Thập Niên 70 Cưới Nhầm Chàng Quân Nhân, Hoán Đổi Số Mệnh - Chương 208

Cập nhật lúc: 2026-03-15 00:44:12
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Anh..."

"Không lời nản lòng!"

"Được." Dương Phái thích sức sống của Triệu Vân Châu, cô dường như vĩnh viễn đều cởi mở, rạng rỡ, chỉ cần ở bên cô , sẽ lúc tiêu cực, "Thực chúng cũng thể nhận nuôi con, thủ tục tìm quan hệ , sổ hộ khẩu ghi nhận nuôi, con cái sẽ ."

Triệu Vân Châu cần, "Nếu em con, khi em tình huống của , em sẽ từ bỏ . Có một logic rõ ràng. Em thể sinh mà cần con, là bản em cũng , cho nên gặp , là lựa chọn hơn của em."

"Sinh con , lỡ dở công việc, sinh còn tốn công dạy dỗ. Loại như em đủ tỉ mỉ, ngộ nhỡ nuôi con lệch lạc, hai vợ chồng chúng ngày nào cũng đến đồn công an chuộc , thì vui vẻ lắm ?"

Dương Phái chọc , "Không đến mức đó."

"Sao đến mức, em là thật, nếu em con, em nhất định còn coi trọng bản hơn thím hai em, tuyệt đối sẽ vì con cái từ bỏ cơ hội công việc. Nếu là dự án và cùng con hoạt động ngoài trời, em nhất định chọn dự án."

Triệu Vân Châu nghĩ rõ ràng, "Anh cũng gặp thím hai em đấy, thím hơn ba mươi tuổi, như mới hơn hai mươi, thực tế là của ba đứa con. Thím sống đặc biệt thông thấu, đơn vị giữ chức lương, thím dứt khoát cầm tiền nghỉ việc. Việc nhà , chú hai em một đàn ông to lớn, ngày nào cũng giặt tã lót, chiến hữu của chú đều nhạo mặt chú , chú ngược lấy vinh dự."

Những ngày Triệu Vân Châu ở chỗ thím hai, học chuyện quan trọng nhất, chính là yêu bản .

Nếu bản đều yêu bản , khác càng sẽ trân trọng , cho nên cảm nhận của bản cô là quan trọng nhất.

"Thím hai quả thực trẻ." Dương Phái .

"Cho nên , em chắc chắn sẽ phân chia tinh lực nuôi con, bởi vì em yêu công việc của em hơn. Có điều..."

Triệu Vân Châu khựng , cô cũng tôn trọng suy nghĩ của Dương Phái, "Nếu nhận nuôi con cũng , thì buông bỏ công việc, em thỉnh thoảng trợ thủ."

Viện nghiên cứu công việc bận rộn, cho dù trong nhà thuê bảo mẫu, nhưng họp phụ , kiểm tra bài tập, con cái ốm đau... những chuyện , cũng thể đều giao cho bảo mẫu, còn bằng nuôi đứa bé .

Dương Phái đối với con cái, quả thực từng khao khát, thể sinh, nhiều năm qua vẫn luôn tự an ủi , bây giờ còn ý nghĩ nữa.

Hai trò chuyện, đều phát hiện cửa đến.

Tôn Đan Phượng sợ con gái và Dương Phái ở cùng , cố ý xuống lầu, bà ở cửa ba vòng, bên trong đều phát hiện , đành chen , "Con nhận nuôi đáng tin, ngộ nhỡ bố tìm đến, tám mươi phần trăm đứa trẻ đều sẽ nhận . Đến lúc đó may áo cưới cho khác, cũng nước mắt."

"Mẹ, đến đây?" Triệu Vân Châu giật nảy .

"Mẹ đến xem con, muộn thế còn ngủ." Tôn Đan Phượng bực bội .

"Ui da, con ngủ ngay đây." Triệu Vân Châu nháy mắt với Dương Phái, bưng bát đũa ngoài.

