Ông về phía vợ chồng con thứ hai, “Lão nhị, Hạ Hạ, tiệc đầy tháng của Hoan Hoan Hỉ Hỉ, bố đặt xong , ngay tại tiệm cơm gần chỗ chúng . Không cần các con bỏ tiền, lúc đó Chí Viễn trở về, cũng là đón gió tẩy trần cho nó.”
Vốn dĩ tiệc đầy tháng, lúc là thể , nhưng Triệu Mãn Phúc giới thiệu cháu trai lớn cho , cho nên cố ý hoãn một thời gian.
Về phần bỏ tiền, Triệu Mãn Phúc mở miệng, mặc dù Tôn Đan Phượng chút bất mãn, đó nghĩ đến ông cụ cũng là vì giới thiệu con trai cho , bà cũng gì nữa.
Triệu Chí Viễn những năm việc ở biên giới tồi, năm bảy lượt đề bạt, nếu cũng sẽ nhiều năm như .
Triệu Mãn Phúc mong ngóng con cháu trong nhà đều tiền đồ, mới thể nâng đỡ lẫn .
Hứa Hạ vốn định tự bỏ tiền, cô liếc về phía bác cả bác gái, thấy họ gì, mới cảm ơn.
“Đều là một nhà, khách sáo cái gì.” Triệu Mãn Phúc sắp về hưu, bây giờ đứa bé sơ sinh phấn điêu ngọc trác trong lòng, đặc biệt yêu thích, ông đều nghĩ kỹ , đợi khi về hưu, ông cũng giúp trông trẻ, đến lúc đó cùng bà nhà bế con ngoài, khác hỏi tới, đừng nhắc tới bao nhiêu mặt mũi.
Hà Hồng Anh dậy , “Được , các con hôm nay cũng mệt , bố về đây. Có chuyện gì, cứ đến tìm bố bất cứ lúc nào.”
Bà mỗi ngày đều sẽ đến bế cháu gái, điều ban đêm sẽ về, bà chút lạ giường.
Ra khỏi sân, Hà Hồng Anh gọi con trai cả con dâu cả , nhét cho họ một cái phong bì, “Tuy tiệc đầy tháng cũng là tiệc đón gió, nhưng Chí Viễn lâu như về, các con bạn bè của các con cần xã giao. Tiền các con cầm lấy, bố bên trọng bên khinh đấy nhé.”
Tôn Đan Phượng phong bì, chút nóng mặt.
Triệu Minh cần, “Chúng con tiền mà.” Mấy năm nay, tiền của họ cơ bản chỗ tiêu cứ tích cóp , ngày càng nhiều .
“Mẹ các con tiền, nhưng đây là tấm lòng của bố , nhận lấy .” Hà Hồng Anh khoác tay ông nhà, hai về phía nhà, “Chúng cha , nếu như giữ cho cân bằng một chút, trong lòng bọn trẻ khó tránh khỏi thoải mái. Ngày tháng lâu dài, sẽ sinh lòng oán hận.”
Triệu Mãn Phúc nhạy cảm như thế, “Trước đây Chí Viễn và Vân Châu đầy tháng, chúng cũng ít tốn tiền. Chỉ là lúc đó tiền ít, nhưng chúng cũng cố gắng hết sức .”
“Con đều sẽ so sánh, ông thiếu chút tiền đó, sớm muộn đều là của chúng nó, còn bằng bây giờ cho chúng nó, để chúng nó vui vẻ một chút.” Hà Hồng Anh con dâu cả sẽ lầm bầm, chồng nàng dâu bao nhiêu năm , đều hiểu .
Mộng Vân Thường
Hà Hồng Anh ý kiến, cháu trai tuổi nhỏ , sắp ba mươi , là đến tuổi kết hôn .
Cùng lúc đó Triệu Chí Viễn, đang thu dọn hành lý, sắp rời khỏi nơi ở bảy năm , bây giờ trong lòng nhiều nỡ.
Ngô Bình An , thấy Triệu Chí Viễn ngẩn , huých vai Triệu Chí Viễn một cái, “Sao còn thu dọn xong?”
