Thập Niên 70: Cô Vợ Vừa Đanh Đá Vừa Quyến Rũ - Chương 496: Tôi cũng đã trở lại

Cập nhật lúc: 2025-11-24 09:18:34
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sầm Luân còn cách nào khác, chỉ thể tiếp tục theo. Cái thể yếu ớt của Cố Cẩn, thể theo. Rất tức giận mắng Cố Cẩn, nhưng thấy bộ dáng thất hồn lạc phách của , cũng mắng nổi một câu.

 

“Đi đây?” Tại ngã tư đường, Sầm Luân hỏi: “Lại hướng tây chính là nghĩa trang liệt sĩ, hướng bắc thể vòng một vòng lớn, đến ga tàu hỏa.”

 

Cố Cẩn ở ngã tư, Tần Du , cô sẽ tự . Anh , cô lên kinh đô, mang theo ít tiền, để phòng trường hợp ở nổi kinh đô. Vừa cô tức giận đùng đùng tự

 

“Bên .” Cố Cẩn lựa chọn tiếp tục về phía tây.

 

“Bên là mộ, cô qua bên đó gì?” Sầm Luân là kinh ngạc, Tần Du vấn đề, chính là Cố Cẩn vấn đề.

 

“Phía tây!” Cố Cẩn kiên trì. Anh chọn bên . lúc mờ mịt mục tiêu, càng tin tưởng trực giác của .

 

……

 

Tần Du một đường dừng, hề mục đích mà về phía . Đi qua tuyết đọng, qua vô đường phố. Khi cô dừng , phát hiện xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ. Ven đường chỉ ánh đèn đường mờ tối, dây điện cột đèn hiện lên đặc biệt rõ rệt. Trên trời bắt đầu rơi tuyết lớn, từng mảnh từng mảnh bông tuyết rơi xuống, nước mắt mờ mi mắt. Cô cột đá mặt, cột đá tuyên khắc chữ to trầm trọng mà túc mục: Nghĩa trang Liệt sĩ Kinh đô. Cô thế mà chạy một mạch đến tận nơi .

 

“Chị dâu!” Phía vang lên một giọng nam. Là Lý Vệ Dân. Lý Vệ Dân chạy chậm từ bên đường tới, đôi mắt ánh lên vẻ vui mừng. Hắn tìm nhiều nơi cô thể đến, cuối cùng tới nơi . Đời , cô cũng đến đây khi việc gì. Thích dạo trong nghĩa trang, ngắm, đó lẳng lặng ở một lúc.

 

“Lý Vệ Dân, tới gì?” Tần Du khẩu khí đặc biệt lạnh lùng.

 

“Cố ca, đang phát điên tìm chị.” Lý Vệ Dân Tần Du, thanh âm nghẹn ngào.

 

“Lý Vệ Dân, đùa cái gì ?” Tần Du khẩy một tiếng: “Anh chỉ mong lập tức rời khỏi nơi .”

 

“Là thật đấy.” Lý Vệ Dân trả lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-vo-vua-danh-da-vua-quyen-ru/chuong-496-toi-cung-da-tro-lai.html.]

 

“Lý Vệ Dân, đừng với thật giả. Thế giới thật thật giả giả, ai mà thấu . Cậu , ở đây một lát, sẽ nghĩ quẩn .” Tần Du ngửa đầu những bông tuyết đang rơi. Tuyết càng rơi càng lớn, vẫn là tuyết bay li ti, giờ biến thành tuyết lớn như lông ngỗng. Tần Du nhớ tới ở hồ bơi, Quách Quế Trân với cô, nếu tâm tình , thì cứ cãi với Cố Cẩn một trận. Cô cũng , nhưng cô lo, khác cãi là, đầu giường cãi cuối giường hòa, còn cô với Cố Cẩn cãi một trận, là kết thúc luôn. Định luật Murphy thật đáng sợ, nghĩ cái gì là y như rằng cái đó xảy . Cô và Cố Cẩn, thật sự kết thúc .

 

“Lý Vệ Dân, còn ? Có ở trong mắt , chính là một trò ?” Tần Du tay nắm chặt lan can bảo vệ, màn đêm trắng xóa ánh đèn đường. Mùa đông phương bắc quả nhiên đặc biệt vô vị. Trên cây trụi lủi, mặt đất trụi lủi, trừ tuyết thì chẳng gì. Trận tuyết lớn , nhất định là đang nhạo sự cố chấp của cô. Cả một đời cố chấp. Hai đời cố chấp.

 

Lý Vệ Dân lẳng lặng cô, cô thần sắc cô đơn, cả toát vẻ tang thương, bất đắc dĩ bất lực. Cô đơn chiếc bóng, cô tịch lẻ loi.

 

“Chị dâu, cũng trở .” Lý Vệ Dân cất lên thanh âm cô tịch mà đầy sức xuyên thấu.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

“?” Tần Du khẽ nhíu mày, đầu Lý Vệ Dân.

 

“Tháng 5, trận động đất ở huyện Xuyên Nam, vốn dĩ cắt cả hai chân, nhưng chị cứu. Chị đẩy một cái, ngất , nhưng giữ hai chân.”

 

“Từ đó, vẫn luôn mơ một giấc mơ kỳ quái, mơ thấy tàn phế hai chân, chỉ thể xe lăn, thể . mỗi ngày đều sống trong đau đớn tột cùng, lúc nhảy xuống sông Linh Khê, là chị cứu .”

 

“Sau khi trở thành sinh viên công nông, chuyển học viện y. tìm khắp các thư viện ở kinh đô, tìm điển tịch, cảm thấy đó là mơ. Những việc , nhất định từng xảy . Sau , giáo sư của trao đổi với , rằng, thế giới là duy nhất, thể tồn tại thế giới song song. Một thể vài bản thể, một bản thể ở thế giới , một bản thể ở thế giới khác, nhưng tất cả đều là chính .”

 

“Vừa ở hồ bơi, Lương Quân kéo nước, lúc chìm thẳng xuống, tất cả các mảnh ký ức giống như nước lũ ùa cơ thể, đều liên kết . mới hiểu , cái gọi là thế giới song song , kỳ thật chính là đời của .”

 

“……” Tần Du khiếp sợ Lý Vệ Dân: “Lý Vệ Dân, …” Cô nhớ ở hồ bơi, khi Lý Vệ Dân Lương Quân cứu lên, việc đầu tiên là cúi đầu cảm ơn cô. Thì vẻ trầm trọng và tang thương trong mắt lý do, mà là, cũng… trọng sinh!

 

“Đời , Cố ca rời xa chị tháng 9 năm . Anh tham gia kỳ thi đại học năm đó, đỗ học phủ cao nhất trong nước. Hai tháng , nước ngoài, đó, kết hôn sinh con.”

 

“Sau khi Cố ca rời , chị qua đời, chị một lên kinh đô, ngờ đường trộm hết tiền xe, học nghề đầu bếp lên kinh đô.” Đời cô đúng là học nghề đầu bếp để lên kinh đô, cho nên đời , cô trở về, tay nghề nấu ăn siêu cao.

 

 

Loading...