Thập Niên 70 Cưới Nhầm Chàng Quân Nhân, Hoán Đổi Số Mệnh - Chương 65

Cập nhật lúc: 2026-03-12 10:51:37
Lượt xem: 108

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Triệu Huy hôm nay cực kỳ mặt mũi, bàn nắm lấy tay Hứa Hạ, cảm thấy Hứa Hạ nhất định thích mới nghĩ cho như .

Mà bà cháu Ngô Nguyệt Nga ở sân bên cạnh, hai đói đến mức còn sức, Tần Tam Vượng giở trò cũ, kết quả hàng xóm bảo bé khuyên bà nội bé, nhà ai cũng chẳng dư dả lương thực.

Bọn họ chỉ chịu đói, còn ngửi mùi thơm bay sang từ nhà họ Triệu.

Tần Tam Vượng thực sự chịu nổi nữa: “Bà nội, bà thể cho cháu tiền , cháu sắp đói xỉu .”

Ngô Nguyệt Nga càng đói hơn, từ tối qua bà ăn cơm, đến cửa uy h.i.ế.p: “Con ranh c.h.ế.t tiệt mày còn mở cửa, đợi tao phá cửa , mày sẽ tay!”

Bây giờ bà tiếc dám phá cửa, dù phá hỏng còn sửa, tốn ít tiền .

Tần Nhị Nữu cả đêm đều cửa, thấy lời bà nội, trong lòng cô bé sợ hãi nhưng vẫn mở cửa.

“Bà nội, cháu đói quá.” Tần Tam Vượng đất: “Hu hu, cháu ăn cơm!”

Bên cạnh thật sự quá thơm, hình như mùi cá, còn mùi thịt, bé cũng ăn.

“Đói đói đói, mày chỉ ồn ào, tao đói ?” Ngô Nguyệt Nga đập mạnh cửa, kết quả cháu gái bên trong vẫn mở cửa: “Được lắm cái con Tần Nhị Nữu , tao đúng là nuôi ong tay áo. Tao vất vả nuôi mày lớn, mày báo đáp tao thế đây, ông trời ơi, ông mau mở mắt mà xem, nhà họ Tần sinh đứa con gái bất hiếu, xui xẻo thế ?”

Nếu bà gả cho Triệu Mãn Phúc, bà chính là phu nhân Tư lệnh, ngoài xe đưa xe đón, con trai cũng sẽ khỏe mạnh. Kết quả cuộc sống hiện tại của bà , chỉ con trai mất sớm, đứa cháu gái vất vả nuôi lớn thế mà nhốt bà ngoài cửa.

Ngô Nguyệt Nga cảm thấy phận quá bất công, bà hận nhà họ Triệu, hận nhất là Hà Hồng Anh cướp cuộc đời hạnh phúc của bà .

“Tần Nhị Nữu, mày mở cửa chứ gì, đừng trách tao khách khí!” Ngô Nguyệt Nga bắt đầu húc cửa, hôm nay bà nhất định xử lý Tần Nhị Nữu, để Tần Nhị Nữu xem xem, ai mới là chủ cái nhà !

“Rầm!”

“Rầm!”

Liên tiếp hai cái, khóa cửa chút lỏng lẻo.

Ngô Nguyệt Nga húc thêm mấy cái, thấy tiếng “cạch” một cái, mạnh mẽ đạp một cước.

Kết quả xông , một tia sáng lóe lên, đợi bà rõ một con d.a.o đang chĩa thẳng mặt , mắt tối sầm, sợ đến ngất .

Mộng Vân Thường

Tần Nhị Nữu run rẩy cả , cô bé nắm c.h.ặ.t con d.a.o phay, kết quả đợi cô bé gì, bà nội sợ đến ngất xỉu .

Tương tự, cô bé cũng sợ đến ngây , hiểu chuyện gì xảy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-cuoi-nham-chang-quan-nhan-hoan-doi-so-menh/chuong-65.html.]

Lúc Tần Tam Vượng , thấy chị gái giơ d.a.o, bà nội đất, ngã lảo đảo chạy ngoài hét lớn: “G.i.ế.c , chị g.i.ế.c !”

Cậu bé hét lên như phát điên, sợ đến mức run rẩy.

Đám Triệu Huy đang ăn uống trong nhà, thấy g.i.ế.c liền lập tức xông . Bọn họ chạy đến nhà họ Tần, thấy Tần Nhị Nữu mặt mày trắng bệch đất, sang Ngô Nguyệt Nga.

