Thập Niên 70 Cưới Nhầm Chàng Quân Nhân, Hoán Đổi Số Mệnh - Chương 50

Cập nhật lúc: 2026-03-12 10:51:21
Lượt xem: 168

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Phải , bà cũng .” Hà Hồng Anh .

Hứa Hạ và Triệu Huy đến trong sân, thấy trong nhà náo nhiệt, Hứa Hạ nhỏ giọng : “Trong nhà hình như khách, em từ cửa nhé, nếu bưng cái bát thế .”

“Đây là hiếu tâm của em, càng nên thể hiện cho khác thấy.” Triệu Huy khẽ nhếch môi mỏng, giọng của mấy bà thím, mấy khi giới thiệu đối tượng cho thành, lén lút kén cá chọn canh.

Anh nắm lấy tay Hứa Hạ, nghiêng đầu khuôn mặt kiều diễm của cô. Ừm, thừa nhận, là mắt của cao.

“Làm gì thế, trong nhà đấy.” Hứa Hạ hờn dỗi.

“Không , đến cửa sẽ buông .” Bàn tay Triệu Huy lớn, tay Hứa Hạ nhỏ, phần thịt đệm ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay Hứa Hạ. Anh ngờ tay phụ nữ trơn, mềm đến thế.

Hứa Hạ sợ đổ thịt kho, đành chiều theo Triệu Huy. Không ngờ bước lên bậc thềm, cửa mở , đập mắt là mấy bà thím lạ mặt.

Mà ánh mắt của họ di chuyển xuống , rơi đôi tay đang nắm c.h.ặ.t của hai , mặt Hứa Hạ “xoạt” một cái đỏ bừng.

Hứa Hạ thể trêu chọc Triệu Huy bao nhiêu cũng , nhưng đó là chuyện riêng tư, còn ngoài mặt cô vẫn giữ hình tượng gái ngoan.

Bỗng nhiên xuất hiện nhiều như , cô hổ rụt mạnh tay về, ngược động tác càng lớn, càng thu hút sự chú ý.

Triệu Huy thì bình tĩnh, chào hỏi từng “Thím, Bác”, đó giới thiệu: “Vâng , đây chính là vợ cưới của cháu, Hứa Hạ.”

Những đầu tiên thấy Hứa Hạ đều dán mắt rời: “Trời đất ơi, đời còn xinh xắn thế . Cô gái, da cháu dưỡng thế nào , trắng quá!”

Hà Hồng Anh tiếng : “Ây da, cái là trời sinh đấy. Hạ Hạ, mau mau nhà, đừng ở cửa nữa.”

Nói xong, bà mới thấy Hứa Hạ bưng một cái bát tay, bên đậy một tờ báo, bèn hỏi Hứa Hạ mang gì đến.

Hứa Hạ là thịt kho tàu: “Hôm nay mua thịt, cháu nghĩ bác trai Triệu thích món nên đặc biệt mang một bát qua, để hai bác nếm thử.”

Lúc cô chuyện thì mỉm chi, giọng nhẹ êm, giống như bông gòn nổi mặt nước, khiến khác xong cũng vô thức hạ thấp giọng xuống.

“Chỉ cháu là nhớ đến chúng .” Con dâu tương lai hiểu chuyện như , Hà Hồng Anh mặt mũi. Bà nhấc tờ báo , mùi thịt thơm nức mũi ập đến, khơi dậy sự thèm ăn của : “Ngửi thôi thấy ngon , tay nghề của Hạ Hạ thật.”

Thấy những khác nuốt nước miếng, Hà Hồng Anh thẳng: “Đừng bảo keo kiệt nhé, cái là Hạ Hạ đặc biệt cho hai ông bà già chúng , cơ hội sẽ để nếm thử tay nghề của con bé.”

Hứa Hạ lúc ngoan ngoãn bên cạnh dì Hà, cô cần gì cả, dì Hà mặt là .

