Thập Niên 70 Cưới Nhầm Chàng Quân Nhân, Hoán Đổi Số Mệnh - Chương 56

Cập nhật lúc: 2026-03-12 10:51:27
Lượt xem: 149

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4frYGPq113

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Lần đơn vị, thể nửa tháng mới về .” Triệu Huy ý ám chỉ.

Hứa Hạ giả vờ hiểu, đàn ông theo quân, cô mới . Ở thành phố cái gì cũng , cũng tiện hơn, bốn phía đơn vị là rừng núi, cái gì cũng .

cô vẫn dẻo miệng, bây giờ kết hôn , cũng to gan hơn, hai tay quàng lên cổ Triệu Huy: “Vậy em ở nhà đợi về, khi về thì gọi điện cho bố , để em mua thức ăn .”

“Em nỡ xa ?”

“Không nỡ chứ, nhưng thể , yên tâm, em hiểu chuyện mà.” Hứa Hạ hôn chụt một cái lên má Triệu Huy, Triệu Huy thỏa mãn.

Triệu Huy mới mùi đời, hận thể lúc nào cũng dính lấy Hứa Hạ, nhưng hôm nay là ngày nghỉ cuối cùng, bắt buộc thu dọn hành lý về đơn vị.

Anh cứ cảm thấy, Hứa Hạ giống cô vợ nhỏ nhà , thấu tình đạt lý đến mức quá đà. sắp chia xa, nắm bắt thời gian cuối cùng, ân ái với Hứa Hạ một phen.

Đợi lúc Triệu Huy , Hứa Hạ còn sức tiễn , vẫn là Hứa Phong Thu tiễn Triệu Huy cửa.

Hứa Phong Thu tiễn rể xong, tìm chị gái: “Chị và rể cãi ?”

“Không .”

“Vậy chị tiễn ?”

“Tại chị tiễn?” Hứa Hạ trở , mệt c.h.ế.t , cô chỉ ngủ: “Đã bảo em đừng quản nhiều như thế, việc gì thì bài tập, hoặc chơi bóng rổ .”

Mộng Vân Thường

Hứa Phong Thu cứ cảm thấy chỗ nào đúng, nhưng , hiểu chuyện giữa lớn, chị gái thì bài tập.

Không Triệu Huy ở bên cạnh, Hứa Hạ ngủ ngon, đợi lúc cô tỉnh dậy là bốn giờ chiều, thời tiết ngoài cửa sổ, thấy trong sân tranh cãi, dụi mắt .

“Không mày , chẳng lẽ là tao ?”

Hứa Phong Thu uất ức, đối phương, cãi thế nào, chỉ thể trừng mắt đối phương.

“Ái chà, tuổi thì nhỏ, tính khí nhỏ, mày còn trừng tao nữa, tin tao m.ó.c m.ắ.t mày !”

“Vậy bà thử xem?” Hứa Hạ bước xuống bậc thềm, thấy chậu hoa vỡ trong sân, hàng chậu hoa tường rào.

Nhà cô và nhà hàng xóm cách một bức tường, nhưng tường rào cao, một mét rưỡi. Lúc mới chuyển đến, cô thấy trong chậu hoa tường rào trồng rau, cô so đo tính toán, lúc đó quản. Lúc Ngô Nguyệt Nga đang hùng hổ dọa , Hứa Hạ hừ lạnh một tiếng, hỏi em trai xem chuyện gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-cuoi-nham-chang-quan-nhan-hoan-doi-so-menh/chuong-56.html.]

“Không em .” Hứa Phong Thu thu quần áo, quần áo thu xong, lưng đột nhiên vang lên tiếng “choang”, đầu thì thấy chậu hoa rơi đất, đó bà già hàng xóm liền chạy mắng .

“Không mày , là ma ?” Ngô Nguyệt Nga lớn tiếng la lối: “Tao còn tưởng là đứa trẻ nhà ai hiểu chuyện, hóa là cái đồ kéo chân mày, tay chân sạch sẽ, cả nhà thứ lành gì, á! Mày gì đấy?”

