Thập Niên 70: Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Trong Văn Niên Đại - Chương 317

Cập nhật lúc: 2025-12-19 14:15:11
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tùy duyên thôi."

Tần Dao chẳng mặn mà gì chuyện tiếp chuyện với Tôn Ương, quăng một câu bỏ thẳng, để mặc Tôn Ương đó tức nổ đom đóm mắt. Cô nàng dậm chân bình bịch, thật quá đáng mà! Tức đến mức cô chẳng thơ nữa, cô chuyển sang tiểu thuyết, chẳng Tần Dao thích tiểu thuyết ?

Đợi tiểu thuyết thật , cô sẽ bắt Tần Dao quỳ xuống cầu xin cô nộp bản thảo! Hừ!

Nghĩ là , Tôn Ương bỗng thấy nhiệt huyết với thơ ca vơi hẳn, đó là dồn hết tâm trí tiểu thuyết, ngay cả niềm đam mê với thơ của Nguyên Quần cũng nhạt nhòa .

Khi bắt đầu dấn nghiên cứu tiểu thuyết, thời gian trôi qua nhanh hơn nhiều. Để học cách , Tôn Ương bắt đầu thêm nhiều danh tác nước ngoài. Đọc nhiều , cơn sốt dành cho Nguyên Quần cũng hạ nhiệt, cô còn chạy theo nịnh nọt nữa. Cô chợt nhận xem đến phát ngán , thơ của Nguyên Quần tuy nhưng cứ một màu, hạnh phúc và đa dạng bằng việc đắm trong đại dương văn học kinh điển .

Tờ lịch cuối cùng của năm 1978 xé xuống, một cuốn lịch mới bắt đầu. Thời gian bước sang năm 1979, một năm của những biến đổi long trời lở đất, cũng là năm đầu tiên của công cuộc Cải cách Mở cửa, dòng chảy thời đại bắt đầu cuộn sóng.

Dương lịch qua Tết Dương nhưng âm lịch vẫn tới Tết Nguyên đán. Năm nay 30 Tết rơi tháng Hai mà là cuối tháng Giêng. Đón Tết sớm nên sắm Tết cũng chuẩn từ sớm, đây là một mùa đông ấm áp.

Từ cuối năm 78 bắt đầu những chuyển biến khổng lồ. Tất nhiên, tốc độ đổi nhanh nhất vẫn là vùng Quảng Đông, vì nơi đây gần cảng Hong Kong, là tiền tuyến của Cải cách Mở cửa, cũng là nơi biến đổi chóng mặt nhất, nơi gọi là "cửa sổ" thế giới.

Sau quyết định mở cửa, hàng hóa nước ngoài sắp sửa tràn thị trường nội địa như vũ bão. Đây là cơ hội nhưng cũng là thách thức, đồng thời cũng mang đến ít tuyệt vọng. Trong tương lai, nhiều đơn vị quốc doanh sẽ còn sống những ngày tháng thảnh thơi như đối mặt với sự cạnh tranh từ phía, từ doanh nghiệp vốn nước ngoài cho đến doanh nghiệp tư nhân... kẻ .

Đối với dân thì đây là chuyện , hàng hóa thị trường nhiều lên thấy rõ. Ngày sắm Tết, quanh quẩn trong bách hóa hợp tác xã cũng chỉ mấy món quen thuộc, giờ thì khác , riêng năm nay thêm hàng chục loại đồ ăn vặt mới lạ, trẻ con bình thường thích mê tơi.

Riêng đồ ngọt từ chocolate cũng mấy loại, nào là thanh chocolate, bánh quy nhân chocolate. Ngoài còn cả Coca-Cola, món đồ uống yêu thích của hội "nghiện nhà" , cũng trở tầm ngắm của công chúng.

Món Coca-Cola rút khỏi thị trường nội địa nhiều năm, nay với giá 4 hào một chai. Tần Dao mua cho mấy đứa nhỏ vài chai nhưng phản hồi cũng bình thường. Hiện tại dân trong nước chuộng Coca cho lắm, các thương hiệu nước giải khát nội địa vẫn vốn ngoại chèn ép đến mức đường cùng, vẫn còn hơn mười năm hoàng kim phía cho các doanh nghiệp tư nhân.

