Thập Niên 70 Cưới Nhầm Chàng Quân Nhân, Hoán Đổi Số Mệnh - Chương 69

Cập nhật lúc: 2026-03-12 10:51:41
Lượt xem: 117

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Phong Thu về ăn, tuần bé mang cơm đến trường, các bạn học thấy mở hộp cơm , ai nấy đều vây , hại mỗi buổi trưa đều tìm chỗ khác ăn cơm.

chị gái , nghĩ lời phản đối, đành đồng ý.

Trưa hôm , Hứa Phong Thu nhận hộp cơm ở nhà ăn, đến bên sân vận động xuống, liền thấy Triệu Vân Châu.

Triệu Vân Châu định để ý đến Hứa Phong Thu, nhưng hộp cơm của Hứa Phong Thu thơm quá, cô bé nhịn qua xem một cái: “Này, chính là đấy, chuyện với đấy, ăn cái gì?”

Hứa Phong Thu ngẩng đầu thấy là Triệu Vân Châu, mày nhíu , thích Triệu Vân Châu, chuyện với cô bé.

điếc , trả lời ?” Triệu Vân Châu gần chút, hung dữ cúi xuống xem, kết quả càng thơm hơn, cô bé sống ở nhà bà nội tuy thịt ăn, nhưng bà nội nấu cơm thơm thế .

Nói thật, cô bé thích Hứa Hạ, nhưng thỉnh thoảng nghĩ đến cơm Hứa Hạ nấu: “Đây là cái gì, đen sì sì, ngon ?”

Mộng Vân Thường

“Thịt chưng mắm.” Hứa Phong Thu nghiêng , tình nguyện lắm nặn ba chữ. Thịt chưng mắm chị gái đặc biệt thơm, băm thịt ba chỉ thành thịt băm, đó thắng mỡ, thêm tương đậu nành và ớt băm, thêm một chút xíu đường trắng, lửa nhỏ từ từ ninh nấu, dùng để trộn cơm và trộn mì đều cực kỳ ngon.

“Ngon ?” Triệu Vân Châu hỏi một nữa.

Hứa Phong Thu phiền , giọng điệu lắm đáp một câu: “Đương nhiên ngon!” Chị cái gì cũng ngon.

“Cậu hung dữ cái gì chứ, chủ động chuyện với , khách sáo chút ?” Triệu Vân Châu hừ hừ, thấy Hứa Phong Thu ăn ngon lành, mắt thấy sắp ăn xong, nuốt nước miếng : “Này, cho nếm thử?”

Hứa Phong Thu ăn càng nhanh hơn.

chuyện với đấy.” Triệu Vân Châu thấy Hứa Phong Thu ăn hết sạch, tức giận: “Cậu thật keo kiệt, lớn hơn , nên gọi là chị, bảo cho nếm thử, thấy ?”

“Vậy chị gái là thím của , luận vai vế, nên gọi là chú.” Hứa Phong Thu hậm hực một câu, đậy nắp hộp cơm , tức tối bỏ .

Triệu Vân Châu thì vô cùng tức giận, khi tan học về nhà, lập tức mách lẻo với ông bà nội: “Cái tên Hứa Phong Thu đó đáng ghét quá, cháu chủ động chuyện với , đều thèm để ý đến cháu. Bà nội, bà còn , chỗ nào?”

“Cháu gì với nó ?” Hà Hồng Anh hỏi.

“Không gì ạ, chỉ là gặp tùy tiện chuyện, hỏi ăn gì, ngon thôi.” Triệu Vân Châu mới sẽ , cô bé nếm thử cơm của Hứa Phong Thu.

Hà Hồng Anh thấu toạc: “Phong Thu hổ, cháu tìm nó nhiều .”

Triệu Mãn Phúc thì thẳng: “Cháu chắc chắn giọng điệu , đừng ác nhân cáo trạng nữa, chúng còn hiểu cháu ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-cuoi-nham-chang-quan-nhan-hoan-doi-so-menh/chuong-69.html.]

“Ông nội, ông giúp ngoài!” Triệu Vân Châu sắp tức phát .

