Thập Niên 70: Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Trong Văn Niên Đại - Chương 353
Cập nhật lúc: 2025-12-19 15:00:13
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Con hươu cao cổ phì một , vẻ vô cùng chê bai sự tiếp cận của cô bé, con hươu nhỏ thì vội vội vàng vàng tự chạy tót trong hàng rào, thà mất tự do còn hơn là thấy mặt cô.
"Không , ..." Thiếu niên dịu dàng vỗ về trấn an cảm xúc của con hươu.
Cô bé gọi một tiếng: "Anh cả!"
Con hươu cao cổ rụt cổ chuồn mất dạng.
Cố Quân Thụy: "..."
"Em gái, chuyện nhỏ tiếng một chút."
Đứa nhỏ ấm ức bảo: "Nói nhỏ tiếng thì chúng nó cũng vẫn chạy thôi, em để chúng nó quen với giọng của em chứ, em là sẽ viện trưởng vườn bách thú mà!"
Còn nhỏ tuổi mà chí hướng lớn lao, cô bé theo đuổi sự nghiệp bảo tồn động vật, kế thừa vườn bách thú của gia đình, trở thành một viện trưởng rạng rỡ nắm trong tay vô muông thú.
"Anh ơi, em sờ gấu trúc đỏ, em sờ gấu trúc đỏ!" Cô bé xông lên túm c.h.ặ.t t.a.y trai, giọng điệu thiếu kiên nhẫn, cả toát vẻ đeo bám tới cùng.
Hai em đến khu gấu trúc đỏ, trang phục của nhân viên chăn nuôi. Giọng Cố Quân Thụy ôn hòa, dùng hoa quả dễ dàng dỗ một con gấu trúc đỏ gần, nó dụi dụi tay để bế gọn lòng.
Cậu đưa con gấu cho em gái, cô bé còn kịp mừng rỡ thì con vật nhỏ tung một cú "Phật Sơn vô ảnh cước", vèo một cái, chạy biến như điên.
Dù là duyên với động vật như Cố Quân Thụy, lúc cũng chẳng thể dỗ nổi một con vật nào gần em .
Cũng chẳng hiểu , cô bé bẩm sinh lòng đám động vật.
Cô bé sinh ngày hỏa, thuộc hành hỏa, dương khí cực thịnh, tính tình nóng nảy, hiếu thắng, việc chẳng chút kiên nhẫn nào, lúc nào cũng thích gì nấy.
Rõ ràng hai em trông giống nhưng khí chất khác biệt một trời một vực. Cô bé đôi mắt tinh tế sắc sảo, rạng rỡ như ánh mặt trời, còn thiếu niên nhu hòa như nước, dịu dàng và thiện.
"Bế cũng bế , thôi."
Cậu năng nhẹ nhàng nhưng cô bé thấy sống lưng lạnh toát, dám thêm lời nào nữa.
Ông cả bề ngoài dịu dàng tính, thực tế là "ma vương" lớn nhất nhà, chỉ đơn thuần mới nghĩ hiền lành vô hại thôi.
Còn cả lũ động vật đáng thương nữa, đều cái vẻ ngoài giả tạo tình cảm của lừa hết !
Cô bé lè lưỡi mặt quỷ với Cố Quân Thụy: Đồ giả tạo!
Sau đó cô bé tung tăng chạy ngoài, cô tìm hai.
Thiếu niên phía bất lực lắc đầu. Là cả, gánh vác trọng trách nặng nề, trách nhiệm dạy bảo em út đều đổ lên đầu , em cái vấn đề gì thể thoái thác trách nhiệm.
Phía nhà hàng Hồ Thiên Nga là một con phố thương mại mang kiến trúc cổ Trung Hoa, đường lát đá xanh, tường đỏ ngói xanh, trúc xanh liễu rủ, mang đậm phong vị cổ xưa.
Ở đây bán bóng bay, gấu bông và đủ loại quà lưu niệm, cùng nước ngọt, kem, gà rán, đồ xiên và đồ nướng. Đây là phố thương mại lớn nhất vườn bách thú, lượng qua càng đông thì tiền kiếm về càng nhiều như nước.
