Thập Niên 70: Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Trong Văn Niên Đại - Chương 346

Cập nhật lúc: 2025-12-19 14:52:23
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Kj8p7C4Ba

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Dao rót cho hai thêm một chén mới: "Anh ba thế nào?"

"Anh á, đúng là đồ ngốc, cái gì cũng chị hết." Tạ Hồng Nghê , gương mặt vốn đang đầy vẻ bá khí bỗng thoáng chút thẹn thùng.

Cái to xác đó tuy tật tật nọ, nhưng cái chê ở chỗ: trách nhiệm, gan to, lời vợ và bao giờ lải nhải. Chứ lúc gặp hạng cứ ngó , nhát gan bản lĩnh gánh vác thì đúng là phát điên mất thôi!

"Vạn nhất thua lỗ thì ?", "Nếu lỡ phá sản thì cả nhà sống thế nào?", "Em là phụ nữ mà tranh giành nhiều thế gì? Vợ chồng cứ sống bình thường ?"... Những lời tuy sai, nhưng cứ lo đông lo tây như thế thì thành sự nghiệp? Nói chỉ tổ thêm phiền não, cuối cùng cũng xa mặt cách lòng thôi.

"Hai đúng là nồi nào úp vung nấy." Tần Dao bịt miệng trộm. Người chị ba chỉ khi nhắc đến ba mới lộ dáng vẻ thiếu nữ như , xem chị yêu ba đến c.h.ế.t .

Ngay cả cô em gái còn thấy ghen tị với ông ba lực lưỡng như gấu xám , tu mấy kiếp mới một mỹ nhân tuyệt sắc như một lòng một theo.

Tạ Hồng Nghê dồn sức kiếm tiền chuẩn mở xưởng, còn tạp chí của Tần Dao thì ăn như diều gặp gió. Mỗi tháng tiền quảng cáo đổ về hàng trăm nghìn tệ, chẳng mấy chốc cô thu về bộn tiền. Đến năm 1980, cô thực sự trở thành một "triệu phú nhỏ".

Một triệu tệ thời đó thì nhiều, nhưng đặt lên bàn cân quốc tế thì cũng chẳng là bao, mấy chiếc xe sang đá quý, đồ cổ cũng giá cả triệu tệ .

Thời gian trôi nhanh như nước chảy, bước sang năm 1980, chính thức bước thập niên 80, cũng là năm thứ tám Tần Dao xuyên tới đây.

Năm nay về thủ đô đón Tết, gia đình cô chọn máy bay mà cả nhà cùng tàu hỏa đường dài, mua vé giường . Tần Dao trải nghiệm hương vị Tết tàu hỏa, hai đứa nhỏ cũng thích máy bay vì chê bí bách.

Hai em sắp sáu tuổi , vèo một cái thành hai nguồn lao động nhí. Cố Trình đeo một chiếc túi lớn, tay xách hai vali hành lý; hai đứa nhóc cũng chẳng kém cạnh, lưng tay đồ đạc đều ít.

Chỉ duy nhất Tần Dao là hai tay .

"Mệt các con? Mệt thì để cầm hộ cho." Tần Dao kéo vạt áo khoác, hành khách hối hả xung quanh, cảm thấy đỏ mặt vì đang nhàn rỗi quá.

Minh Minh lắc đầu: "Không mệt ạ, bố bảo thế mới là nam t.ử hán, mệt cũng để cầm, tự xách!"

"Mẹ ơi, bọn con sắp đón sinh nhật sáu tuổi , còn là trẻ con nữa !" Thụy Thụy bình thường khá trầm nhưng lúc cũng kích động thôi.

Sáu tuổi là một cột mốc, trẻ con đến tầm sáu bảy tuổi thì trưởng thành và hiểu chuyện hơn nhiều, dáng một " lớn nhỏ" .

"Ừ ừ, hai bảo bối nhà giỏi thật đấy." Đồng chí Tiểu Tần vỗ tay , nịnh nọt khen ngợi các con vài câu.

Mùa đông ở Dương Thành cảnh tuyết phủ trắng trời, cũng lạnh đến thấu xương. Trong cái khung cảnh mùa đông mà chẳng giống mùa đông , dù cây cối vẫn xanh tươi nhưng khí vẫn mang theo ba phần se lạnh, một luồng lạnh ẩm ướt len lỏi qua lớp áo, dính dấp khó chịu.