Mọi đều sống trong khu tập thể, nhưng ai cũng ăn thịt hàng ngày. Có thèm đến chảy nước miếng nhưng ngại mở miệng xin.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-cuoi-nham-chang-quan-nhan-hoan-doi-so-menh/chuong-50.html.]

Cũng nể mặt lắm, hừ hừ : “Chắc là ngon nên mới dám cho nếm.”

Hứa Hạ về phía , trạc tuổi dì Hà nhưng đen hơn và cao hơn một chút, gò má cao, cô quen .

Hà Hồng Anh khẽ nhướng mày: “Tấm lòng của bọn trẻ là quý giá nhất, ngon cũng là hai ông bà già chúng ăn.” Bà mới mắc bấy, bưng thịt kho bếp.

Lúc bà lão mở miệng đ.á.n.h giá Hứa Hạ: “ Triệu Huy, tìm vợ chỉ mặt thôi , giống hệt cái đức hạnh của bố , mắt lắm.”

Lời quá mất mặt, Thái Trúc Âm vội vàng qua xen : “Chị Ngô, chị chẳng bảo khâu quần cho cháu trai , đúng lúc hôm nay rảnh, qua nhà ?”

“Trước đây cô cứ thoái thác, tám phần là đến nhà, bây giờ vì cô con dâu nhỏ nhà Hà Hồng Anh mà cô nhẫn nhịn .” Ngô Nguyệt Nga nể nang gì : “ cái mặt dày đó, cứ bám lấy nịnh nọt . Thôi, ghét thì về nhà.”

Nhìn Ngô Nguyệt Nga rời , Hứa Hạ thầm nghĩ trong lòng, chuyện uẩn khúc gì ?

Những khác thấy bầu khí trở nên gượng gạo, ở nữa cũng chẳng thú vị gì, lượt cáo từ Hà Hồng Anh.

Lúc Hà Hồng Anh từ trong bếp , hiểu chuyện gì xảy , con trai và Hạ Hạ, thì gì, thì lắc đầu. Cuối cùng là cháu gái thuật lời của Ngô Nguyệt Nga, bà mới sầm mặt xuống.

Mộng Vân Thường

“Bà nội, bà và bà Ngô rốt cuộc chuyện gì , bà cứ bà trong khu tập thể, bà còn cho cháu cãi với bà .” Triệu Vân Châu hiểu, mỗi cô bé hỏi, ông bà đều , bố cũng bảo cô bé là trẻ con đừng hỏi nhiều.

“Chúng đều là qua nửa đời , thể chuyện gì chứ?” Hà Hồng Anh : “Cháu trẻ con trẻ cái đừng quản nhiều như , hôm nay học?”

“Trường học cho nghỉ mà.” Triệu Vân Châu .

Việc nghỉ học thường gặp, một tuần nghỉ hai ba ngày, một đám học sinh thi cử đạt thể nghiệp. bọn họ cảm thấy gì to tát, bây giờ thi đại học, nhiều sách cũng chẳng tác dụng gì, còn bằng sớm kiếm tiền.

“Nghỉ học cháu cũng sách, lên lầu sách .” Hà Hồng Anh đuổi cháu gái , con trai bọn họ: “Thế nào, hôm nay mua ?”

Hứa Hạ mua quần áo, còn cả giày. Hà Hồng Anh thấy mua áo khoác , bảo Hứa Hạ đừng tiếc tiền: “Cháu đừng xót tiền, Triệu Huy bao nhiêu năm nay, nó tiền đấy. Cháu là vợ nó, thì nên tiêu tiền của nó.”

Hứa Hạ . Trời còn sớm, cô còn về nhà. Lúc Triệu Huy đưa cô về, cô mới hỏi một câu về chuyện của Ngô Nguyệt Nga.

“Cái cũng rõ, ân oán thời trẻ của thế hệ , em cần quản.” Triệu Huy : “ em tránh xa thím Ngô một chút, bà ghét tất cả trong nhà chúng .”

Điểm đúng là khiến Hứa Hạ tò mò, nhưng Triệu Huy cũng , cô thể hỏi dì Hà, chỉ thể từ từ quan sát.

 

 

Loading...