Thập Niên 70: Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Trong Văn Niên Đại - Chương 316

Cập nhật lúc: 2025-12-19 14:14:22
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Dao: "Ông cụ ơi, lúc khác thì ông cũng nên tự kiểm điểm nhé."

Tần Dao chẳng cái kiểu gì, là cô thị phi, chuyên thu hút "diễn viên" chăng? Gặp Cố Trình, ngay từ đầu diễn; gặp lão Viên, cũng diễn; giờ thêm một hiệu trưởng Giang đặc biệt mặc áo vá chân giày cỏ để xuất hiện.

Mấy định thi xem ai diễn giỏi hơn mặt cô ?

Hiệu trưởng Giang: "..."

Sau khi thu thập đủ bằng chứng, thông báo trường đưa . Nhà trường xử lý khai trừ Kim Hạo. Rất nhiều trong trường vỗ tay tán thưởng, cảm thấy thật hả lòng hả , nhưng cũng ít nữ sinh trẻ tuổi từng mê hoặc cảm thấy khó chịu, cho rằng hình phạt dành cho Kim Hạo quá nặng nề.

"Sao khai trừ Kim Hạo chứ, cùng lắm cũng chỉ là một lãng t.ử hào hoa thôi mà, thành tội lưu manh ?"

"Ngày xưa các văn sĩ năm thê bảy là chuyện bình thường, thơ ai chẳng thế, một mặt thơ thương nhớ vợ quá cố, mặt khác vẫn ôm ấp tiểu xinh trong lòng đấy thôi."

"Cũng đúng, thơ mà, ai chẳng phong lưu. Bây giờ thời đại khác , ngày xưa là phong lưu, còn bây giờ là hạ lưu, còn khép tội lưu manh nữa."

...

Đàn ông thấy đám nữ sinh trẻ tuổi bênh vực thì trong lòng đố kỵ với Kim Hạo, căm ghét cái thói cắm sừng, liền vội vàng tiếp lời: "Các cô thấy tài t.ử phong lưu là chứ gì, là còn khôi phục chế độ năm thê bảy ngày xưa? Để đường đường chính chính cưới thêm vài bà vợ bé, đỡ léng phéng với vợ khác."

"Xì, chỉ là thế thôi."

"Đỗ đại học khó khăn bao nhiêu, Kim Hạo cũng kẻ đại gian đại ác gì."

Tôn Ương, vốn dĩ mấy thuận mắt với Tần Dao, khi chuyện đặc biệt chạy đến mặt cô khen lấy khen để:

"Cô đúng là dân trừ hại đấy! Đừng mấy lời lảm nhảm của bọn họ, đây đúng là chuyện đại hỷ đáng để chúc mừng!"

Tần Dao cho ngẩn , cứ tưởng cái cô nàng tìm đến để gây sự cơ.

Chương 143

"Chuyện đại hỷ gì chứ? Các cô chút lòng đồng cảm nào , Kim Hạo bình thường sống cũng khá , đ.á.n.h kẻ chạy ai đ.á.n.h chạy ."

"Anh cũng hại ai, tội đáng đến mức ."

Trong trường khá nhiều đỡ cho Kim Hạo, cả nam lẫn nữ đều . Phụ nữ đa phần là đồng cảm, còn đàn ông thì hả hê. Phụ nữ suy cho cùng vẫn bao dung hơn, họ thấy Kim Hạo tài, nên vì vấn đề tác phong sinh hoạt cá nhân mà lỡ dở tiền đồ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-316.html.]

Tần Dao: "Đợi chồng các cô mập mờ với đàn bà khác, bàn chuyện yêu đương mộng mơ, lúc đó hẵng đến chuyện bao dung nhé. Dao cứa khác thì thấy đau ."

"Tần Dao, chuyện với bọn họ dịu dàng thế? Sao mắng thẳng mặt , đúng là cái ngữ rẻ tiền, loại đàn ông đó mà cũng đòi bao dung." Tôn Ương ăn thô lỗ, giọng điệu nóng nảy, khác hẳn với những vần thơ chứa chan tình cảm tinh tế của cô .

Cái cô nàng đúng là phong cách sống và phong cách lách liên quan gì đến , giờ cứ như treo một bánh pháo bên miệng, gặp ai cũng thể nổ súng.

