Thập Niên 70: Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Trong Văn Niên Đại - Chương 318

Cập nhật lúc: 2025-12-19 14:16:13
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Bảo Trân: "Lần mấy đứa nhỏ sướng nhất , đống quà vặt bà gửi cho con gái , con bé ăn đến mức bụng tròn ủng như cái trống. Con gái con lứa tí tuổi đầu mà bụng mỡ cả tảng, mà... ôi giời ơi."

Lời của Trần Bảo Trân dĩ nhiên là chút quá, trẻ con mấy tuổi đầu đứa nào chẳng bụng to, đó là chuyện bình thường, chăng chỉ là mũm mĩm hơn đứa khác một chút thôi.

Mẹ chồng cô còn hận thể nuôi cháu gái thành một nàng béo đại phu, vì bà quan niệm càng béo càng phúc.

"Giờ nó đang đòi ăn chocolate nhân hạt dẻ, đòi kẹo ô mai, mồm lúc nào cũng ngậm kẹo. Không cho ăn là nó gào lên, còn lão Cao nhà đúng là cái đồ 'gian ác', con gái gì cho nấy, con bé sẽ béo đến mức nào nữa."

Tần Dao mỉm : "Cẩn thận sâu răng đấy, với bà đừng mắc bẫy của lão Cao. Lão vai ác mặt con gái, còn lão vai thiện, cuối cùng bà là , lão là hết."

"Cái nhất chẳng là bà dì Tần đây ." Trần Bảo Trân hừ hừ vài tiếng, "Bà gửi lắm quà vặt thế, con chuột nhắt rơi đúng hũ gạo . Bà ? Nó bảo con gái của dì Tần đấy."

Tần Dao ngạc nhiên: "Thì vốn dĩ nó là con gái nuôi của mà."

"Người con ruột cơ!"

" đúng là mắc bẫy của hai , bà là nuôi , lão là bố , còn là con đẻ tính cho nó ăn quà vặt."

...

Tần Dao và Trần Bảo Trân "nấu cháo điện thoại" một hồi lâu, lúc lên lầu về nhà cô mới thấy tiếc vì nhà lắp điện thoại nên bất tiện. Ra phòng trực điện thoại công cộng thì thấy, thể chuyện gì quá riêng tư.

Người sống ở những năm sáu mươi, bảy mươi hầu như gian riêng tư, ai cũng sợ trở nên khác biệt trong đám đông. Không gian cá nhân đúng là một kiểu tra tấn đau khổ.

Tần Dao còn kịp mở cửa nhà thấy cô hàng xóm Trần Tiểu Vân xách túi lớn túi nhỏ về: "Lại mua đồ ?"

"Rẻ lắm! Tiểu Tần ơi, đồ mới tươi rói mà rẻ cực!" Trần Tiểu Vân lén lút nhỏ.

"Này , mua bao nhiêu đồ nhé, còn mua cả cám gà ngoại nữa. Sao cái thứ rẻ thế nhỉ? Cái cũng từ ngũ cốc, chắc cũng ăn , nhưng mà tại ..." Trần Tiểu Vân vẻ mặt kỳ quái. Bình thường nuôi gà bằng thóc gạo cũng khá tốn kém, nhưng cái gọi là "thức ăn chăn nuôi" vận chuyển từ biên giới về rẻ vô cùng, dùng cái nuôi gà thì một tháng chẳng tốn bao nhiêu tiền.

Dùng thóc gạo so với dùng cám công nghiệp nuôi gà, dù cô dốt toán đến mấy cũng tính chi phí chênh lệch một trời một vực.

Tần Dao ngẩn : "Chị mua cả cám công nghiệp á? Mua nhiều thế gì?"

Trần Tiểu Vân dạo "nghiện" tiêu tiền. Đừng tưởng chỉ giới trẻ mới mắc bệnh tiêu dùng, thời điểm thị trường hàng hóa mở cửa, nhu cầu kìm nén bao nhiêu năm bỗng chốc bùng nổ, hạng mua sắm ngơi tay như Trần Tiểu Vân nhiều đếm xuể, kìm chế bản .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-318.html.]

