“Có, họ mua về cho cháu ăn!” Triệu Trì lớn tiếng phản bác.
Anh xách con trai đến phòng, “Học thuộc hết những bài thơ cổ , thả con . Học hết, buổi trưa thật sự cho con ăn cỗ.”
“Con học thuộc hết !” Triệu Trì sợ bố mất, vội vàng thuộc lòng thơ cổ.
Triệu Huy con trai thật sự thuộc hết , chút bất ngờ, nhưng xong là như , đành thả thằng nhóc , “Lần giáo viên đến báo phụ , bố còn đ.á.n.h con, thấy ?”
“Vâng.” Triệu Trì đợi bố , chạy như bay tìm chị họ, “Chị họ, em hôm nay món gì ngon thế?”
Triệu Vân Châu nhiều, “Cái đồ mèo tham ăn , cũng ngốc nghếch, còn học ăn vụng bánh quy.”
Cô xong, thấy ánh mắt Hứa Phong Thu quét tới, vội vàng lau dầu bên khóe miệng.
“Trước khi khác, xem bản là dạng gì ?” Hứa Phong Thu hừ một tiếng, “ một giỏ bánh quẩy thừng, cô ăn bao nhiêu ?”
Triệu Vân Châu giơ một ngón tay lên, đó thêm một ngón, “Thật nhiều, còn để bụng trưa nay ăn cỗ đấy.”
Hứa Phong Thu lười để ý đến Triệu Vân Châu, khẽ gật đầu với Triệu Chí Viễn, tiếp tục bận rộn.
Triệu Trì thì là kiễng chân, cầm một cái bánh quẩy thừng, tò mò Triệu Chí Viễn, “Chú ơi, chú là ai?”
Triệu Vân Châu vỗ đầu em họ một cái, “Anh là chị, cũng chính là họ em, chú.”
“Ây da, em mà. Chị đừng đ.á.n.h đầu em, đ.á.n.h em ngốc thì thế nào?” Triệu Trì xong, gọi Triệu Chí Viễn một câu họ ngọt xớt, “Trước đây em từng gặp ?”
Triệu Chí Viễn thấy đứa bé đáng yêu, ba phần giống chú hai, còn về những cái khác, chắc là giống thím hai?
Có điều Triệu Trì trắng trẻo đáng yêu, mắt to tròn, là mắt.
“Trước đây đều ở biên giới.” Triệu Chí Viễn .
“Ồ, em , em bác gái cả qua, em một họ lợi hại, ở biên giới bảo vệ tổ quốc, hóa chính là . Anh họ họ, b.ắ.n s.ú.n.g , thể đưa em theo ?” Triệu Trì bạn học trong trường qua, đến trường b.ắ.n, xem b.ắ.n s.ú.n.g.
Triệu Chí Viễn chọc , “Em còn nhỏ quá, đợi em lớn lên .”
“Em lớn , trẻ con nữa.” Triệu Trì sờ sờ đầu , “Em chỉ là tuổi nhỏ, thực tế , em hiểu nhiều lắm.”
“Được , em hiểu nhiều.” Triệu Vân Châu xổm xuống nhéo mặt em họ, “Vậy em bảng cửu chương ? Biết nấu cơm ? Chính là một thằng nhóc con, đừng ở đây vướng tay vướng chân, ngoài chơi với chị.”
Cô lôi Triệu Trì phòng khách, thấy thím hai mua điểm tâm về, , “Thím hai, Triệu Trì nhà thím thật tham ăn.”
Mộng Vân Thường
Hứa Hạ thấy con trai chạy , định hỏi con trai học thuộc thơ cổ , con trai liền bắt đầu thuộc lòng thơ cổ.
Nghe con trai đều học thuộc hết , cô chào hỏi nhà , “Thời gian còn sớm nữa, chúng đến tiệm cơm ?”
Cô đầu ngó, thấy gương mặt mới, chẳng lẽ Triệu Chí Viễn qua đây?