“Vội cái gì, vé tàu hôm nay.” Triệu Chí Viễn .
“Cái đó thì đúng.” Ngô Bình An cũng nỡ rời , nhưng càng nhiều hơn là hưng phấn, “Xa nhà nhiều năm, bà nội qua đời đều về , thật sự về nhà. May mà , nếu chắc chắn chịu đựng nổi.”
Hai bọn họ cùng đến, bây giờ cùng về, hai là em sinh t.ử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-cuoi-nham-chang-quan-nhan-hoan-doi-so-menh/chuong-134.html.]
Triệu Chí Viễn , “Cậu là nhanh ch.óng về xem mắt chứ gì?”
Nhà họ Ngô thời gian gửi ảnh đến, là đối tượng xem mắt của Ngô Bình An, cô gái nhỏ lúm đồng tiền, lên ngọt ngào, Ngô Bình An nửa đêm đều đang xem ảnh.
Anh hào phóng thừa nhận, “ đều hai mươi mấy , cưới vợ bình thường bao. Ngược là , thấy vội, chẳng lẽ vẫn còn nhớ thương cô gái nhỏ gặp ở bến xe chứ?”
Thấy Triệu Chí Viễn chuyện, Ngô Bình An sán gần, “Ây da, sẽ trúng chứ?”
“ khuyên nhé, tắt cái tâm tư , chúng bèo nước gặp , qua nhiều năm như , chắc chắn kết hôn sinh con , chừng con cái đều học .”
“Cút cút cút, chuyện đó, đừng lung tung.” Triệu Chí Viễn phiền lòng đẩy Ngô Bình An , “Đừng ảnh hưởng thu dọn đồ đạc.”
Hai con gái sinh đôi b.ú đêm, Hứa Hạ mơ mơ màng màng dậy cho con b.ú, Triệu Huy ở bên cạnh giúp đỡ.
“Bây giờ con trai con gái đều , em sinh nữa.” Hứa Hạ , chủ yếu là chăm mệt, nếu như thể buông tay mặc kệ, cô thể sinh.
Triệu Huy , “Hay là để đến ở hai tháng, như dễ chăm sóc?”
Hứa Hạ lắc đầu, “Mẹ lớn tuổi , vốn dĩ buổi tối ngủ sâu, nếu như giày vò, sức khỏe bà càng . Lúc ở cữ em , chi bằng mời đến giúp đỡ, nhưng đồng ý, bà bà thể .”
Triệu Huy con gái trong lòng trầm tư.
“Nếu như là một đứa bé còn dễ , nhưng hai đứa ở đây, hôm nay là ở, nếu một em dỗ xong một đứa, đứa , cuối cùng chắc chắn sẽ suy sụp.”
Hứa Hạ khẽ , “Bà nội cũng tuổi, em họ quá vất vả. Bây giờ mấy năm , nhạy cảm như thế nữa, chi bằng chúng mời trông trẻ ?”
Triệu Huy Hứa Hạ dễ dàng, nhưng vẫn chút lo lắng, “Mời ai đây?”
Nếu như trực tiếp mời bảo mẫu việc, rốt cuộc dễ lắm. nếu như là họ hàng, cứ họ hàng đến chơi, ở hai ba tháng đều .
Hứa Hạ hiểu nỗi lo của Triệu Huy, bố chồng cô cũng cùng một suy nghĩ, họ chuyện trong nhà thêm một bảo mẫu.
Hứa Hạ nghĩ ngợi, nhà đẻ thích hợp, còn về nhà chồng, chỉ thể nghĩ về phía quê.
những ở quê nhà họ Triệu, Hứa Hạ đều từng gặp, đặc biệt là cái bà Hồ Lệ Quyên , cô nhớ kỹ.
Tìm ai qua đây, quả thật là một vấn đề nan giải.
“Chúng cứ nghĩ thử xem, tổng thể để em một trông cặp sinh đôi chứ?” Hứa Hạ dỗ xong con gái, xuống nữa, cô thầm nghĩ nhất định mời giúp đỡ.