Hứa Hạ sẽ nhẫn nhịn chịu đựng, trách thì trách Ngô Nguyệt Nga vận khí , hàng xóm của cô .

đến bên tường rào, đẩy đổ hết mười mấy chậu hoa, thấy tiếng loảng xoảng một trận, cô mới hài lòng ghế: “Được , bây giờ là cố ý đấy, bà nào?”

“Mày… mày quả nhiên là đồ xa!” Ngô Nguyệt Nga tức đến run tay, chỉ Hứa Hạ nửa ngày nên lời.

Hứa Hạ : “ khuyên bà đừng loạn với , chúng hàng xóm, còn sống lâu dài. Bà mắng chúng , đẩy đổ chậu hoa của bà, bây giờ coi như hòa . Nếu bà chịu bỏ qua cũng , thì tiếp tục , rảnh rỗi lắm, ngại chơi với bà một chút.”

Ngô Nguyệt Nga ở khu tập thể từng chịu cái tức , bà chạy đến cửa nhà Hứa Hạ dùng sức đạp cửa, Hứa Hạ dội cho một thùng nước.

“Á! Con hồ ly tinh , mày dám đối xử với tao như thế!” Ngô Nguyệt Nga bệt xuống đất, lập tức la lối om sòm: “Mọi mau đến xem , khu tập thể một con mụ đanh đá, nó g.i.ế.c đây! sống nổi nữa, treo cổ c.h.ế.t ở đây cho xong!”

Ngô Nguyệt Nga giọng to, chẳng mấy chốc thu hút một đám vây xem.

Thái Trúc Âm đúng lúc ở gần đó, thấy là Hứa Hạ và Ngô Nguyệt Nga, chen đám đông hỏi chuyện gì.

Thấy nhiều đến như , Hứa Hạ lập tức đổi một bộ mặt khác, sợ sệt lên: “Dì Thái, cháu chọc giận bà . Em trai cháu đang yên lành ở trong sân, bà tự đẩy đổ chậu hoa, ngược vu oan là em trai cháu . Cháu nghĩ bán em xa mua láng giềng gần, chuyện t.ử tế với bà , bà cháu, mở miệng mắng em trai cháu là đồ kéo chân. , là cháu kích động, nên đẩy những chậu hoa còn của bà , nhưng khi bố qua đời, cháu và em trai nương tựa mà sống, cháu thể chấp nhận mắng em trai như .”

thương tâm gần c.h.ế.t, gần như vững nữa, nhiều thấy cô như , nhao nhao nảy sinh lòng đồng cảm.

Thái Trúc Âm Ngô Nguyệt Nga ghét nhà họ Triệu, theo bản năng chọn về phía Hứa Hạ, bà cúi đầu : “Chị Ngô, lý lẽ một chút, chồng chị lúc còn sống cũng là đội trời đạp đất, chị thể bắt nạt một cô gái nhỏ chứ?”

Hơn nữa còn là hai đứa trẻ cha , bà mà thấy đáng thương.

“Thái Trúc Âm, cô láo, bà đây bắt nạt nó chỗ nào, nó đều thừa nhận đẩy chậu hoa của , mắng nó hai câu thì ?” Ngô Nguyệt Nga đất gào : “ thật là khổ cái , chồng sớm, con trai cũng , để bà già , sống thế nào đây?”

“Ông trời ơi, ông cũng mang , sắp bắt nạt c.h.ế.t !”

Lúc Hứa Hạ : “Cô gái, cháu so đo với một già gì, dì Ngô đáng thương bao, còn trẻ mất chồng, con trai bệnh c.h.ế.t, cháu thể nhường nhịn già ?”

“Vị dì , dì đổi nhà với cháu, dì đến hàng xóm với bà nhé?” Hứa Hạ thẳng đối phương: “Dì xem, dì gì nữa. Tại cháu nhường chứ, chồng và con trai bà là do cháu hại c.h.ế.t ? Phải ?”

 

 

Loading...