Thập Niên 70: Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Trong Văn Niên Đại - Chương 306
Cập nhật lúc: 2025-12-19 13:59:16
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LD03oLXrL
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Triết Hoa bước tới với Tần Dao mấy câu, vẻ mặt khá vội vàng: "Giờ chuyện với lâu , lát nữa lên đài —"
Cô dùng dư quang để ý đến Cố Trình đang bên cạnh Tần Dao. Cô cứ ngỡ là một nam thi sĩ sống phóng túng, lãng tử, chỉ là vẻ ngoài quá thu hút, trông chẳng giống t.ử tế đoan chính, khi trong chuyện tình cảm cũng lăng nhăng.
Hứa Triết Hoa mấp máy môi, định bảo Tần Dao nên cẩn thận một chút. Dù Tần Dao cũng gia đình, mà sự nhiệt tình dành cho văn chương giữa hai nam nữ là thứ dễ bùng lên những tia lửa tình ái nhất.
Hội thơ quy định nội bộ là nam nữ yêu đương , nhưng vẫn ít âm thầm thu hút lẫn .
Ôi, lúc cô mở lời khuyên can thế nào đây? Chỉ mong Tần Dao tránh xa mấy gã nam thi sĩ trong hội thơ một chút, đừng dấn con đường lối thoát. Huống hồ đàn ông mã đa phần chỉ là cái gối thêu hoa.
Cứ gương mặt như Nguyên Quần mà xem, danh tiếng đang nổi, dáng cao ráo, dù mặt mũi đỗi bình thường nhưng coi là "mỹ nam" trong giới thi sĩ .
Còn cái kiểu như Cố Trình thì cô thấy bao giờ, trông chẳng vẻ gì là "chân tài thực học" cả.
"Được , cứ bận việc của , tự tham quan xung quanh." Tần Dao mỉm . Cô theo bóng Hứa Triết Hoa tới bên cạnh một đàn ông mặc đồ đen, dáng thấp. Hai , vẻ mặt như đang thảo luận nội dung tờ giấy nháp trắng.
Người đàn ông áo đen đó còn thấp hơn cả Hứa Triết Hoa, mặt tròn, tóc dài và chút bóng dầu, trông luộm thuộm. Những sợi tóc bết dính rũ xuống trán, đây tuyệt đối chăm chút cho hình tượng.
Tần Dao gương mặt tròn bình thường , cứ thấy quen quen như gặp ở đó .
Cố Trình hỏi nhỏ: "Đây cũng là một cặp vợ chồng ?"
Tần Dao mở to mắt, một tia sáng lóe lên trong đầu như thể nắm bắt điều gì đó nhưng hiện sự thật rõ ràng. Cô cố gắng lục tìm trong ký ức.
Họ tuyệt đối vợ chồng, nhưng cũng chẳng trách Cố Trình . Khi Hứa Triết Hoa trò chuyện với đàn ông áo đen , khí chất trung tính cô biến mất, đó là vẻ e lệ khó tin, còn chút liếc mắt đưa tình với đối phương.
Nếu đàn ông chồng cô , thì chính là—
Tim Tần Dao thót một cái, những mảnh ký ức như tuyết rơi dày đặc đổ ập xuống như một trận lở tuyết nhấn chìm cô. Cuối cùng cô cũng nhớ , hèn gì cô cứ thấy cái tên Hứa Triết Hoa quen. Nữ thi sĩ, ngoại tình, tự sát, tra nam phản bội...
Gã mặt tròn chẳng hạng lành gì. Gã là Kim Hạo, một nam thi sĩ tương lai sẽ nổi tiếng. Tài năng văn chương thì cao thật nhưng nhân phẩm thì chẳng gì: bạo hành vợ cả, ngoại tình lừa gạt ba phụ nữ, khiến một nữ thi sĩ vì gã mà tự sát—dẫu , đúng là sống lâu, tai họa để ngàn năm, gã Kim Hạo đến lúc năm sáu mươi tuổi vẫn còn cưới cô vợ trẻ mới ngoài đôi mươi, sống những ngày hưu trí cực kỳ hưởng thụ.
Thời điểm Hứa Triết Hoa gia đình, Kim Hạo cũng gia đình riêng. Hai bén duyên từ hội thơ, nảy sinh tình cảm ngoài luồng, cùng phản bội gia đình. Sau chuyện bại lộ, Hứa Triết Hoa chịu nổi áp lực nên tự sát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-306.html.]
