Hôm Triệu Huy chuyện với .
“Trước đây Hạ Hạ từng nhắc với , đây lúc Tiểu Trì đời con ở nhà, con hiểu chăm con vất vả thế nào. Lần là hai đứa, con bé chắc chắn dễ dàng.” Hà Hồng Anh thông cảm cho suy nghĩ của con dâu út, bà ngược đến hầu hạ, nhưng bà quả thực lớn tuổi , ban ngày qua đây giúp đỡ chút thì , nếu buổi tối cũng đến, bà thật sự chịu nổi.
Còn về bà nội Hứa Hạ, càng cần , mấy năm nay cũng còn khỏe mạnh như .
“Con cô dễ dàng, Phong Thu ban đêm cũng tiện, , quả thực tìm một bảo mẫu thì hơn. Chỉ là , mời ai đây?” Trong đầu Triệu Huy nghĩ bất kỳ ai, bình thường ở khu tập thể, trong vòng giao tiếp cũng là đàn ông, quen phụ nữ nào.
Hà Hồng Anh , “Con để nghĩ xem.”
Kết quả đợi Hà Hồng Anh nghĩ , quê nhà đến , là Triệu Mỹ.
Cô đôi giày chân, ngón chân cái rách một lỗ, đến cổng khu tập thể, cảnh vệ cho cô , vẫn là Hà Hồng Anh nhận .
Lúc đang là giờ cơm, Hà Hồng Anh đều ăn cơm ở chỗ con dâu út, liền dẫn Triệu Mỹ qua đó.
Người đến trong nhà, Hứa Hạ ăn no , thấy giày Triệu Mỹ đều rách , rót cho cô một cốc nước nóng, cô thử hỏi một câu, “Em sẽ là bộ đến đấy chứ?”
Triệu Mỹ ôm cốc nước, Hứa Hạ khựng , đó gật đầu , “Vé xe đắt quá, em mang theo một ít hạt dẻ trong núi, cầm lấy ăn.”
Mộng Vân Thường
Cô chủ động giúp lau bàn, “Để em cho, cần phiền thím, em ăn qua loa hai miếng là .”
Hà Hồng Anh hâm nóng canh mang tới, “Cháu đến muộn một chút, cho nên thức ăn ngon gì.”
“Không , thế ?” Triệu Mỹ ăn cơm từng miếng lớn, thấy đều , ăn càng nhanh hơn, gần như nhai mấy, đều là nuốt xuống.
Sau khi ăn cơm xong, cô chủ động thu dọn bát đũa, còn quét dọn nhà bếp.
Lúc sắc trời còn sớm, Hà Hồng Anh dẫn Triệu Mỹ về, bà lấy cho Triệu Mỹ quần áo và giày sạch sẽ, lúc khác, bà mới hỏi Triệu Mỹ đột nhiên đến thành phố.
“Cháu... cháu nhớ bác gái thích ăn hạt dẻ, mang chút đến cho bác nếm thử.” Triệu Mỹ chút ngại ngùng.
Hà Hồng Anh , “May mà cháu còn nhớ, những năm , bố cháu đến nữa, đều là cháu qua đây, khó cháu xuất giá , còn nhớ đến họ hàng của chúng .”
“ , nhà chồng cháu thế nào, cháu bây giờ sống ?”
Thần sắc Triệu Mỹ tối sầm , đó một cái, “Cũng tạm ạ.”
“Cháu chuyện gì cứ việc , hôm nay còn sớm nữa, ngủ .” Hà Hồng Anh Triệu Mỹ tâm sự, điều Triệu Mỹ nhắc, bà cũng hỏi nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-cuoi-nham-chang-quan-nhan-hoan-doi-so-menh/chuong-135.html.]
Đợi Hà Hồng Anh , Triệu Mỹ bộ quần áo thoải mái, cúi đầu đôi giày rách nát của , đợi cô cởi áo vải , cánh tay là những vết bầm tím lớn nhỏ, cô cẩn thận từng li từng tí quần áo sạch sẽ.
