Thập Niên 70: Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Trong Văn Niên Đại - Chương 337
Cập nhật lúc: 2025-12-19 14:41:49
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Phụ nữ mà, đa phần đều nhát gan, co vòi rụt cổ. Cấp sắp xếp đến đây là tiếp quản vị trí tổng biên tập. Một thể gặp may một , nhưng thể nào cũng gặp may —" Hà Gia bất chợt bịt miệng , nhưng lời ngoài mặt của quá rõ ràng.
Những khác đều ẩn ý: Cô Tần Dao chẳng qua là phụ nữ, gặp vận may nên mới nên cái tạp chí , mà quyết định nào cũng đúng cho ?
Thấy nguồn thu quảng cáo của tạp chí lớn, Hà Gia hùng tâm tráng chí, lên kế hoạch chèn thêm thật nhiều trang quảng cáo . Theo tính toán của , doanh thu hàng tháng đột phá hai triệu tệ là chuyện trong lòng bàn tay.
"Nguồn thu quảng cáo cao đến thì cũng nội dung . Đề nghị của đồng ý."
Vì quảng cáo kiếm tiền mà nhét đầy tạp chí ? Quá mù mưa, chỉ khiến độc giả chán ghét mà thôi.
Tần Dao thừa hiểu cái sự giàu sang bất ngờ khiến đám đỏ mắt, những kẻ tầm hạn hẹp bắt đầu nhảy .
Hà Gia là từ đảo "nhảy dù" xuống, vốn chướng mắt chuyện Tần Dao nắm quyền đại cục, đang rắp tâm tìm sai của cô để kéo cô xuống đài.
Đây chính là cái dở khi việc trướng một đơn vị nhà nước, lúc nào cũng đủ thứ xiềng xích vây hãm.
Tần Dao mới trồng xong một cái cây, kẻ chạy đến hái quả.
"Quảng cáo mức độ, nội dung mới là lằn ranh cuối cùng. Nhất định bám sát nội dung, nắm bắt sự hài lòng của độc giả. Nếu mất độc giả thì bán quảng cáo cho ai xem?"
Mao Lệ Na tiếp lời: "Lý lẽ là như , quản lý Tần đúng."
"Phải đấy, quản lý Tần đúng!"
Đa trong tòa soạn đều phụ họa theo lời Tần Dao. Cô quan sát sắc mặt một lượt, phát hiện nảy sinh ý đồ khác hề ít, lòng cô lạnh trong thoáng chốc.
Những mới như Hà Gia phục cô đành, trong những cũ ở tòa soạn cũng mấy đàn ông lớn tuổi phục Tần Dao. Không vì lý do nào khác, mà chính là vì giới tính. Họ phục khi một phụ nữ lãnh đạo, cho rằng văn học là thiên hạ của đàn ông.
Đám đúng là ngông cuồng, nhưng Tần Dao sớm chuẩn tâm lý. Giữ thì giữ, giữ cô cũng chẳng ngại dẫn lập nghiệp riêng.
Bây giờ là năm 79 , sắp sang năm 80, là thời đại của tự do. Tự khởi nghiệp tuy rắc rối một chút nhưng là nơi cô nắm quyền, lợi nhuận của tạp chí cũng đều thuộc về .
So với việc chuyển giao trong hòa bình, chẳng thà cô chơi bài "kim thiền thoát xác".
Đã kinh nghiệm sáng lập tạp chí , Tần Dao tiền, quan hệ, nguồn tác giả dự phòng dồi dào, chuyện Đông Sơn tái khởi tuyệt đối vấn đề.
Tần Dao ý định cho tạp chí mạnh hơn nữa, chỉ là tạp chí đời sống, cô còn tham vọng về điện ảnh, văn học võ hiệp, tình cảm.
Những năm 80 là thời đại của tiểu thuyết võ hiệp bùng nổ, cũng là lúc các loại tiểu thuyết ngôn tình lên ngôi, nhảy chia một chén canh thì thật là lãng phí.
Tần Dao : "Biên tập Hà nếu phục quyết định của thì cứ việc nộp đơn điều chuyển công tác. Đã đến đây biên tập thì lo mà việc của , những đề xuất loại đến lượt nhúng tay ."
