Cao Văn Tú ngẩn một giây: “Con cái gì thế, bất kể thế nào, con đều là con của , chắc chắn sẽ cần con chứ. Con yên tâm, sẽ đối với con, bù đắp mấy năm quá khứ, con cho một cơ hội ?”
“Không cần , con ở nhà cô.” Trái tim Tần Nhuận tan nát, bé thấy ngẩn .
Cậu bé ngốc, nếu tiền bố để , sẽ cần bé.
Tần Nhuận đóng cửa , Cao Văn Tú chịu bỏ qua: “Tần Nhị Nữu, Nhuận Nhuận là con trai , bất kể thế nào, cũng sẽ đòi quyền nuôi dưỡng! Cô nếu chịu, chúng gặp ở tòa, tin pháp luật sẽ giúp một cô, chứ ruột như !”
Nghe thấy kiện tụng, Tần Nhị Nữu run lên.
Hứa Hạ qua đỡ lấy Tần Nhị Nữu: “Kiện tụng chúng cũng sợ, thể mời luật sư giỏi nhất Giang Thành. Hơn nữa tư vấn , cho dù chị lấy quyền nuôi dưỡng, chúng cũng thể ủy thác tiền của Tần Đại Hỉ cho cộng đồng bảo quản, ngoài việc mỗi tháng gửi tiền định kỳ, tiền còn đợi Tần Nhuận mười tám tuổi. Chị nghĩ cho kỹ, thật sự tòa, chị cũng một xu lấy !”
Những lời của Hứa Hạ, khiến Cao Văn Tú khỏi ngây , lấy tiền, bà cần quyền nuôi dưỡng gì?
Cuộc sống của chính bà còn trôi qua chật vật, thêm một cục nợ, càng cơ hội sống .
Có điều Cao Văn Tú sẽ cảm thấy, là Hứa Hạ dọa bà , cộng đồng quản mấy cái .
Bà sầm mặt bỏ .
Cao Văn Tú thật sự tìm luật sư tư vấn, kết quả phí luật sư cao ngất ngưởng, đối với những gì Hứa Hạ , luật sư còn bảo thật sự thể như .
Bà tức khắc ngơ ngác, do dự nên kiện đòi quyền nuôi dưỡng .
Bên , Tần Nhị Nữu gõ cửa hồi lâu, Tần Nhuận mới mở cửa.
Hai cô cháu đều khéo ăn , Hứa Hạ thấy họ gì, chủ động qua nắm tay hai : “Tần Nhuận, cô con mềm lòng, đến quán cơm xin ăn, cô chỉ cho cơm ăn, còn cho tiền. Cô mồm mép , bác giúp cô hai câu, cô nuôi con lớn thế , chỗ nào cũng chu đáo quan tâm. Vì sợ con nghĩ nhiều, đồ trong nhà đều mua hai phần, con một phần, họ con một phần. Mấy năm nay, cô đối với con thế nào, con thể cảm nhận .”
“Còn căn nhà mua cho con đó, cũng đều tên con, sổ đỏ cũng ở trong ngăn kéo của con. Bác và cô nghĩ , tiền bố con mở siêu thị , bất kể thế nào, chúng đều giao cho cộng đồng, đợi con mười tám tuổi, cộng đồng sẽ đưa cho con.”
Tần Nhị Nữu nuôi Tần Nhuận, bao giờ là vì kiếm tiền, bản cô tiền tiêu, cần thiết chuyện thất đức như .
Hứa Hạ vỗ vỗ lưng Tần Nhị Nữu: “Tần Nhuận là đứa hiểu chuyện, nó đều hiểu cả. Cao Văn Tú thật sự kiện, chắc thắng, bác bảo Triệu Huy điều tra chuyện của bà mấy năm nay. Em đừng áp lực, chuyện đều thể giải quyết thuận lợi.”
Hứa Hạ an ủi Tần Nhị Nữu một lúc, đợi em trai tan lớp tự học buổi tối trở về, hai lầu.