Lúc cô xuống, nắm đ.ấ.m vẫn nắm c.h.ặ.t.
Trong phòng tầng hai, Hà Hồng Anh khi rửa mặt, với Triệu Mãn Phúc về Triệu Mỹ, “ thấy dáng vẻ đó của con bé, trong nhà chắc là nghèo, nếu sẽ đến vé xe cũng mua nổi. Hôm nay lão nhị với , Hạ Hạ tìm một bảo mẫu, là để Triệu Mỹ thử xem?”
“Mời thần dễ tiễn thần khó, nếu như Triệu Mỹ , hoặc là hợp với Hạ Hạ, đưa về thế nào?” Triệu Mãn Phúc hỏi.
“Cái cũng đúng.” Hà Hồng Anh khó xử, “Ngày mai hỏi con bé, xem xem con bé đến thành phố rốt cuộc gì, nếu là tìm một công việc, đơn vị bây giờ, phần lớn đều cần . cứ , để con bé giúp việc ở chỗ Hạ Hạ một tháng , đợi đến tết , con bé luôn về nhà.”
Nói c.h.ế.t thời gian, cũng sẽ sợ Triệu Mỹ ăn vạ . Nếu như chung sống thích hợp, giữ Triệu Mỹ thêm một thời gian.
Triệu Mãn Phúc đều , ông thất vọng về những ở quê, vốn dĩ đều là họ hàng, nhưng ông một giúp việc, cháu trai liền tới cửa nữa, còn sự nhiệt tình như đây.
“Ông , chính là thích quản những chuyện . Được , ông mau ngủ , ngày mai tự hỏi.” Hà Hồng Anh xuống ngáp một cái, hôm dậy từ sáng sớm.
Bà tưởng dậy sớm, kết quả Triệu Mỹ đang bận rộn trong bếp.
Hà Hồng Anh đồng hồ đeo tay, bây giờ mới năm giờ rưỡi sáng, “Ây da Tiểu Mỹ, cháu dậy sớm thế?”
“Bác gái, cháu ngủ đủ thì dậy. Nhà bác thật sạch sẽ, cháu đều việc gì , cháu nấu cháo kê, buổi sáng bác ăn dưa muối ?” Triệu Mỹ một mực việc thể hiện, đều lọt trong mắt Hà Hồng Anh.
“Tiểu Mỹ , cháu thật tháo vát. Bây giờ trong nhà thu hoạch vụ thu xong ?” Hà Hồng Anh hỏi.
Triệu Mỹ xong , “Cháu chính là thấy trong nhà việc , mới nghĩ đến thành phố một chuyến, đều nhiều năm đến .”
“ , cháu là mấy năm đến . Lần gặp cháu, vẫn là lúc cháu kết hôn. , nhà chồng cháu thế nào, đối xử với cháu ?”
Triệu Mỹ ngẩn , “Ây da, nhà quê mà, đều như thế cả. Bác gái, bác xem xem còn gì cần cháu , cháu đều thể .”
Hà Hồng Anh thấy Triệu Mỹ một mực thể hiện, liền Triệu Mỹ ở , “Chỗ bác gì , điều hôm qua cháu cũng thấy cặp sinh đôi nhà chú cháu đấy, đang là lúc khó trông nhất. Nếu như nhà cháu việc gì, chi bằng đến nhà chú thím cháu giúp đỡ một tháng, bác trả lương cho cháu, ?”
Triệu Mỹ là họ hàng đàng hoàng, cho dù khác , cứ họ hàng qua đây giúp trông trẻ, đây là thường tình của con , nhà ai cũng .
Triệu Mỹ tưởng nhầm, khi phản ứng , sức gật đầu, “Được ạ ạ, cháu cần tiền lương!”
“Thế , thể để cháu công.” Hà Hồng Anh khi ăn sáng xong, dẫn Triệu Mỹ qua đó.