Đợi Hứa Phong Thu về bao lâu, Triệu Vân Châu xào xong bí đỏ, cô bé khá tự tin bưng đĩa rau lên bàn: “Mọi mau nếm thử tay nghề của con! Con nhé, nếu ngon quá thì con cũng nấu mỗi ngày .”
Hứa Hạ xuống, mới ăn một miếng là cho ít muối, nhưng cô vẫn khen: “Không tồi, đầu xào bí đỏ mà cháy, chứng tỏ con năng khiếu nấu nướng. Sau tiếp tục cố gắng, chắc chắn sẽ còn giỏi hơn thím.”
“Thật ạ?” Mắt Triệu Vân Châu sáng lấp lánh.
Hứa Hạ thật: “Thím lừa con gì, thím ăn no rửng mỡ.”
Hứa Phong Thu thì chị gái, nghĩ đến bài văn mẫu , chị gái cũng dùng y hệt với rể, đó rể mỗi về đều nấu cơm, mà đúng là tay nghề tiến bộ thật.
Triệu Vân Châu dỗ dành vui vẻ, tự nếm một miếng, thấy ngon lắm nhưng vẫn cảm thấy ngon: “Vậy ngày mai món gì cũng để con , ạ?”
Mộng Vân Thường
“Đương nhiên là .” Hứa Hạ thầm nghĩ nhà họ Triệu quả nhiên giống , dỗ ngọt một chút là thêm một nấu cơm.
Có nấu cơm thì cô ăn, cô chẳng kén chọn gì.
Trong khi đó, Ngô Nguyệt Nga lúc chễm chệ bàn ăn nhà họ Mạnh, bà đập bàn rầm rầm: “Sao hả, con gái nhà các chuyện bất hiếu như thế, bây giờ bắt các nuôi ăn uống ?”
Mạnh Chi Chi một trận, cô ở trong phòng oán trách với : “Lúc đầu con , nhà họ Tần chắc , bố cứ ép con gả cho Tần Đại Hỉ. Giờ thì , Ngô Nguyệt Nga , bà nghĩ là con ép bà .”
Chu Hỉ Muội nhíu c.h.ặ.t mày: “Bà thực sự quá vô lý.”
Từ lúc Ngô Nguyệt Nga cửa liền lục lọi tìm đồ ăn, coi là ngoài. Còn rơi vãi gạo và rau trong bếp đầy đất, cái gì mà sẽ ở nhà bà.
Chu Hỉ Muội thở dài, đúng lúc , lầu truyền đến tiếng cãi vã.
Hà Tĩnh nổi nữa: “Bà Ngô, lúc đầu Chi Chi nhà đề nghị sống chung với bà, nhưng cháu trai bà thể từ chối mà. Là cháu trai bà vì kết hôn nên mới tống bà về quê, chuyện thể trách nhà chúng ?”
“Bà chất vấn cháu trai bà, ngược chạy đến nhà chúng gây sự vô lý, bà thấy cháu trai là nhà , nên chọn chúng để bắt nạt ?”
“Chuyện của cháu trai , chắc chắn sẽ tìm nó tính sổ, nhưng cả nhà các cũng chẳng thứ lành gì. cứ đấy, bản lĩnh thì các g.i.ế.c , nếu sẽ ở lì tại đây. Đây là phòng của ai, giường cũng tệ, bà đây chiếm chỗ !” Ngô Nguyệt Nga nghĩ đến những uất ức chịu ở quê, liền cho nhà họ Mạnh sống yên , “ ở nông thôn bao lâu thì sẽ ở nhà các bấy lâu.”
Căn phòng chiếm là của con trai Hà Tĩnh, đứa bé dọa oa oa.
Hà Tĩnh lao kéo Ngô Nguyệt Nga, kết quả Ngô Nguyệt Nga hét lên t.h.ả.m thiết như chọc tiết heo: “G.i.ế.c , mau tới đây mà xem, sắp c.h.ế.t !”
