“Tốt nhất là em chuyện t.ử tế.” Triệu Huy xong, dậy gọi điện thoại để lời nhắn cho con gái út, tìm cơ hội, cũng đến trường con gái út xem thử, tự chạy một chuyến, mới thể yên tâm.
Trên thực tế, Triệu Hỉ Hỉ đối với yêu đương chẳng suy nghĩ gì, đối với sự theo đuổi của nam sinh, đều thờ ơ, cô mới năm hai, bắt đầu chuẩn chuyện tuyển thẳng nghiên cứu sinh .
Triệu Hoan Hoan khác biệt hơn nhiều, tính cách cô giống , còn hướng ngoại hơn một chút, đối với sự vật mới mẻ đều lòng hiếu kỳ.
Bạn học bên cạnh ít yêu đương , cô tự nhiên tò mò.
Cuối tuần , Triệu Hoan Hoan đúng như Hứa Hạ nghĩ về nhà.
Lại qua một tuần, đến chủ nhật, Triệu Hoan Hoan mới về.
Triệu Huy sớm đợi ở nhà, thấy con gái gọi bố , lập tức nháy mắt với Hứa Hạ.
Hứa Hạ chậm rãi đầu, thấy nụ con gái rạng rỡ, liền là yêu : “Dào, đại công chúa nhà chúng về , đây là đối tượng ?”
“Mẹ, ?” Triệu Hoan Hoan kinh ngạc, đầu bố, “Bố, con với bố, lúc đó con vẫn yêu ?”
“Là đoán.”
Hứa Hạ kéo con gái xuống, thấy bà nội họ cũng qua, một vấn đề cô đợi lát nữa hẵng hỏi: “Con tuần về, hôm qua cũng về, hôm nay mới nghĩ đến về nhà, chắc chắn là bên ngoài việc câu lấy con. Thế nào, ai tỏ tình?”
Vương Tú Phương nhịn hỏi một câu: “Yêu bao lâu ? Bao giờ dẫn về cho chúng gặp mặt?”
“Ây da bà nội, cháu mới yêu thôi, vội.” Triệu Hoan Hoan đỏ mặt, , bản nhịn , “Tuần xem phim, … nắm tay cháu, chúng cháu liền ở bên .”
Triệu Huy yên nữa: “Nó nắm tay con ?”
“Anh xuống!” Hứa Hạ sang, “Yêu đương nắm cái tay thôi mà, kích động cái gì?”
Cô kéo con gái lên lầu: “Mọi từng một chuyện bé xé to, , Hoan Hoan chúng lên lầu.”
Hứa Hạ dẫn con gái về phòng.
Mấy lầu tò mò.
Vương Tú Phương hỏi: “Triệu Huy cháu cũng hiểu ?”
Mộng Vân Thường
“Bà nội, cháu cũng giống bà, mới .” Triệu Huy yên, rón rén lên lầu, chuẩn lén.
“ mà như thế, chẳng tỏ con tâm cơ, hơn nữa con cũng khá hôn .” Riêng tư chuyện với , Triệu Hoan Hoan dễ suy nghĩ thật lòng hơn, vì cô khác với khác, sẽ cổ hủ như thế.
“Có tâm cơ là chuyện ? Tâm cơ của con dùng để hại , thì chuyện .”
Hứa Hạ : “Con tin lời , nếu một đàn ông cái gì cũng cần bỏ , tùy tùy tiện tiện đồ vật, con cảm thấy thể coi trọng bao nhiêu? Cậu sẽ cảm thấy, con cho quá dễ dàng, con nhất định thích , rời xa , con liền ở thế hạ phong.”
Lời đến đây, Hứa Hạ thấy cửa tiếng động nhỏ, lén, hạ thấp giọng : “Con đổi vị trí suy nghĩ xem, nếu một món đồ, con nỗ lực mới , con sẽ trân trọng hơn ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-cuoi-nham-chang-quan-nhan-hoan-doi-so-menh/chuong-243.html.]
“Cái thì đúng.”
