Môi mím chặt, hai bên khóe miệng trễ xuống, gương mặt lộ rõ vẻ cau . Bộ râu quai nón cạo sạch để một mảng xanh mờ, nếu tay kẹp thêm một điếu t.h.u.ố.c nữa thì đúng chuẩn phong thái của một "nam nhà văn" sa đọa, chán đời.
Tần Dao thế mà buồn c.h.ế.t. Trước đây khi mặc quân phục trắng, gương mặt luôn nghiêm nghị, lạnh lùng, tạo cảm giác xa cách nghìn dặm, còn giờ đây là gương mặt "cao cấp chán đời" kiểu: "Anh đang phiền não đừng đến phiền thế giới ồn ào quá của là của cái thế giới ".
là nước mắt.
Đến cả Thụy Thụy và Minh Minh cũng cảm thấy bố gì đó sai sai. Hai nhóc tì ban ngày chẳng thèm quậy phá nữa, cứ lén lút thì thầm với : "Bố thế ạ?"
Minh Minh: "Có bố táo bón ? Anh Tiểu Thạch Đầu bảo vệ sinh là mặt sẽ như thế đấy."
Tần Dao: "..."
Bố các con vệ sinh , mà là chữ .
Đến ngày công viên, đồng chí Cố Trình vẫn một câu thơ nào chỉnh. Lúc ngủ dậy vẫn giữ nguyên bộ mặt văn chương chán đời đó, lười giường bảo: "Anh nữa ."
Cố Trình thầm nghĩ đúng là bệnh, một chí hướng chỉ huy cấp cao như chạy thơ cái nỗi gì. Mà dù thơ thì cũng chỉ cho vợ , chỉ để cô xem, còn những khác... chẳng quan tâm. Anh quan tâm đến sự đời, cũng chẳng quan sát cuộc sống tỉ mỉ, càng lên đài thơ cho thiên hạ bình phẩm.
"Đi thôi, bảo là cùng mà, xem náo nhiệt tí." Tần Dao hăng hái lôi Cố Trình dậy, bắt mặc thường phục. Thân là một chiếc sơ mi trắng đơn giản, Cố Trình uể oải cài hết cúc áo, nhưng Tần Dao đưa tay giật mở cúc cổ, để lộ khuôn n.g.ự.c rộng, xắn ống tay áo lên một cách lộn xộn.
Với dáng vẻ của Cố Trình lúc bấy giờ, ai nghi ngờ là quân nhân, mà chỉ cảm thấy giống như một "nghệ sĩ phong trần" khí chất độc đáo.
Cố Trình nhíu mày: "Để soi gương cái."
Anh cứ thấy kiểu mất thể thống. Vốn quen với việc ăn mặc chỉnh tề, chịu nổi bộ dạng luộm thuộm .
"Đi thôi mà." Tần Dao gạt tay , cho soi gương. Một tay cầm máy ảnh, một tay kéo Cố Trình, phấn khích chạy đến công viên.
Trên đường , cô chụp cho Cố Trình mấy tấm ảnh, thậm chí còn chụp những bức ảnh mang tính nghệ thuật mờ ảo xe buýt.
Trong ảnh, Cố Trình giữa dòng đông đúc nhưng như một bức tường ngăn cách tự nhiên với thế giới, thể hòa tan, khí chất thoát tục.
...
Khi họ đến công viên, nơi đó tập trung khá đông . Tần Dao còn thấy vài gương mặt quen thuộc, là đạo diễn lớn, là biên kịch danh tiếng. Những đều lên tivi, tên tuổi lẫy lừng, nhưng lúc vẫn còn vô danh, chỉ là những sinh viên bình thường, vì sở thích mà đến tham gia buổi chia sẻ thơ.
"Đông thế!"