Nghỉ hè, Cố Phái Minh bày hẳn ba sạp hàng ở đây, thậm chí còn thuê thêm ba , một bán bóng bay, một bán dừa và chè thanh bổ lượng, còn bán xúc xích nướng, kiếm đầy bồn đầy bát.
Đây là trò chơi "tỷ phú" của riêng .
Cậu mặc bộ đồ ngắn, đầu quấn khăn đỏ, cổ đeo một chuỗi vòng đá, chân bày thêm sạp bán ngọc trai. Da rám nắng, lúc lộ hàm răng trắng tinh, trông đặc biệt chất phác.
là một thiếu niên khôi ngô, giản dị!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-353.html.]
Có hỏi, tươi đáp: "Dừa đều là nhà cháu trồng, chỗ ngọc trai cũng là nhà nuôi đấy ạ, hàng thôi. Bố cháu ngư dân ba mươi năm , nửa đời lênh đênh biển..."
Có hỏi: "Tầm tuổi cháu học ? Kiến thức mới đổi vận mệnh chứ."
"Có học chứ ạ, học? Đây là nghỉ hè cháu tranh thủ kiếm tiền phụ giúp gia đình thôi, nhà còn mấy chị em nữa..."
"Mấy năm nay đảo phát triển, đời sống khấm khá hơn ?"
"Thì cũng khá hơn chút ạ, chỉ là em gái cháu... nó sinh chút kỳ quặc..."
Cứ như đầu kẹt cửa .
Cố Phái Minh thầm mỉa mai, ngước mắt lên thấy tào tháo là tào tháo đến ngay, đứa nhỏ đang lao như bay tới chẳng là "sát tinh" của nhà .
"Anh ơi ơi!! Em đến giúp bán ngọc trai đây!"
"Cô ơi, chị ơi, xem ạ, ngọc trai nhà em là tự tay trai em đào lên đấy..."
Giọng của con bé cực kỳ sức lôi cuốn, loáng một cái bán sạch bách chỗ hàng tồn của Cố Phái Minh, sót một sợi.
"Sao em bán hết sạch thế, còn một sợi để tặng cơ mà."
"Ơ, sớm." Cô bé lầm bầm.
Cố Phái Minh thấy nghẹn tim. Cậu vốn say sưa với trò chơi tỷ phú của , chơi một vui vẻ, thế mà nào em gái xuất hiện cũng thấy đau tim.
Con bé đúng là một thiên tài bán hàng, cái miệng đó thực sự , nó mà hô lên một cái là đồ bán sạch trong vài phút — đây mới đúng là "tỷ phú" bẩm sinh!
Thế nhưng con bé chẳng hứng thú gì với việc bán hàng, ngày ngày cứ chạy nhảy lung tung, xúi giục quyên góp tiền bảo vệ động vật.
Chuyện đó cũng chẳng , nước sông phạm nước giếng thì Cố Phái Minh cùng lắm chỉ ghen tị một chút thôi, khổ nỗi cái con bé cứ nhất định nhảy "giúp" bán hàng.
Bán thì cũng , nhưng cái con bé đầu óc như kẹt cửa thật, môn Toán dốt đặc cán mai, tính toán chẳng .
Chỉ cần sểnh một chút là nó cái kiểu buôn bán lỗ vốn, bù thêm tiền cho khách.
Nghĩ mà lộn ruột.
"Anh trai gian thương, em ăn chè thanh bổ lượng nước cốt dừa."
Cố Phái Minh lười chẳng buồn tiếp: "Tự mà ."
"Không, bắt cơ, là trai em mà! Anh cho khác cho em, trai ruột của em đấy?"
Cố Phái Minh: "... Sao đứa em gái ám quẻ như cô cơ chứ."
Cậu khổ sở chè cho em gái , đóng nắp tủ đá ngẩng đầu lên thấy Cố Quân Thụy mặt với vẻ mặt cảm xúc, thản nhiên : "Cho một phần luôn."
Cố Phái Minh khoanh tay, nhướng mày: "Tự túc là hạnh phúc."
"Anh trai ruột của chú ? Chú đ.á.n.h ?"
Cố Phái Minh: "..."
Tại một ông trai bề ngoài nho nhã, yêu thương động vật nhưng thực tế là một kẻ bạo lực, cuồng võ thuật đối kháng như thế cơ chứ?