Hứa Hạ như Tần Đại Hỉ, cô rõ nguyên nhân cụ thể, nhưng cô chính là thích con Tần Đại Hỉ, thấy đầu tiên thích: “Lúc bà bịa đặt , thấy bà miệng lưỡi rõ, già hồ đồ . Tần Đại Hỉ, bà nội chính là tính, nếu cũng sẽ ép em gái thành như . Cậu xin cũng , nhưng xuất phát từ sự thật.”
Mặt Tần Đại Hỉ đỏ bừng, ngờ Hứa Hạ nể mặt như , thì trắng trẻo sạch sẽ, kết quả mở miệng tàn nhẫn vô tình.
Anh nghĩ Triệu Huy chuyển đến, hòa hoãn quan hệ , chừng thể quan hệ với Triệu Huy, thể kéo một cái. Bây giờ Hứa Hạ như , bảo thế nào?
Tiếp lời Hứa Hạ bà nội , đây chẳng thừa nhận nhà ?
nếu phủ nhận lời Hứa Hạ, quan hệ hai nhà sẽ càng căng thẳng.
“Không còn việc gì khác chứ?”
“Chị dâu, … thật lòng xin chị, chúng thành hàng xóm, vẫn nên chung sống hòa thuận thì hơn, chị đúng ?” Tần Đại Hỉ hạ thấp tư thái, coi như giọng điệu cầu khẩn.
Hứa Hạ đúng: “Đương nhiên sống những ngày bình yên, chỉ cần thể khiến bà nội ngậm miệng, nữa, thể coi bà như lạ. Mọi ai sống cuộc sống nấy, ai hại ai, vô cùng vui lòng như . Tiền đề là, thể giải quyết bà nội .”
Nói xong, Hứa Hạ về nhà, nhiều nữa cũng vô dụng, Ngô Nguyệt Nga lý lẽ, Tần Đại Hỉ đa phần nắm bà nội .
Tần Đại Hỉ thấy Hứa Hạ chút buông lỏng, cuối cùng cũng bớt căng thẳng, khi về nhà, bà nội đang giường than ngắn thở dài, rót cốc nước ấm: “Có một điểm cháu hiểu, Hứa Hạ chủ động trêu chọc bà, bà gì cứ ?”
Ngô Nguyệt Nga cầm cốc nước lên, còn đang nghĩ cháu trai lớn , kết quả thấy lời , “choang” một cái ném vỡ cốc nước: “Ý của mày là tao chủ động gây sự, tao là tai họa chứ gì?”
Tần Đại Hỉ cốc nước đất gì.
Sự im lặng của cháu trai lớn khiến Ngô Nguyệt Nga đau lòng nhức óc: “Ông trời của ơi, sống nữa cho xong, đến cả mày cũng tao như . Tao thể là lý lẽ ? Nếu nó chủ động đẩy chậu hoa của tao, tao thể nó?”
“Bà nội, lúc bà cô , còn chuyện chậu hoa .” Tần Đại Hỉ sa sầm mặt, tình hình nghiêm trọng, bắt buộc chuyện đàng hoàng với bà nội: “Cháu bà và nhà họ Triệu khúc mắc gì, từ nhỏ đến lớn, bà khắp nơi nhắm nhà họ Triệu, nhưng nhà họ Triệu từng địch ý với chúng .”
“Hỏi bà lý do, bà . Đã bà , nghĩ đến là tư tâm của bà, nhưng bà thể suy nghĩ cho chúng cháu một chút . Bố đều còn nữa, một cháu chống đỡ cái nhà , cháu cũng mệt lắm. Bà tại đối tượng đây của cháu hỏng ?”
“Đó là do nó phúc phận gả nhà chúng .” Ngô Nguyệt Nga đầu , bắt đầu chột .
“Là bà cứ đến nhà vẻ đây, nhà chúng thế nào, bắt nhà cô chuẩn bao nhiêu của hồi môn. Cô gái còn cửa, bà bắt cô hầu hạ bà.”