"Tháng lương cơ bản của giảm một nửa, tiền thưởng hiệu quả công việc!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-337.html.]
Tần Dao đập bàn một cái: "Ở đây là quyết định cuối cùng, ai phục thì cứ việc , giữ một ai hết."
"Cô cô cô, đúng là đàn bà, hẹp hòi!"
Tần Dao liếc đó một cái: "Tôn Cường đúng , bây giờ sẽ thư điều chuyển công tác cho , ngày mai cầm thư mà ."
Với tư cách là tổng giám đốc, dù thể tùy tiện sa thải nhưng cô quyền nhân sự, thấy ai chướng mắt cô thể điều chuyển họ chỗ khác.
Tất nhiên, bây giờ cải cách trong nước vẫn còn ở giai đoạn đầu, lâu nữa các nhà máy quốc doanh sẽ tiên phong phá vỡ tiền lệ "sa thải công nhân viên", đến lúc đó Tần Dao sẽ là điều chuyển nữa mà là trực tiếp đuổi việc luôn.
Hà Gia lạnh: "Quản lý Tần, đây là nơi cô độc quyền ? Có cô định đuổi cả luôn ?"
Tần Dao thật sâu, cô Hà Gia thể sợ hãi như chắc chắn là vì chống lưng, chừng kẻ cố ý sai khiến đến để cướp quyền.
Hiện giờ nguồn thu quảng cáo của tạp chí quá khiến thèm khát. Một cái quảng cáo đồng hồ một kỳ mười vạn, nhận thêm vài cái nữa thì thu về bao nhiêu lợi nhuận. Đó mới chỉ là bề nổi, nếu đổi là một kẻ tham ô, một tháng thể bỏ túi riêng mười mấy vạn tệ.
Thu nhập như , chẳng trách đám đồng loạt phát khó.
Tần Dao đáp: "Được thôi, đáp ứng ."
Tần Dao thư điều chuyển, Hà Gia chút sợ hãi cầm lấy lá thư, khi còn lạnh: "Quản lý Tần, cô sẽ hối hận đấy."
Ngày hôm , Tần Dao nhận điện thoại từ phía nhà văn hóa. Giám đốc mắng cô xối xả: "Tần Dao, đừng tưởng bây giờ đủ lông đủ cánh là thể càn. Cô Hà Gia là thế nào ? Anh là của bí thư Tăng đấy, cô lo mà mời về đây cho !"
"Đừng loạn, chuyện cứ bàn bạc với . Bây giờ còn như xưa nữa, cô hiện giờ cái tạp chí bao nhiêu đang nhòm ngó ?"
Các tạp chí văn học khác chẳng kiếm bao nhiêu tiền, cái tạp chí đời sống của Tần Dao nhận quảng cáo đến phát khiếp, bao nhiêu đỏ mắt ghen tị!
Tần Dao lạnh lùng qua điện thoại: "Chỗ là thùng rác, còn ở đây ngày nào thì 'mời' tuyệt đối chuyện ."
"Đừng dùng khác đến ép , cùng lắm thì cái chức tổng giám đốc nữa, chức phó giám đốc nhà văn hóa cũng chẳng cần."
Tần Dao thầm nhủ xì, thật buồn nôn! Nguồn thu quảng cáo hàng triệu tệ, cô cũng chẳng chia một chén canh cho những hạng . Thay vì đợi đến khi cơ cấu cổ phần biến động , chẳng thà bây giờ lật bàn sớm cho xong.
Trong tòa soạn như ném một quả bom, gây sóng gió xôn xao.
"Quản lý Tần, chị định nghỉ việc thật ?"
"Chị đang dỗi đấy chứ? Chị định thật ?"
Mọi đều hiểu nổi tại Tần Dao dứt khoát chọn từ chức như . Rõ ràng tạp chí đời sống đang ở thời kỳ hoàng kim, tiền quảng cáo khổng lồ, tiền đồ rộng mở, mà cô cứ thế từ nhiệm mà ?
Tần Dao mỉm nhẹ: "Ai theo thì thể cùng, chuẩn sáng lập một tờ tạp chí mới."