Tần Dao cân nhắc kỹ về khả năng . Kiều Khiết là điều kiện gia đình , ăn vụng về, dễ đắc tội khác nhưng ưu điểm. Ưu điểm trực quan nhất là cô nàng dám yêu dám hận, tâm cơ, cũng chẳng đầu óc, năng thẳng tuột nên lo cô giở thủ đoạn lưng.
Loại tính cách kiêu kỳ thực dễ dỗ dành, cô cũng thực sự cứng rắn đến thế, nếu thì hai vợ chồng nhà đến giờ vẫn ly hôn? Kiều Khiết chỉ là thích mẩy, ưa nịnh hót, so với hạng như Trương Thế Hồng thì dễ đối phó hơn nhiều, chỉ cần vài câu bùi tai là thể dắt mũi cô chạy vòng quanh.
Kiều Khiết mà dùng thì cũng là một con d.a.o sắc.
Tần Dao định đo thử độ hảo cảm của Kiều Khiết dành cho . Cô chủ động gõ cửa nhà Kiều Khiết, nhắc đến chuyện công việc. Kiều Khiết quýnh quáng mời cô nhà : "Quản lý Tần, mau , chuyện công việc vội, nào, đây, để pha cho cô."
"Uống xong chúng từ từ chuyện."
Tần Dao thản nhiên chạm cổ tay cô .
[Độ hảo cảm của cô dành cho bạn là 66 (Cô thấy bạn mắt !)]
Tần Dao: "..."
Chương 147
Yêu hận của con đúng là kỳ diệu, Tần Dao cũng ngờ độ hảo cảm của Kiều Khiết dành cho đạt mức 66, thế là mức trung bình . Tất nhiên, cô cũng tin rằng nếu lúc từ chối, độ hảo cảm chắc chắn sẽ tụt dốc phanh.
Có thể thấy Kiều Khiết là sống theo cảm xúc, yêu ghét tùy tâm, đầu óc đầy rẫy ảo tưởng. Chỉ cần dựa sự ảo tưởng của bản , cô tràn đầy thiện cảm với Tần Dao.
Đa đại khái đều như .
"Uống bình thường là ." Tần Dao bàn, quan sát nhà Kiều Khiết. Họ ở cùng một tòa nhà nên kết cấu căn hộ cơ bản giống , chỉ khác một chút về phương hướng, vị trí nhà vệ sinh và bếp cũng sự đổi.
Nhà Kiều Khiết tuy dọn dẹp qua nhưng vẫn thấy khá lộn xộn. Cả tầng chỉ nhà cô là con cái, mà chất đống bao nhiêu là đồ đạc linh tinh. Ban công bừa bộn vô cùng, duy chỉ chậu hẹ do Mạnh Tiên trồng là phát triển .
Kiều Khiết thích ăn hẹ, lúc nào cũng cho nó c.h.ế.t quách nên chẳng mấy khi tưới nước, trái cô dồn sức chăm sóc mấy chậu hoa cỏ khác. Kết quả là một thời gian, hẹ vẫn sống nhăn răng, còn hoa cỏ đều cô tưới nước cho c.h.ế.t sạch.
Đối mặt với chậu hẹ duy nhất còn xanh , Kiều Khiết cũng chẳng còn cách nào, dù thì để bệ cửa sổ cho nhà thêm chút màu xanh, chứ để thì trông xí lắm.
"Thế , để lấy loại ngon nhất, cô thử cà phê ?"
"Không cần , là ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-324.html.]
Kiều Khiết pha mang , ngắm Tần Dao đang bên cửa sổ. Cô mặc bộ váy áo màu nhã nhặn, ngũ quan xinh nhưng hề tạo cảm giác lấn lướt, đôi mắt trong veo lấp lánh khiến tự chủ mà thu hút.
Từ lâu Tần Dao sinh , nhưng chỉ khi ở cách gần thế mới thấy cô chỉ nét mặt thanh tú mà làn da còn căng mọng như ngậm nước, hồng hào tràn đầy sức sống, chẳng thấy chút khô héo nào.
