Gà hầm mâm lớn lên bàn, Hứa Hạ gắp cho một cái cánh gà, nước sốt đậm đà bám cánh gà, một miếng c.ắ.n xuống, vị cay nồng là mùi thơm ngào ngạt. Lại phối với mì thủ công dai ngon, lập tức vị giác mở .
Hứa Hạ bây giờ hiếm khi xuống bếp, ăn no chín phần, cùng Triệu Huy dạo bộ.
Hai một lúc, liền gặp Chu Văn Bân.
"Thay lời cảm ơn với Tiểu Trì, khi Cẩn Du về nhà, Tiểu Trì ngày nào cũng đến thăm nó, giảng bài trường cho nó, còn mang vở ghi chép cho Cẩn Du. Nếu Tiểu Trì ở bên, Cẩn Du khôi phục bình thường nhanh như ." Chu Văn Bân đến chuyện con trai, trong lòng ngũ vị tạp trần, biến thành thế , nhà khác nuôi con còn tinh tế bằng nhà , thành thế ?
Hứa Hạ chuyện , ngạc nhiên : "Triệu Trì ngày nào tan học cũng về nhà, nó ngoài?"
"Hả? Nó với cô chú ?" Chu Văn Bân áy náy, "Nó ngày nào cũng đến giờ cơm."
Hứa Hạ hiểu , "Thằng nhóc chắc chắn là ăn no cơm, giả vờ về phòng bài tập, lén chạy ngoài. Em bảo hai tìm nó, Triệu Hoan Hoan đột nhiên kéo em , hóa là hai em phối hợp."
Nói cô , "Không tệ, con trai em nuôi quả nhiên ."
Chu Văn Bân thấy Hứa Hạ tức giận, thở phào nhẹ nhõm, "Cô chú giận là , Tiểu Trì đứa bé quả thực tệ, tâm địa lương thiện, chuyện, hai vợ chồng cô chú phúc ."
"Nó nên mà." Triệu Huy , "Cẩn Du là bạn nó, em , nên quan tâm đúng mực."
Sau khi chia tay Chu Văn Bân, mặt Hứa Hạ vẫn treo nụ , "Anh xem Triệu Trì đặc biệt giống em , việc đều chu đáo mặt, em ngờ nó thể tỉ mỉ như . Hơn nữa mặt chúng một chút cũng để lộ, con cái đúng là lớn ."
"Thì chút nào giống ?" Triệu Huy nắm tay Hứa Hạ, nửa nghiêng về phía Hứa Hạ.
"Ừm, lớn lên giống , đều trai. Mấy hôm , còn cô bé đuổi theo nó đến cổng khu tập thể, dì Thái thấy. Dì Thái mua rau xong về nhà, chạy thẳng đến chỗ em tám chuyện, Triệu Trì yêu đương ." Hứa Hạ đó tìm con trai hỏi thăm, là cô bé tương tư đơn phương.
"Dì Thái đúng là nhiều chuyện thật."
"Còn , dì còn với em..."
Hai vợ chồng vòng quanh khu tập thể nửa vòng, khi về nhà, Hứa Hạ đặc biệt pha cho con trai một cốc sữa bột.
"Mẹ, gì cứ con mãi thế?" Triệu Trì cẩn thận nhớ , gần đây gây họa?
"Mẹ vui thôi, con trai cuối cùng cũng lớn , cũng thể chỗ dựa cho ." Hứa Hạ xoa xoa cái đầu đinh đ.â.m tay của con trai, "Làm bài tập cho , đợi con nghỉ hè, dẫn con chơi."
"Thật ạ?" Mắt Triệu Trì lập tức sáng lên.
"Đương nhiên là thật, khi nào lời giữ lời?" Hứa Hạ đóng cửa cho con trai.
Sau khi lên lầu, Triệu Huy rửa mặt xong xuống, cô đến bàn trang điểm, bôi kem dưỡng da, , "Có chuyện em với một tiếng, em mua nhà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-cuoi-nham-chang-quan-nhan-hoan-doi-so-menh/chuong-211.html.]