Tôn Đan Phượng theo bếp, "Mẹ hỏi con, con thật sự quyết định cần con cái?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-cuoi-nham-chang-quan-nhan-hoan-doi-so-menh/chuong-208.html.]

"Vâng." Triệu Vân Châu nghiêm túc cô, "Mẹ xem bà Ngô ở đại viện, sinh nhiều con như , cuối cùng c.h.ế.t cũng ai . Cuối cùng lúc phát hiện, t.h.i t.h.ể đều thối rữa ."

Mộng Vân Thường

"Cái con bé , nửa đêm nửa hôm cái gì?" Tôn Đan Phượng chút sợ cái , "Dù đồng ý con và Dương Phái kết hôn, đến mấy cũng vô dụng."

Bà vẫn kiên trì thái độ, Triệu Vân Châu còn cách nào.

Triệu Vân Châu theo lời thím hai , mấy ngày tiếp theo ở mặt Dương Phái hạ nhỏ, ngay cả cửa nhà cũng .

Đợi kỳ nghỉ của cô kết thúc, cô cũng buông lời, bất đắc dĩ tìm thím hai.

"Thím hai, cháu vẫn đồng ý chúng cháu kết hôn." Triệu Vân Châu khoác tay thím hai, giả vờ lóc.

Hứa Hạ chê nóng, đẩy Triệu Vân Châu , "Vậy thì hết cách , cháu đừng kết hôn vội. Người khác kết hôn, là để giấy phép sinh con cho dễ sinh con, dù cháu cần con, thì cứ yêu đương . Đợi yêu đương nửa năm một năm, chừng cháu chán Dương Phái, đổi đối tượng mới."

"Phủi phui cái mồm, cháu là loại đó ?" Triệu Vân Châu hừ một tiếng, "Có điều thím đúng, cháu sinh con, cần thiết vội vã kết hôn. Đợi cháu yêu đương năm năm tám năm, đến lúc cháu mãn kinh, cháu cháu sinh cũng sinh ."

"Chị họ, mãn kinh là gì?" Triệu Hoan Hoan tò mò sang.

Triệu Vân Châu hổ sững sờ, "Cái , đợi em sẽ . Đến lúc đó, em sẽ giải thích cho em."

Hứa Hạ túm lấy Triệu Vân Châu, "Cháu khơi chủ đề, cháu giải thích , đúng lúc đỡ phiền cho thím."

Hai cô con gái mười tuổi , chừng lúc nào đó sẽ đến kỳ kinh nguyệt, cô đó tìm cơ hội phổ cập khoa học cho chúng nó, đúng lúc Triệu Vân Châu nhắc tới.

"Không lắm thím hai, Hoan Hoan và Hỉ Hỉ còn sớm mà." Triệu Vân Châu tiện tỉ mỉ, "Hơn nữa chúng hồi nhỏ, cũng ai , đều là đợi đến ngày mới ."

Triệu Vân Châu ép giải thích cho Triệu Hoan Hoan và Triệu Hỉ Hỉ cả buổi chiều, đợi lúc cô về, gò má vẫn còn nóng.

"Thím hai con cho con uống rượu , mặt đỏ thế?" Tôn Đan Phượng kỳ nghỉ của con gái sắp kết thúc, buổi chiều đặc biệt chuẩn món con gái thích.

"Không uống rượu." Triệu Vân Châu dám gì, ngửi thấy mùi thơm vịt nấu bia bàn, lập tức chảy nước miếng, "Mẹ, vịt nấu bia?"

Tôn Đan Phượng: "Học trong mơ."

Triệu Minh giúp , "Trước đây con cứ thím hai con ngon, con đặc biệt học mấy . Biết con sắp về, đặt vịt quê với , con là khẩu xà tâm phật, còn mau khen bà ?"

"Ui da, con là nhất." Triệu Vân Châu ôm lấy , chụt một cái hôn lên mặt, "Mẹ thật , thế con nỡ nữa ."

 

 

Loading...