Nói đến cái , Tần Đại Hỉ một bụng oán khí: “Sau ngóng, trong khu tập thể một ai bà , liền chia tay với cháu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-cuoi-nham-chang-quan-nhan-hoan-doi-so-menh/chuong-68.html.]
Ngô Nguyệt Nga nổi giận: “Bây giờ mày cái ý gì, trách tao ?”
“Chẳng lẽ cháu nên trách ?” Tần Đại Hỉ vô cùng bất lực: “Cháu cũng hai mươi mấy tuổi , bây giờ vẫn lập gia đình, là cháu kết hôn ?”
Mộng Vân Thường
Thấy bà nội vẫn thái độ như cũ, thể lời tàn nhẫn: “Chuyện của Nhị Nữu đủ mất mặt , nhà ai sống như thế chứ? Hôm nay cháu để lời ở đây, nếu bà còn giày vò, cháu đưa hai đứa nó ở riêng.”
“Mày… cái đồ bất hiếu, mày dám cần tao, tao đến đơn vị kiện mày!”
“Cho dù bà kiện đến đơn vị, bà cũng lý. Thực trong lòng bà rõ ràng, nếu cháu thật sự nhẫn tâm, cháu thể . Chỗ nhà họ Triệu, bà đừng trêu chọc nữa, Tư lệnh Triệu bây giờ mặt, đại biểu sẽ mãi ngầm đồng ý hành vi của bà. Thật sự đến ngày nhà họ Triệu nhịn hết nổi, khiến cháu rời khỏi quân đội, cháu sẽ chỉ mang theo Nhị Nữu và Tam Vượng.”
Anh quá hiểu bà nội , quá tự , tư tâm quá nặng, Hứa Hạ câu đúng, bản tính bà nội , . Đã lý , chỉ thể xuất phát từ lợi ích.
Ngô Nguyệt Nga sống đến sáu mươi mấy tuổi, còn con cháu uy h.i.ế.p bao giờ, bà ngẩn cửa, đó vớ lấy chăn gối ném ngoài.
Bắt bà nhẫn nhịn chịu đựng?
Nằm mơ!
Ngô Nguyệt Nga sắp nghiến nát cả răng, tất cả đều tại Hứa Hạ, rõ ràng đây cũng sống như , chẳng chuyện gì.
Hồ ly tinh! Tai họa! C.h.ế.t t.ử tế! Ngô Nguyệt Nga hung tợn nguyền rủa trong lòng.
“Hắt xì!” Hứa Hạ ở nhà hắt một cái, cô đang nấu cơm tối.
Triệu Huy ở nhà, buổi tối chỉ Hứa Hạ và em trai, cô định ăn đơn giản một chút, hấp một bát trứng, ăn kèm với thịt chưng mắm mặn cay, tùy tiện đối phó một bữa.
“Phong Thu, ăn cơm.” Hứa Hạ bưng trứng hấp lên bàn: “Rạp chiếu phim nhà ăn, ngày mai chị , về nấu cơm trưa nữa. Sáng mai em nấu nhiều cơm chút, chị rán hai quả trứng ốp la, ăn kèm với thịt chưng mắm, chúng đều mang cơm ăn.”
Hứa Phong Thu bé thể về nhà nấu.
“Thôi , đây trường học cứ nghỉ mãi, việc học của em tụt ít. Đợi em về nhà nấu cơm, buổi trưa đều thời gian nghỉ ngơi, chúng buổi trưa ăn đơn giản thôi, cần đặc biệt phiền phức. Tối mai chị xào rau, trưa ngày em thể ăn ngon hơn chút.”
Bây giờ trời lạnh , tối hôm nhiều một chút, trưa hôm đúng lúc thể mang ăn. Hứa Hạ chăm chỉ đến thế, bắt cô trời sáng dậy nấu cơm, cô thà chọn ăn ngon lắm.