Điều kỳ lạ là Tôn Ương giúp Tần Dao mắng Kim Hạo, dường như chẳng hề bận tâm đến chuyện đấu khẩu đây giữa cô và Tần Dao, khiến Tần Dao nghi ngờ bản chất cô là một kẻ ngốc nghếch thẳng tính.

Tần Dao: "..."

Cái hội nữ thi sĩ các cô tính tình đúng là quái chiêu thật!

Hứa Triết Hoa ngoài mặt trông vẻ là một phụ nữ độc lập, cái lớn và suy nghĩ riêng, u mê trong chuyện tình cảm. Còn Tôn Ương thì giống như kẻ giữa đám đàn ông, đùa mắng c.h.ử.i với họ nhưng chẳng thực sự để tâm đến bất kỳ ai.

Huống chi hiện tại, Tần Dao cảm giác Tôn Ương đang dồn hết sự chú ý lên .

Sau khi mắng đuổi những xung quanh , Tôn Ương tiến về phía Tần Dao, ngẩng cao cằm, mắt vài đốm tàn nhang nhỏ. Da cô mịn màng, nên dù tàn nhang cũng quá rõ ràng: "Tạp chí của cô cần thơ của ? Tạp chí đó bao nhiêu thứ liên quan đến , chắc là để lấy lòng độc giả nữ đúng ? đoán đa là độc giả nữ, mà là nữ thi sĩ, thơ chắc chắn độc giả nữ sẽ thích."

Tần Dao bật : "Cô đúng là mèo khen mèo dài đuôi."

Tôn Ương hừ lạnh một tiếng: "Cần thì lấy, cần thì thôi."

"Miễn ." Đồng chí Tiểu Tần vô cùng tuyệt tình, nuông chiều thói kiêu kỳ , tạp chí của họ cũng chẳng cần bản thảo của Tôn Ương gì cho phiền.

Tôn Ương sự từ chối dứt khoát của cô cho nghẹn họng: "Được, lắm, cô đừng tưởng hứng thú với cô nhé, chỉ tò mò tòa soạn các cô nhân tài nào ? Có ai học mỹ thuật nhân thể học ? Nếu nhiều kỹ năng thế? Những cái đó là ý tưởng của ai?"

Tất nhiên đều là ý tưởng của Tần Dao. Cô trải qua thời đại truyền thông cá nhân, học cả đống mẹo từ các blogger mỹ phẩm, đem dùng thời đại đúng là thắng lợi áp đảo.

Thời trang là một vòng tuần , chỉ cần thuận theo xu hướng là . Bất kể là kiểu tóc, trang phục phối đồ màu son, nó cũng giống như trò chơi thịnh hành của học sinh tiểu học , mỗi lúc một kiểu, cứ thế vòng.

những năm 80 từng giai đoạn thịnh hành quần ống loe và quần legging, đặc biệt là cuối những năm 80, bất kể phụ nữ cao thấp mập ốm thế nào, ai cũng một chiếc quần legging. Tần Dao thầm nghĩ, vì mở thương hiệu thiết kế thời trang, chi bằng mở thẳng một xưởng sản xuất quần. Đầu tiên là quần ống loe, đó quần legging, kiếm tiền xuyên suốt từ những năm 80 sang những năm 90. Các loại quần ống loe và legging chính là những mẫu quần hot nhất thời bấy giờ, nhà một thể thứ gì khác nhưng nhất định một chiếc quần ống loe và một chiếc legging.

Chuyên bán quần, dẫn đầu xu hướng thời trang, kiếm tiền đầy túi. Vì là quần nên cũng cần thiết kế quá phức tạp, một Tần Dao cũng thể vẽ , cô ít mẫu quần .

Tần Dao ghi phương pháp kiếm tiền sổ tay, đợi khi cho phép tư nhân mở xưởng, cô sẽ lập một xưởng chuyên may quần hoặc hợp tác thương hiệu với ai đó để kiếm một khoản tiền lớn.

"Là một hàng xóm của đưa ý tưởng đấy, cô khá điệu đà." Tần Dao tùy miệng đối phó với Tôn Ương.

Tôn Ương: "Biết ngay cô mà, thể quen với cô ?"

Loading...