Nhớ mấy mẹo xem tạp chí đời sống, Kiều Khiết thầm nghĩ Tần Dao bảo dưỡng như chắc chắn là dùng mấy phương pháp đó, hèn gì mà xinh thế .
"Cô thực sự đến tòa soạn việc chứ? Mấy vị trí đó nhàn hạ , chủ yếu là trực điện thoại, máy của độc giả, giữ thái độ để giao tiếp, ghi chép yêu cầu của họ... Ở vị trí tuyệt đối nổi nóng, mang đến cho độc giả sự ấm áp như mùa xuân."
Kiều Khiết lập tức đáp: "Chẳng là sự ấm áp như mùa xuân ? !"
"Chúng đang ở Quảng Đông mà, đừng là ấm áp như mùa xuân, ấm áp như mùa đông cũng luôn."
Tần Dao: "..."
Cô cố nhịn , đột nhiên phát hiện một ưu điểm của Kiều Khiết, khi cô nàng còn truyện . Hiện tại tạp chí đang thiếu tư liệu cho mục chuyện hài hước, thể để Kiều Khiết nghĩ vài mẩu. Cái cô nàng đúng là năng cũng gây kinh ngạc.
So với hạng d.a.o găm như Trương Thế Hồng, đối phó với Kiều Khiết dễ dàng hơn nhiều. Tuy đầu óc cô nhanh nhạy nhưng cũng dã tâm . Trương Thế Hồng tinh khôn, dù thế nào bà cũng chỉ đùn đẩy việc nặng tìm việc nhẹ, nghĩ cách cho qua chuyện; còn hạng như Kiều Khiết, cứ nịnh nọt khen ngợi vài câu, khi cô vui vẻ bán mạng việc chừng.
"Được, Kiều Khiết, tin cô, cô cứ đến thử xem. Cô nhất định cho , nếu cô thành công việc, tòa soạn sẽ trao cho cô giải thưởng nhân viên ưu tú."
" , so với những khác, cô ngoại hình , giọng ngọt ngào học thức, lúc điện thoại tuyệt đối mất mặt tòa soạn, nhất định dịu dàng lịch sự."
"Đồng chí Kiều, cô giỏi giang như , giúp giám sát những khác luôn nhé, ai mà thái độ thì cô nhắc nhở họ giúp một câu."
Kiều Khiết hớn hở đáp ngay: "Được , cô cứ yên tâm, việc cứ để lo!"
" chắc chắn sẽ giám sát thật giúp cô, đứa nào dám điện thoại với thái độ lồi lõm là mắng cho trận ngay."
Tần Dao gật đầu, cô nén , thầm nghĩ cô giám sát bản là . Muốn lừa con lừa việc thì treo củ cà rốt ngay mũi nó thôi.
Rời nhà Kiều Khiết, Tần Dao sang nhà Giang Mai Diệp. Đến nhà Giang Mai Diệp thì cần chọn giờ giấc, ngoài lúc chợ thì cả ngày Giang Mai Diệp đều ở nhà trông con. Mấy đứa lớn học, mấy đứa nhỏ hơn vẫn cần trông, nhưng vững.
Nhà họ thể là ồn ào nhất cái tòa nhà . Năm đứa trẻ, chỉ cần mỗi đứa một câu là loạn xà ngầu như cái chợ. Tiếng trẻ con thanh chói, tạo đủ loại tiếng động loảng xoảng. Cũng vì thế mà chồng cô thích về nhà, chê ồn, thường ở bên ngoài đến tận đêm khuya mới chậm rãi về nhà ngủ một giấc, để vợ hầu hạ cơm nước giường chiếu.
Người chồng phó mặc chuyện, gánh nặng trong nhà đều đè nặng lên vai Giang Mai Diệp. Dù là , mấy đứa trẻ cũng chẳng hề tôn trọng , trái còn chê bà nóng tính, chê bà vô dụng, cả cái nhà đều dựa một bố nuôi, mà bố chúng là một sĩ quan oai phong lẫm liệt.