"Nhà ga đông , các con sát nhé, đừng để lạc mất ." Cố Trình xem bảng giờ tàu, mua mấy cái bánh bao thịt nóng hổi. Năm nay bắt đầu ăn mì tôm ở phòng chờ, khiến xung quanh mà chảy nước miếng.

Mì ăn liền thời cũng coi là món đồ "xa xỉ nhẹ", mùi thơm nức mũi, đầy lôi cuốn, nhưng bảo ngon thì cũng hẳn, ngửi thì thơm nhưng ăn nhạt như nhai sáp.

Ăn một gói thì còn , chứ gói thứ hai thì... chịu c.h.ế.t.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-346.html.]

"Mẹ ơi, con ăn mì tôm!"

Hai đứa nhỏ sức kiềm chế lập tức mùi hương của mì tôm đ.á.n.h gục. Tần Dao liếc đồng hồ: "Không kịp , mua hai gói , lên tàu pha cho."

Hai đứa nhóc reo hò ầm ĩ.

Khi bước sân ga lên tàu, một điều kỳ lạ là ở ga Dương Thành, xuống tàu còn đông hơn lên, khỏi ga nhiều hơn . Không bao nhiêu đang chen chúc nam tiến để tìm cơ hội đổi đời.

"Cẩn thận chút, sát bố ." Tần Dao nhíu mày. Người đông, móc túi nhiều, dù mở kỹ năng xuyên thấu cô cũng phát hiện ba bốn tên trộm.

Kinh tế mở cửa, bọn đạo chích cũng phát tài theo.

Họ mua ba giường , cả ba tầng đều là chỗ của nhà . Tàu chuyển bánh, Tần Dao tựa cửa sổ, đầu óc choáng váng. Hai đứa trẻ nháo nhào đòi ăn mì tôm, Cố Trình pha một bát mang .

Mì tôm một mùi vị đặc trưng, thơm xộc mũi, vị như mùi thịt nhưng ngửi thêm vài cái thấy ngấy đến buồn nôn, tựa như vị ngọt tanh pha lẫn nhựa.

Tần Dao hít hai , hiểu thấy nôn nao trong , vội lấy khăn giấy che miệng oẹ mấy cái.

"Sao thế em, khỏe ?"

Cô ngước mắt lên bắt gặp ánh lo lắng của Cố Trình, trong lòng thấy ấm áp nhưng ngay đó là cảm giác . Ban đầu cô nghĩ là đau dày, nhưng đó nhẩm tính ngày "đèn đỏ", đôi mắt cô bỗng dưng trợn tròn.

Cuối năm bận rộn, tòa soạn hợp nhất cho tháng Tết, Tần Dao bận lập kế hoạch tự chuẩn nội dung, mãi đến mấy ngày mới xong việc để giao cho Mao Lệ Na, bản mới yên tâm nghỉ Tết.

Thế là cô quên béng mất việc hai tháng thấy " " ghé thăm.

"Thôi xong ..." Đầu óc cô mờ mịt, hai vợ chồng chỉ đúng một dùng biện pháp bảo vệ, tính kỹ thì chính là cái ngày ở trong phòng tắm đó.

Cố Trình nắm lấy cổ tay cô, giọng hồi hộp: "Thật sự ?"

Anh còn nhận sớm hơn cả Tần Dao. Kỳ nguyệt san của cô vốn đều đặn, như thể lịch , mỗi tháng đều một ngày cố định, thậm chí đợt mười tháng liên tiếp đều đến ngày mùng một.

Đôi khi thể trễ hơn một tuần, đó ngày tháng mới đổi.

"Em , bệnh viện mới chắc chắn ." Tâm trạng Tần Dao phức tạp, khó khăn lắm hai đứa lớn mới sắp tiểu học, lo lắng nhiều nữa, giờ thêm một đứa nữa ư?

nghĩ , đến thì đón thôi, giờ cô là triệu phú nhỏ , chẳng lẽ nuôi nổi con ? Cô còn thể thuê bảo mẫu và giúp việc nữa mà.

Nếu thật sự mang thai, cô dự định sẽ nghỉ ngơi một năm, mỗi ngày báo sách dưỡng thai, chỉ vạch kế hoạch cho tòa soạn và tự vài bài báo là .

Bên phía chị ba cũng cần cô bận tâm, cô chỉ việc chờ con "gà đẻ trứng vàng" lớn lên, ôm cổ phần đợi tăng giá thôi. Chị ba tuy trọng sinh nhưng kinh nghiệm thương trường thì hơn Tần Dao nhiều.

Loading...