Hà Tĩnh tức đến mức thái dương giật giật, chạy ngoài mắng té tát mặt Tần Đại Hỉ: “Tần Đại Hỉ, còn là đàn ông ? Lúc đầu là tự đồng ý điều kiện, bây giờ để bà nội đến nhà chúng loạn. Bố, đây là con rể mà bố chọn đấy, bố trông mong rạng danh bố, con thấy là mơ !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-cuoi-nham-chang-quan-nhan-hoan-doi-so-menh/chuong-109.html.]
Sắc mặt Mạnh Quốc Đống khó coi, ông ngờ Ngô Nguyệt Nga dám tìm đến tận đây: “Đại Hỉ, bà nội ?”
“Con cũng , vốn dĩ đang ở quê yên lành, kết quả đột nhiên gọi điện cho Hội Phụ nữ, đó thì chạy về đây.” Tần Đại Hỉ đau đầu c.h.ế.t, bà nội tiếng , chỉ tát mà còn định đ.á.n.h Mạnh Chi Chi, nếu ngăn cản thì mặt Mạnh Chi Chi bây giờ sưng vù .
“Vậy cũng thể để bà ở nhà , xem, thế gọi là cái gì? Uổng công còn coi trọng , nếu ngay cả chút chuyện cũng giải quyết xong, thì chuyện lên cấp trung đoàn, tự nghĩ cách .” Mạnh Quốc Đống ở nhà, gọi lái xe đưa ông đến quân đội.
Hà Tĩnh thì chằm chằm Tần Đại Hỉ, cô vẫn luôn thích Tần Đại Hỉ, mấy vở kịch ngày xưa diễn Trần Thế Mỹ, cô cảm thấy Tần Đại Hỉ và Trần Thế Mỹ giống .
dù cũng là chồng của Mạnh Chi Chi, Hà Tĩnh hít sâu một : “Tần Đại Hỉ, và Chi Chi thành gia lập thất, đây là hiện thực thể đổi. Cậu cũng sống yên chứ?”
Tần Đại Hỉ gật đầu.
“Đã sống yên thì nghĩ cách đưa , nếu lời bố cũng đấy, đề bạt thì dỗ dành Chi Chi và bố .” Hà Tĩnh dắt con trai lên lầu, thông gia với loại như Ngô Nguyệt Nga, cô đúng là xui xẻo tám đời.
Tần Đại Hỉ khuyên bà nội, kết quả bà nội ngáy o o, gọi thế nào cũng tỉnh.
Hết cách, Tần Đại Hỉ đành lên lầu tìm Mạnh Chi Chi, nhưng Mạnh Chi Chi ngay cả mặt cũng chịu gặp.
Hắn bây giờ trong ngoài , lúc về nhà ngay cả sức để c.h.ử.i mắng cũng còn.
Sáng sớm hôm , Ngô Nguyệt Nga dậy, sai bảo Chu Hỉ Muội mua bánh bao thịt cho bà ăn: “ ăn bốn cái, còn cả sữa đậu nành nữa, bà nhanh lên, đói .”
“Bà thông gia, bà nể mặt Đại Hỉ chút nào ?” Chu Hỉ Muội nín nhịn cục tức, nếu do giáo dưỡng ngăn cản thì bà lao đ.á.n.h với Ngô Nguyệt Nga .
“Mặt mũi của Đại Hỉ? sợ cái gì, dù thế nào nó cũng là cháu trai , chẳng lẽ nó dám nhận ?” Ngô Nguyệt Nga hừ một tiếng, đập bàn , “ , ăn bánh bao thịt, bà thấy ?”
Bà cầm lấy ấm : “Nếu cho ăn bánh bao thịt, đừng trách khách khí.”
Chu Hỉ Muội đuổi Ngô Nguyệt Nga, sợ bà đập phá đồ đạc trong nhà, chỉ đành ôm cục tức trong lòng xuống nhà ăn mua bánh bao thịt.
Bà mua một nhiều như , khác còn hỏi nhà bà khách , bà cũng trả lời thế nào cho .
Ngô Nguyệt Nga ăn bánh bao thịt xong, sai bảo Chu Hỉ Muội mua thức ăn: “ ăn thịt, thịt gì cũng , nhất định thịt.”