Ánh mắt Cố Trình đảo quanh, Tần Dao cũng khắp nơi để xem gặp thêm quen nào . Ái chà, thấy một họa sĩ nổi tiếng, sẽ thành danh đây hai năm, cô từng thấy tác phẩm của ông trong sách giáo khoa mỹ thuật tiểu học... Giờ đây ông cũng chỉ là một sinh viên mỹ thuật tiếng tăm, đang vẽ truyện tranh kiếm thêm thu nhập.
"Anh... là thơ đúng ?" Có ít vây quanh Cố Trình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-305.html.]
Trong môi trường như thế , cộng với ngoại hình nổi bật, giữa đám đông như hạc giữa bầy gà. Gương mặt chán đời khác thường trùng khớp với hình tượng "đại thi sĩ" trong tưởng tượng của bình thường.
"Anh, chính là Nguyên Quần! Thảo nào họ đều bảo Nguyên Quần là mỹ nam hiếm thấy, quả đúng là như !"
Chương 138
"Nguyên Quần? Ai cơ? ..." Cố Trình nhíu mày . Anh ghét khác bằng ánh mắt "cuồng nhiệt" kiểu , nó giống ánh mắt của cấp chiến sĩ — vốn là sự kính trọng và sáng ngời. Còn những xung quanh đây, ánh mắt họ cứ như đang vây xem khỉ đột trong sở thú .
"Không ? Thế chắc chắn cũng là một nhà thơ ?"
Cố Trình nhàn nhạt đáp: "Phải."
Người hỏi mắt sáng rực lên: " bái đại tác của !"
" từ chối." Cố Trình khoanh tay ngực: "Tác phẩm của chỉ dành cho duyên xem thôi."
Lời từ chối của Cố Trình thẳng thừng, gần như chỉ thẳng mặt mà bảo: "Cô duyên đó, cửa thơ ". Người hụt hẫng vô cùng, nhưng ánh mắt Cố Trình càng nồng nhiệt hơn.
Trời ạ! Một nam thi sĩ cá tính !
"Anh nhất định sẽ trở thành một nhà thơ vĩ đại."
"Trời ơi, cá tính quá, thích cái tính . cũng , ghét nhất là ai đó chỉ tay năm ngón tác phẩm của . Thơ cũng chỉ cho duyên ."
...
Tần Dao: "..."
Phải thừa nhận rằng, đôi khi việc đ.á.n.h bóng "hình tượng" còn thu hút hơn cả bản "nội dung". Giống như khi các tạp chí văn học tràn lan, một tổng biên tập bắt tác giả xây dựng hình tượng, tìm vài nam thanh nữ tú mấy thứ nội dung tiểu tư sản vô thưởng vô phạt, thêm ít tranh minh họa là thể xuất bản sách, đám học sinh trung học trải đời vẫn mua ầm ầm.
Nếu Cố Trình mà "debut" trong giới văn học những năm 2000, chừng còn xây dựng vài cái "hình tượng cao cấp", nhật ký kể lể chuyện vặt vãnh thôi cũng thành tác giả sách bán chạy chừng.
Cố Trình cúi xuống ghé sát tai Tần Dao : "Vợ ơi, mấy phiền quá, cứ như ruồi nhặng , ai cũng đòi thơ , nhưng thơ chỉ cho em xem thôi."
Tần Dao liếc xéo một cái: "Trong lòng đang sướng râm ran đúng ? Hả, trai sướng-ngầm?"
Mấy sống nội tâm thường là thế. Lúc đầu Cố Trình còn chẳng đến hội thơ , giờ dịp đóng giả "đại thi sĩ" ở buổi chia sẻ, trong bụng đang đắc ý đến nhường nào.
"Tần Dao!" Hứa Triết Hoa thấy vợ chồng Tần Dao từ xa liền giơ tay chào.
Tần Dao đầu gọi cô một tiếng. Hứa Triết Hoa mặc bộ đồ giản dị, phong cách trung tính, trông giống nam giống nữ, dáng cao ráo, đầu đội mũ, làn da ánh mặt trời tỏa vẻ khỏe khoắn.