Hôm nay thấy cái rẻ, mua! Mai thấy cái rẻ, cũng mua! Cứ vỗ đùi khen rẻ mua, mà buồn .

Ngoại trừ đồ điện máy nhập khẩu như tivi màu, tủ lạnh là đắt đỏ, còn các loại hàng ngoại khác đều rẻ, ví dụ như xà phòng, dầu gội đầu, mấy món đồ nhỏ xinh cái nào cũng rẻ mà cần phiếu.

Rõ ràng cảm thấy món nào cũng rẻ, mua là hời, nhưng về nhà kiểm đếm kỹ mới tá hỏa phát hiện tiêu quá nhiều tiền.

Chương 144

" là mua nhiều, nhưng mà nó rẻ quá trời luôn! Tiểu Tần, biếu cô một ít, chỗ đủ cho gà nhà cô ăn lâu đấy..." Trần Tiểu Vân nhiệt tình chia một túi nhỏ cho Tần Dao. Chỗ cám gà tính chẳng đáng mấy hào, phần chia cho cô chắc chỉ vài xu.

Tần Dao nhận lấy túi cám gà, dở dở : "Cảm ơn chị nhé."

Gà nhà nuôi, cô vốn cho ăn cám công nghiệp, nhưng lòng của hàng xóm thì tiện từ chối. Thời cám công nghiệp vẫn là món đồ mới lạ, cái "lợi hại" của gà nuôi công nghiệp.

Gà nuôi bằng cám thì hương vị đúng là chẳng , chỉ hợp để gà rán nọ, chứ nếu mang hầm canh nấu theo kiểu dân dã thì thịt bở nhạt nhẽo, ăn khô khốc, chẳng vị gì.

Như loại gà chạy bộ nuôi bằng thóc gạo, dù chỉ ném vài lát gừng tươi hầm thì nước dùng vẫn ngọt lịm thơm ngon.

Tần Dao hiện đang sống ở khu tập thể nhưng thực ở trường cô cũng chia một mảnh vườn nhỏ, thể dựng chuồng nuôi gà vịt ở góc vườn. Nhà cô nuôi vài con, mỗi ngày cho ăn ít thóc là xong, chẳng cần chăm sóc gì nhiều. Thường ngày Cố Trình sẽ dẫn hai đứa nhỏ cho gà ăn, hai nhóc tì còn thi bắt sâu cho gà ăn nữa.

"Về xem thử xem lũ gà ăn cái cám thì thế nào. Hai con gà trống choai từ từ hẵng thịt, để dành cho ăn cám thử xem ."

Với những gia đình bình thường, gà trống thường nuôi lớn hẳn, cứ đến tầm gà choai là bắt đầu thịt dần, chỉ giữ một con gà trống thiến hoặc giữ con nào, để gà mái thôi. Gà trống nuôi lớn tốn thóc tốn gạo mà đẻ trứng, nuôi chỉ lỗ, nên ai cũng chẳng mặn mà gì.

Giờ loại cám , Trần Tiểu Vân định giữ "cái mạng" cho mấy con gà trống.

"Vâng, thôi nhà đây." Tần Dao vẫy tay chào Trần Tiểu Vân. Cho gà trống ăn cám cũng là chuyện , dù thì nuôi cho nó to một chút để thêm miếng thịt ăn.

Sau gà nuôi công nghiệp so với gà nuôi bằng thóc, giá cả thể chênh lệch gấp đôi gấp ba. Ngoài còn loại gà trắng siêu thịt, loại đó còn rẻ mạt hơn, nhưng chính vì loại gà mà thịt gà trong nước mới mất vị thế độc tôn.

Hiện tại loại thịt đắt nhất thịt lợn mà là thịt gà. Thịt bò và thịt dê thậm chí còn rẻ hơn cả thịt lợn và thịt gà.

Tần Dao đóng cửa nhà, lâu thấy tiếng cãi vã từ nhà hàng xóm. Chồng Trần Tiểu Vân về, nổi giận vì cô mua một đống thứ linh tinh lang tang, đây cũng chẳng đầu tiên.

"Mua cái cám gì? Cơm thừa trong nhà phơi khô cho gà ăn là ..."

Loading...