về Đại đội trưởng, họ lẫn hiểu rõ là !

Đại đội trưởng thấy Nhậm Kinh Tiêu đồng ý, trong lòng khỏi vui vẻ.

Còn về các đội viên? Đó đều là vấn đề, việc thanh niên trí thức Ninh , cũng chỉ là ứng phó cho xong chuyện.

Lấy nàng đổi mấy sọt cỏ heo, chờ cuối năm heo nuôi mập, ăn thịt heo, còn cảm ơn thanh niên trí thức Ninh nữa chứ!

Đại đội trưởng đảm bảo với Nhậm Kinh Tiêu đại đội sẽ ai ý kiến, Nhậm Kinh Tiêu mới miễn cưỡng gật đầu đồng ý.

Chờ buổi tối Nhậm Kinh Tiêu chuyện với Ninh Hạ, nàng còn kinh ngạc một lát.

Nàng đ.á.n.h cỏ heo công việc còn lòng, mỗi ngày coi như rèn luyện, nếu nàng mỗi ngày ở nhà đợi sẽ nhàm chán.

“Vậy em một ở nhà nhàm chán thì bây giờ?” Ninh Hạ cũng từ chối hảo ý của Nhậm Kinh Tiêu.

 

 

Loading...