Mùa đông ấm áp ở Dương Thành đổi còn nhanh hơn cả thủ đô, giống như vỡ đập xả lũ . Mỗi ngày đều một lượng lớn hàng ngoại thông qua hải quan tiến thị trường. Trên mặt nổi qua hải quan nhiều, hàng buôn lậu chảy càng đếm xuể, thị trường trở nên vô cùng náo nhiệt, lòng nhiệt thành của tiêu dùng cũng trở nên cực kỳ cuồng nhiệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-317.html.]

Ngày tiền cũng chẳng chỗ mà mua, nhiều nhà tích trữ vài nghìn, vài vạn tệ, ngoài việc xây nhà cưới vợ thì cơ bản chẳng kênh nào để tiêu tiền. Cả xã hội ai nấy đều tiết kiệm, tiền đó chỉ dùng để "tổ chức đám cưới", "lo đám tang" cộng thêm "xây nhà", cứ như thể đời chỉ còn ba việc lớn đó thôi . Còn chi tiêu cho những khoản khác ư? Cơ bản là , mà mua thì cũng phiếu chứ!

Giờ thì , hàng ngoại nhập về bộ cần phiếu! Chỉ cần tiền là cái gì cũng mua .

"Hồi cứ thấy tiền trong tay như giấy lộn, chẳng việc gì, giờ mới thấy tiền đúng là sướng thật."

"Tiền mua bao nhiêu thứ nhé! Cái đài cassette của là hàng nhập khẩu, cần phiếu, còn tặng kèm băng nhạc Đặng Lệ Quân nữa. Nhạc ngọt lịm, chỉ dám lén mở ở nhà thôi."

"Có gì mà lén lút, như đây ông từng đài Hong Kong bằng."

" là đồng tiền trở nên quý giá hẳn lên!"

Nhiều gia đình quân nhân vun vén tích cóp ít tiền, mà ngay cả nhà tiết kiệm thì trong tay vẫn tiền. Chỉ cần gánh nặng gia đình quá lớn, hai vợ chồng cùng thì dễ để một khoản.

Người tính toán thì gà vịt tự nuôi, rau cỏ tự trồng, ngoài việc lễ Tết mua bộ quần áo mới thì hầu như chẳng dịp nào dùng đến món tiền lớn, chắt bóp một tháng cũng dư khối.

Dẫu để tiền đó cũng chẳng gì to tát, nhưng nhiều phụ nữ bản tính "tích trữ" vẫn chọn cách giữ tiền. Chồng hiện tại là sĩ quan, phân nhà, nhưng con trai thì ? Nhỡ bỏ tiền xây nhà cho chúng, tiền sính lễ nữa, chẳng lẽ để dành dăm bảy nghìn cả vạn tệ . Nhà nào đông con trai thì càng tích trữ.

Ngay cả xây một ngôi nhà ở quê cũng tốn vài nghìn tệ , chuyện tương lai ai mà .

"Bây giờ xà phòng đến mười mấy loại, cung ứng giới hạn, đúng thế, giới hạn luôn..." Tần Dao đang buôn điện thoại với cô bạn Trần Bảo Trân. Hai lâu liên lạc trực tiếp, dựa điện thoại, mỗi "nấu cháo điện thoại" là mất cả buổi trời, buôn về những đổi thị trường.

Tết đến, nhiều thứ nới lỏng quản lý. Đầu tiên là những món nhỏ nhặt như xà phòng, bột giặt, xuất hiện nhiều thương hiệu nước ngoài. Xà phòng trong nước cũng cần phiếu nữa, tất cả đều bán tự do. Năm nay nhiều mặt hàng đều cung ứng thoải mái như .

Có những nơi như tỉnh Xuyên, một tỉnh lớn về sản xuất thịt, nới lỏng cung ứng thịt lợn từ lâu, đặc biệt là dịp Tết, thịt nhiều đến mức bán hết, cuối cùng chẳng cần phiếu nữa, phiếu thịt coi như cũng như .

Đất nước quá rộng lớn, mỗi tỉnh thành những đổi khác . Như nhiều huyện trọng điểm về lương thực, điều kiện tự nhiên thuận lợi, thật là ở đó dùng phiếu lương thực tác dụng gì ? Chẳng mấy tác dụng. Dân làng khi nộp đủ lương thực cho nhà nước thì trong nhà vẫn còn dư cả đống, lẽ nào cho mang đổi lấy tiền? Cuối cùng tất cả đều đổi thành máy may, xe đạp. Những món đồ xa xỉ ngày giờ trở thành thứ bình thường phổ biến.

Loading...