Triệu Huy xác nhận xác nhận , Ngô Nguyệt Nga vết thương, bấm nhân trung, Ngô Nguyệt Nga lúc mới tỉnh .

May quá, xảy án mạng, trong lòng Triệu Huy thở phào nhẹ nhõm.

Ngô Nguyệt Nga sợ toát mồ hôi lạnh, bà dậy, thấy ánh mắt lạnh lẽo của cháu gái, khỏi rùng : “Mày… con ranh c.h.ế.t tiệt, mày gì?”

Tần Nhị Nữu vẫn luôn nắm c.h.ặ.t d.a.o, cô bé thấy khác gì, trong miệng lẩm bẩm: “ bà, bà!”

“Được lắm, mày dám cầm d.a.o với tao.” Ngô Nguyệt Nga hồn, bà theo bản năng coi cháu gái là kẻ nhu nhược nhát gan, trực tiếp xông tới, kết quả tay cháu gái quơ một cái, bà suýt nữa cứa rách tay, lập tức nổi trận lôi đình: “Mày thế mà dám cầm d.a.o g.i.ế.c tao, con ranh c.h.ế.t tiệt, xem tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày!”

Đứa trẻ bà nuôi mười mấy năm, vẫn luôn nhẫn nhục chịu đựng, bây giờ dám phản kháng bà . Mặc dù bà chuyện gì xảy , nhưng bà nhất định cho Tần Nhị Nữu tay.

Lúc Ngô Nguyệt Nga xông tới nữa, Đường chủ nhiệm dẫn đến, cô gọi Ngô Nguyệt Nga : “Bà đủ đấy, rốt cuộc bà ép Nhị Nữu thành cái dạng gì? Bà thể tỉnh táo một chút , Nhị Nữu cũng là cháu gái bà, bà thể đối xử với con bé một chút ?”

“Cháu gái, cô từng thấy đứa cháu gái nào như thế ?” Ngô Nguyệt Nga hắt một cái, lạnh cả đêm, bà cảm cúm: “Nhốt và Tam Vượng ngoài cửa cả đêm, cái gọi là cháu gái? Tặng cô cô lấy ?”

Đường chủ nhiệm thấm thía sự vô lý gây sự của Ngô Nguyệt Nga: “Bà Ngô, bà bình tĩnh chút , tiền tuất con trai bà để , vốn dĩ một phần của Nhị Nữu. Không bà đang bỏ tiền nuôi con bé, con bé vốn dĩ hưởng phần tiền , bà ?”

Đường chủ nhiệm nhíu c.h.ặ.t mày: “Cũng như , bà nuôi con bé, trại trẻ mồ côi cũng sẽ nhận nuôi con bé. Bà ngược đãi con bé trong thời gian dài, sợ ảnh hưởng đến danh tiếng cả nhà bà ?”

“Danh tiếng của lắm, cần các đến ?” Ngô Nguyệt Nga vẫn đang cãi chày cãi cối, lúc cháu trai lớn Tần Đại Hỉ của bà về, bà thấy cháu trai lớn, tủi gào t.h.ả.m thiết: “Đại Hỉ , cuối cùng cháu cũng về , cháu xem chuyện em gái cháu , nó thế mà nhốt bà và Tam Vượng ngoài cửa cả đêm, còn cầm d.a.o đ.â.m bà, bà sống nổi nữa, bà tìm bố cháu cho xong.”

Nói , bà còn động tác đ.â.m đầu tường, nếu cháu trai lớn kéo , bà thật sự đ.â.m một cái dọa đám Đường chủ nhiệm.

Tần Đại Hỉ trong nhà thời gian xảy chuyện, cho nên nghỉ là về ngay, nhíu mày bà nội, em gái đang đất, kéo cánh tay bà nội nhỏ giọng : “Bà nội, nhiều thế , bà thể đừng ?”

Không chỉ của Hội phụ nữ ở đây, đám Triệu Huy cũng ở đây, chuyện mà truyền đến đơn vị, còn thế nào?

Ngô Nguyệt Nga đến thượng khí tiếp hạ khí: “Khóc cũng cho bà nữa, các cháu đều chê bà già , cảm thấy bà là gánh nặng ?” Bà tưởng cháu trai lớn đến chống lưng cho bà , kết quả đến , bà càng đau lòng hơn.

 

 

Loading...