Triệu Huy hỏi: "Sao đột nhiên mua nhà?"
"Em mua từ lâu , vẫn luôn căn nào thích hợp." Hứa Hạ giải thích, "Mấy năm nay vật giá vẫn luôn tăng, tiền em nghỉ việc vẫn luôn để đó, nếu lấy dùng, càng ngày càng mất giá. Trung tâm thành phố chẳng đúng lúc một đợt nhà ở thương mại , em cùng Thanh Hoa bọn họ xem , bù thêm chút tiền tiết kiệm là thể mua một căn."
Hai con trai của Dư đại tỷ đều lớn , nhà ở đủ, Hứa Hạ bèn kéo chị cùng .
Mộng Vân Thường
Trung tâm thành phố vị trí , giá nhà sẽ bay cao. Hơn nữa Hứa Hạ bây giờ việc , nhà mua về còn thể cho thuê, kiếm cho chút tiền tiêu vặt, hơn gửi ngân hàng nhiều.
"Đã xem , thì mua." Triệu Huy hỏi đủ tiền .
"Đủ , tuy em tiêu tiền mạnh tay, nhưng trong nhà ít nhiều để dành một chút, cộng thêm tiền em nghỉ việc, đủ mua một căn một trăm mét vuông." Mục tiêu của Hứa Hạ là mua ba căn nhà, cô ba đứa con, công bằng công chính.
Triệu Huy ý kiến, hai chọn một ngày, cùng mua nhà.
Cuối tuần Hứa Phong Thu bọn họ qua ăn cơm, Hứa Hạ cũng xúi giục em trai mua nhà, "Tiền đủ thể vay, Phong Thu em là giáo viên nhân dân, thể thất nghiệp. Chỉ cần công việc, là thể trả tiền vay."
Hứa Phong Thu từng nghĩ đến chuyện mua nhà, do dự.
Tần Nhị Nữu đơn vị bọn họ cho nghỉ việc một đợt , "Chị, trong nhà bây giờ hai phòng ngủ một phòng khách cũng đủ ở . Nếu mua nhà, ngộ nhỡ em cũng nghỉ việc, chi tiêu trong nhà đều dựa một Phong Thu, hai vợ chồng em e là gánh vác nổi."
Bây giờ thực hiện chính sách con một, Tần Nhị Nữu sinh con thứ hai, liền nghĩ nuôi dạy con cái cho .
cô việc, sẽ tiền cho con đăng ký lớp năng khiếu, càng đừng những cái khác.
"Hai vợ chồng các em đều tiết kiệm, chị các em để dành một ít tiền. Các em thể đợi xem, bây giờ một giá nhà, sang năm khác ." Hứa Hạ bây giờ biên độ tăng giá nhà nhỏ, nhưng sẽ luôn tăng, vội giục em trai mua nhà, "Hơn nữa hai phòng vẫn là ít, con cái lớn, trong nhà khách đến, ở ?"
"Hơn nữa nghỉ việc cũng sợ, bạn chị nghỉ việc bán quần áo, một tháng thể kiếm một hai trăm tệ, vẫn là ít đấy. Nếu để chị bán, chị chắc chắn thể kiếm nhiều tiền hơn."
Tần Nhị Nữu và Hứa Phong Thu đều là chắc chắn định, chỉ cần đơn vị còn cần bọn họ, bọn họ sẽ thành thật .
Bọn họ nghĩ nghĩ, vẫn định xem thêm, vội mua nhà.
Có điều Tôn Đan Phượng Hứa Hạ mua nhà xong, lập tức kéo Hứa Hạ, bảo Hứa Hạ dẫn bà xem nhà.
Tôn Đan Phượng tiền hơn Hứa Hạ, một mua hai căn.
Hai ăn cơm ở bên ngoài xong, cùng bộ về nhà, Tôn Đan Phượng : "Vân Châu cái con bé c.h.ế.t tiệt , nó là đủ lông đủ cánh , chịu lời . là , nhịn nhớ thương nó, nó bây giờ ở xa như , ai cũng nó thế nào, mua cho nó căn nhà, bất kể thế nào, đều đường lui."