“Nhị Nữu em cũng đấy, chủ kiến lớn lắm, chuyện , rõ ràng là Cao Văn Tú tiền.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-cuoi-nham-chang-quan-nhan-hoan-doi-so-menh/chuong-232.html.]
Hứa Hạ bên cạnh xe: “ Cao Văn Tú quyền nuôi dưỡng cũng dễ, năm đó bà ngoại tình với mới ly hôn, mấy năm nay bỏ mặc Tần Nhuận, luật sư khả năng thắng của chúng vẫn lớn.”
Hứa Phong Thu trong lòng hiểu rõ: “Được, em . Chị, để chị bận tâm .”
“Khách sáo gì, chuyện của các em, cũng là chuyện của chị. Em yên tâm, rể em ở đó, chắc thể điều tra rõ gốc gác của Cao Văn Tú.” Hứa Hạ , “Về , quan tâm Tần Nhuận nhiều chút, nuôi đứa bé thì nuôi cho . Không cầu nó nhớ ơn, thể một tích cực là .”
Hứa Hạ tạm biệt em trai, muộn , cô lái xe về nhà, Triệu Huy vẫn ngủ.
“Anh buồn ngủ ?” Hứa Hạ hỏi.
“Em về, ngủ .” Triệu Huy ân cần rót cốc nước ấm, “Sao ?”
“Cao Văn Tú tìm tới, trong lời bóng gió quyền nuôi dưỡng, em liền vạch trần suy nghĩ của bà . Biết chúng gửi tiền ở cộng đồng, thẹn quá hóa giận buông lời hung ác .” Hứa Hạ , “Tần Nhuận cũng đáng thương, bố ruột chỉ nghĩ ăn kiếm tiền lớn, ruột là kẻ chui mắt tiền, đối với nó đều chẳng bao nhiêu quan tâm.”
Triệu Huy : “May mà gặp vợ chồng Phong Thu, họ là .”
“ , thật lòng, nếu em là Nhị Nữu, em chu đáo quan tâm Tần Nhuận như thế. Con em còn thả rông, huống hồ con khác.” Nhắc đến đây, Hứa Hạ nghĩ đến nhà cửa, “Nhà sửa xong , vẫn thỉnh thoảng qua xem, kẻo chim tổ.”
Mộng Vân Thường
“Anh , sẽ định kỳ qua xem.” Triệu Huy bảo Hứa Hạ yên tâm, “Tần Nhuận chắc chắn sẽ ở , còn về tiền, Cao Văn Tú cũng lấy . Chỉ là Tần Nhuận đau lòng .”
“Hết cách, đây là mệnh của nó.” Hứa Hạ ngáp một cái, thời buổi chẳng giải trí gì, cô đều ngủ sớm dậy sớm, ôm Triệu Huy xuống, cô quen ngủ trong lòng Triệu Huy.
Hai ôm , ngủ một mạch đến sáng.
Lại qua hai ngày, Tần Nhị Nữu đưa Tần Nhuận đến chỗ Hứa Hạ ở.
“Cao Văn Tú ngày nào cũng đến trường chặn đường Tần Nhuận, thầy cô bạn bè đều thấy, chị theo chúng em suốt đường về nhà, em nghĩ , để Tần Nhuận đến chỗ chị ở mấy ngày.” Tần Nhị Nữu vẻ mặt áy náy, “Thật sự ngại quá, phiền chị.”
“Không phiền, chồng chị thích trong nhà náo nhiệt.” Hứa Hạ xoa đầu Tần Nhuận, gọi con gái lớn đến, “Hoan Hoan con dẫn em lên lầu, cho em ở phòng cạnh con. Lại lấy một bộ đồ dùng rửa mặt , dẫn em quen tình hình trong nhà.”
Tần Nhuận còn phản ứng , Triệu Hoan Hoan kéo lên lầu: “Chuyện của em, chị đều , đừng xụ mặt thế. Mẹ chị , ngoài sinh lão bệnh t.ử, chuyện gì giải quyết , thể giải quyết, chúng đừng lo âu. Nào, với chị một cái?”
Tần Nhuận nổi, Triệu Hoan Hoan dứt khoát tay: “Em xem, em thế trai hơn nhiều.”