Tần Dao quyết định khuyên Hứa Triết Hoa tránh xa gã tra nam . Loại đàn ông đó xứng đáng, tài năng và nhân phẩm tuyệt đối thể đ.á.n.h đồng một.
Hứa Triết Hoa lên đài thơ của . Cố Trình và Tần Dao gần đó lắng . Lúc đều khá lịch sự, ai chuyện riêng, gian yên tĩnh. Vợ chồng Cố Trình cũng mở miệng.
Cố Trình nhận thấy Tần Dao đang lơ đễnh, hình như chẳng bài thơ đang .
Bản cũng mặn mà gì với loại thơ hiện đại . Nào là theo đuổi tự do, lý tưởng, thoát khỏi lồng giam... Hiện tại hài lòng với cuộc sống của , đối với tự do cũng cách hiểu sâu sắc hơn. Nơi nào , vợ con, nơi đó chính là "tự do" của .
Nghe thơ một lúc, cả hai vợ chồng đều thẫn thờ. Lát đến giờ giao lưu, xung quanh bắt đầu chuyện ríu rít như đàn ong vỡ tổ.
Tôn Ương tìm thấy Tần Dao, bước tới khiêu khích: "Tần Dao, cô lên đài thơ ? Để chúng xem trình độ của cô cao thấp thế nào."
Tần Dao thản nhiên đáp: " thơ, cũng hứng thú lắm với việc thơ. Hôm nay chỉ đến xem cho thôi. So với thơ, thích tiểu thuyết hơn."
Tôn Ương khẩy: "Cô sợ ?"
"Nhạt nhẽo." Tần Dao bực bảo: "Cô tưởng cô là ai chứ, nể mặt cô nên mới chuyện đấy. bao giờ tự xưng là thi sĩ. là Giám đốc điều hành của tạp chí, là Tổng biên tập, tháng tạp chí của chúng bán hơn một triệu bản. hàng tá việc lo, rảnh đây tranh cao thấp với cô."
"Đừng sán đây ghét, cô tưởng ai cũng tung hô cô chắc?"
Tôn Ương hừ một tiếng: "Nói nhiều thế chẳng qua là cô sợ thôi."
Tần Dao vẫn giữ giọng điệu khoan thai: " sợ cái gì? Cô ngốc hiểu tiếng thế, cứ như ch.ó dại chạy lung tung c.ắ.n càn ."
"Người thơ mà cô cứ đòi so thơ với , cô tự thấy nhân phẩm thấp quá nên mới vội vàng chạy đây tranh giành ? Quả nhiên, lúc nào cũng chỉ kẻ yếu mới thách thức kẻ mạnh." Cố Trình bên cạnh bình thản lên tiếng.
Những lời Tần Dao vốn Tôn Ương tức điên, lời của Cố Trình càng như đổ thêm dầu lửa. Tôn Ương trút cơn giận lên đầu Cố Trình: "Hội thơ là nơi để các tán tỉnh . Chú ý quan hệ nam nữ một chút , đừng giở trò lưu manh. Đồ háo sắc, trúng cô đúng ? Tiếc quá nhỉ, gia đình đấy."
Cố Trình nhướng mày kiếm: "Chẳng gì tiếc cả, họ Cố, chính là chồng cô . Mời cô tránh xa , nếu đừng trách vợ chồng chúng bắt nạt cô."
Tôn Ương ngẩn một lúc. Người đàn ông trẻ tuổi trai hóa là chồng của Tần Dao. Cô chế nhạo: "Tần Dao, ngờ cô tìm chồng trẻ tuổi hơn đấy."
Cô cứ nghĩ Tần Dao đến chức tổng biên tập, giám đốc thì tuổi tác chắc chắn nhỏ, ít nhất cũng ngoài ba mươi, chẳng qua trông trẻ trung thôi. Còn đàn ông bên cạnh cô, dù cằm lởm chởm râu ria nhưng đôi mắt sáng, hàm răng trắng bóng, hề mùi t.h.u.ố.c lá nồng nặc hàm răng vàng khè của những gã đàn ông trung niên, đoán chừng chỉ là hạng trai trẻ sạch mùi sữa đang cố vẻ chín chắn.