“Con , cứ yêu , bao giờ con cảm thấy thể đưa gặp chúng thì đưa về. Có chuyện gì cũng thể với , bà già cổ hủ, còn thể giúp con bày mưu tính kế đấy.” Hứa Hạ con gái lớn, trong lòng cảm giác thành tựu.
Triệu Hoan Hoan dựa : “Con hạnh phúc quá, tâm lý như .”
“Ha ha, cái đó là chắc chắn.” Hứa Hạ dù tư tưởng thời đại , cô xoa đầu con gái, dặn dò một chuyện khác, mãi đến khi lầu gọi ăn cơm.
Triệu Hoan Hoan ăn xong cơm tối, Triệu Huy kiên quyết lái xe đưa cô về trường.
Đến cổng trường, Triệu Hoan Hoan liền cho bố đưa nữa: “Con suy nghĩ của bố, bố chắc chắn xem thử, thể gặp bạn trai con . Bố nếu như , con yêu đương, sẽ với nữa.”
Lúc Triệu Huy về đến nhà, mặt đen sì.
Hứa Hạ đại khái thể đoán chuyện gì xảy : “Bọn trẻ đều lớn , lúc bảy tám tuổi. Hoan Hoan , bố Ngô Diệu là tiến sĩ, giáo viên ở trường đại học, là bác sĩ, đều là công việc , ít nhất gia đình cần lo lắng. Còn về bản Ngô Diệu, Hoan Hoan cởi mở tỏa nắng, đây là ấn tượng của Hoan Hoan. Anh yên tâm , chúng sẽ gặp thôi.”
“Em ngược là vội.” Triệu Huy u oán một câu, lên giường lật , đưa lưng về phía Hứa Hạ.
“Vội tác dụng gì chứ, con lớn , suy nghĩ của riêng , chúng thể hướng dẫn, nhưng thể can thiệp quá mức.” Hứa Hạ xuống, từ phía ôm lấy Triệu Huy, “Ây da, đừng nghĩ nhiều thế nữa, cứ đợi , con gái kiên nhẫn, nó là , đều sẽ ngay thôi.”
Triệu Huy hừ hừ, vẫn là xoay ôm lấy Hứa Hạ: “Trong mắt , chúng nó vẫn là trẻ con. Cái thằng Ngô Diệu là Giang Thành ?”
“Không , nhưng cũng xa, tỉnh bên cạnh.” Hứa Hạ đều hỏi rõ . Điều kiện gia đình Ngô Diệu tệ, giờ xem thế nào thôi.
Đến nghỉ hè, Triệu Hoan Hoan du lịch, Hứa Hạ liền cùng Ngô Diệu.
Cô du lịch thể, nhưng đưa em trai em gái cùng.
“ mà …”
“Mẹ tin , chỉ hai đứa các con, sẽ thành thật.” Hứa Hạ , “Các con mới yêu bao lâu, đều ba tháng .”
Triệu Hoan Hoan đành từ bỏ, nhưng cô vẫn đưa em gái gặp Ngô Diệu, chuyện là Triệu Hỉ Hỉ về nhà lén với .
Hứa Hạ con gái út đ.á.n.h giá Ngô Diệu cũng , cô liền coi như chuyện .
Lại qua một năm rưỡi, việc bảo lưu nghiên cứu sinh của Triệu Hỉ Hỉ thông qua, Triệu Hoan Hoan thi nghiên cứu sinh, cô nhanh ch.óng bắt đầu .
Ngô Diệu cùng một suy nghĩ, nước ngoài du học.
Trong công viên, đôi tình nhân trẻ dạo một vòng.
Triệu Hoan Hoan thích cứ im lặng mãi, cô kéo tay Ngô Diệu : “Anh giận ?”
“Anh hiểu, tại em cùng nước ngoài. Nhà chúng thiếu tiền nước ngoài, hơn nữa nước ngoài thể giúp chúng hơn, tại em chịu?” Ngô Diệu gỡ tay Triệu Hoan Hoan , “Hoan Hoan, chúng cùng nước ngoài, cùng trở về, ?”