“Phong Thu cũng là nhà chúng , ngoài.” Triệu Mãn Phúc hiệu cho bà nhà, hai ông bà cùng lên lầu, ông nhỏ giọng : “Vân Châu tám phần là thèm thức ăn của Phong Thu, chút tâm tư đó của con bé, còn hiểu . Ngày mai bà cho con bé thêm hai món, tránh để con bé mất mặt.”

đủ nhiều , vấn đề món ăn nhiều ít, là ngon . tay nghề của Hạ Hạ, nếu Vân Châu đối với Hạ Hạ chút, còn thể bảo Hạ Hạ thêm một phần.” Nói đến tay nghề của con dâu nhỏ, Hà Hồng Anh cũng thèm: “ , tiểu Hách sắp chuyển nhà ?”

Triệu Mãn Phúc .

“Chúng nên mời ăn bữa cơm.” Hà Hồng Anh .

“Đến lúc đó xem , tính tình khép kín lắm, thích náo nhiệt.” Triệu Mãn Phúc .

Hứa Hạ lúc , tan về nhà thấy cửa căn nhà chếch đối diện đỗ một chiếc xe bán tải, cô cửa, thấy Chính ủy Hách đang quấn khăn đầu, nghĩ đến lời dặn của Triệu Huy, chủ động chào hỏi: “Chính ủy Hách, hôm nay ngài chuyển nhà ạ?”

Hách Trung Chính nhiều hành lý, đang bận rộn trong sân, đột nhiên thấy một giọng nhẹ nhàng êm ái, ngẩng đầu thấy là Hứa Hạ, chút ngạc nhiên: “ , cô đây là?”

“Triệu Huy nhà với là ngài sẽ chuyển nhà, thấy động tĩnh, nghĩ là ngài , nên qua xem thử.” Hứa Hạ hành lý chất đống trong sân: “Triệu Huy ngài sống một , bảo giúp đỡ ngài. Nói ngại, thạo sắp xếp mấy thứ lắm, đúng lúc giờ cơm, về nấu cơm, lát nữa mang sang cho ngài nhé, ngài đỡ ăn nhà ăn.”

“Không cần phiền… phức…” Hách Trung Chính còn xong, Hứa Hạ . Anh khéo ăn , do dự hồi lâu, vẫn thể sang nhà họ Triệu câu cần.

Hứa Hạ nghĩ nấu cơm cho Chính ủy Hách, bèn lấy cá hố muối . Làm cá hố kho đơn giản, rán thơm bằng dầu , đó thêm chút ớt khô và tỏi gừng xào thơm, men theo thành nồi cho chút rượu nếp , khử tanh tăng hương vị.

Hứa Phong Thu về ngửi thấy mùi cá, lập tức xông bếp: “Chị, hôm nay cá?”

“Chính ủy Hách chuyển đến , rể em dặn dò chị, quan tâm nhiều hơn, chị chẳng nấu bữa cơm cho ăn ?” Hứa Hạ ấn trán em trai, : “Trứng hấp cũng xong , chị xào thêm một phần bí đỏ là thể ăn cơm. Em sang nhà chếch đối diện gọi Chính ủy Hách qua đây, mồm miệng ngọt ngào chút, nếu việc gì thì giúp một tay.”

Hứa Phong Thu , bé chạy ngoài gọi .

Nhà họ Tần bên cạnh ngửi thấy mùi thơm, bụng kêu ùng ục.

Ngô Nguyệt Nga vẫn than ngắn thở dài, Tần Nhị Nữu tự chia một cái bếp lò nhỏ, cô bé tùy tiện nấu chút cháo loãng, Tần Tam Vượng nấu cơm, cơm khê.

“Chị hai, chị thể giúp em ?” Tần Tam Vượng bụng đói, thấy chị gái ăn xong cháo, cộng thêm nhà họ Triệu cứ bay mùi thơm sang, bé càng đói hơn: “Em thật sự nấu cơm.”

Tần Nhị Nữu cơm em trai nấu khê, nghĩ đến đây lúc cô bé ăn no, em trai từng nghĩ đến cô bé, gì cả, dậy rửa bát.

 

 

Loading...