Có điều Hứa Hạ hôm nay là chủ nhà, chỉ quét mắt một cái, liền theo Triệu Huy lên xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-cuoi-nham-chang-quan-nhan-hoan-doi-so-menh/chuong-147.html.]
Sau khi bọn họ đến tiệm cơm, liền bếp xem món ăn chuẩn thế nào. Đợi lúc Hứa Hạ đến đại sảnh, khách đến .
Bạch Thạch Kiên dẫn vợ con cùng tới, “Dô lão Triệu, gặp việc vui tinh thần sảng khoái. Năm đó kết hôn, cũng là khí sắc hồng hào thế , cặp sinh đôi ?”
Triệu Huy hất hất cằm, “Vợ đang bế một đứa.”
“ xem xem.” Bạch Thạch Kiên kéo yêu qua đó, “Nhóc con thật đáng yêu, lão Triệu là thật lợi hại, đây vẫn là cặp sinh đôi đầu tiên trong đại viện chúng nhỉ?”
Cổ Nhạn gật đầu , “Chị dâu, một trông hai đứa đặc biệt mệt ?”
Hứa Hạ cũng tạm, “Trong nhà giúp đỡ, nếu như là một , chắc chắn chịu nổi. Cô bế thử ?”
Cổ Nhạn sớm bế , hai đứa bé sắp hai tháng , lúc , cô đón lấy đứa bé, đứa bé liền với cô , khuôn mặt nhỏ mũm mĩm, mắt đen sáng.
Bạch Thạch Kiên ở bên cạnh thấy thú vị, nhỏ giọng , “Quay về chúng cũng một đứa, thế nào?”
“Được.”
“Vậy tối nay sẽ nỗ lực.” Bạch Thạch Kiên xong, thấy một quen lắm , thấy gọi Chí Viễn, mới ý thức đây là cháu trai Triệu Huy, “Khá lắm, mấy năm gặp, đứa nhỏ rắn rỏi ít.”
Hứa Hạ cũng theo, Triệu Chí Viễn đen đen, nhưng thể ngũ quan tồi, là một trai trai.
Có điều cô cứ cảm thấy, Triệu Chí Viễn chút quen mắt, nhớ gặp ở .
Triệu Chí Viễn theo bố tới, Tôn Đan Phượng chỉ đứa bé trong lòng Cổ Nhạn giới thiệu, “Đây là em họ con, đáng yêu chứ? Còn nữa, vị là thím hai con, mau gọi .”
“Chí Viễn, con ngẩn ?”
Lúc bên cạnh đều là nhà họ Triệu.
Triệu Chí Viễn Hứa Hạ phát ngốc, nhớ Hứa Hạ, nhiều năm như trôi qua, cô cứ một chút cũng đổi.
“Cô là thím hai... thím hai của cháu?” Triệu Chí Viễn trừng to mắt.
Hứa Hạ , “Ngạc nhiên thế ?” Cô sờ sờ mặt , đầu với chồng, “Mẹ, là mặt con gì ?”
“Trên mặt con hôm nay chỉ xinh .” Hà Hồng Anh .
“Không bà nội, bà chú Hứa đen tráng, con gái của chú ... ưm ưm...” Triệu Chí Viễn còn xong, liền Bạch Thạch Kiên bịt miệng lôi .
Chàng trai to lớn một mét tám mấy, Bạch Thạch Kiên tốn sức lực lớn, mới lôi sang một bên.
Triệu Chí Viễn nhanh giãy khỏi Bạch Thạch Kiên, khó chịu chất vấn, “Chú lôi cháu gì?”
“Cậu gì, nhiều như thế, mặt mũi nhà họ Triệu cần nữa ?” Bạch Thạch Kiên ngờ Triệu Chí Viễn chuyện sẽ kinh ngạc, bây giờ cũng như lọt trong sương mù, rõ là chuyện thế nào, chỉ là trực giác cho , thể để Triệu Chí Viễn tiếp tục .