Thập Niên 70: Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Trong Văn Niên Đại - Chương 299

Cập nhật lúc: 2025-12-19 12:24:03
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những tác phẩm thành tựu văn học cao chắc kiếm tiền, và những loại cũng chẳng định giàu từ câu chữ, họ vì sở thích. Bởi , những năm tám mươi, nhiều cầm bút vì tiền mà phần lớn là để bộc bạch chính .

Tần Dao chút mong chờ tiếp xúc với những văn nhân lý tưởng hóa , đồng thời cũng hoài nghi liệu thực sự tồn tại những lãng mạn như thế ? Ở thời đại , khi đều áp lực giá nhà đè nặng, ai nấy mở miệng giàu, là tiền tiền tiền. Đó cũng chẳng của cá nhân ai, mà vì khoản nợ vay mua nhà ba mươi năm thực sự khiến bình thường thở nổi.

Ai mà chẳng giàu cơ chứ? Bản Tần Dao cũng là một phàm tục, nhưng khi tiền, cô sẽ coi thường những ước mơ, ngược cô còn khâm phục, thậm chí khi còn ủng hộ cho vài trong họ nữa.

Cô cũng những ý tưởng mang chút chủ nghĩa lý tưởng, ví dụ như sở hữu một cái sở thú, mở thêm một câu lạc bộ tác giả, ban đêm các nhà văn sách, ban ngày thì đến nhân viên chăm sóc động viên cho cô.

... Ừm, xem chừng lý tưởng hóa quá mức .

Về đến nhà, tâm trạng Tần Dao vẫn phấn chấn, lúc lau nhà cô còn kìm mà ngân nga một điệu nhạc. Cố Trình đón con về, thấy cô như thì bật hỏi: "Sao thế? Buổi tọa đàm hôm nay thành công lắm ?"

"Vâng, còn gặp một ông cụ thú vị, , em nên tôn trọng một chút, là một vị giáo sư già." Tần Dao kể chuyện gặp ông cụ "ăn vạ" cho Cố Trình . Biết cuộc đối thoại giữa Viên Dung Cẩn và Tần Dao, suýt nữa thì phun cả ngụm nước ngoài.

Cố Trình đặt cốc xuống, thả lỏng nắm đấm, cầm cốc lên, thả mấy hạt kỷ tử, rót thêm nước nóng.

"Gặp giáo sư Viên xong, em thấy tự tin về hơn nhiều đấy." Tần Dao cũng tự rót cho một ly nước nóng, thổi gật gù tâm đắc.

Cố Trình: "?"

"Giáo sư Viên là một ông cụ lão, dù tuổi cao nhưng cao một mét tám, dáng thẳng tắp hề gù, minh mẫn. Nhìn là ngay hồi trẻ ông là một nam thanh niên cực kỳ nho nhã và bảnh bao."

Cánh đàn ông đến tuổi trung niên dễ phát tướng, Tần Dao gặp quá nhiều đàn ông bóng dầu khi kết hôn, hoặc đúng hơn là đám tiến sĩ nam. Đám tiến sĩ nam, giáo sư nam cực kỳ dễ "dầu mỡ", nhất là những quen từ hồi đại học. Lúc mới trường còn là những trai thanh thuần, trẻ trung; đến tiệc chia tay nghiệp, những đỗ cao học tại trường bắt đầu mời rượu giảng viên, thấp thoáng phong khí của giới "đồng môn"... Đợi đến khi học lên tiến sĩ, nhiều phát tướng nghiêm trọng. Những ai may mắn béo thì khi nghiệp giảng viên đại học, quá năm năm, với đủ loại danh hiệu , lên chức phó giáo sư, giáo sư, tiệc tùng nhiều đếm xuể, cứ thế mà phát tướng... đúng hơn là phù .

Dáng thanh mảnh cao ráo thực sự hiếm gặp, những như chắc hẳn kỷ luật với bản . Tất nhiên, những năm bảy tám mươi đa phần đều thanh mảnh, đó là do cảnh thời đại, chung đều thiếu chất nên chẳng béo nổi.

Tần Dao luôn nghĩ rằng già thường sẽ gù lưng, cũng thấp vài phân. Với một cao lớn như Cố Trình, lúc gù lưng trông sẽ thế nào nhỉ? Cô chẳng dám nghĩ kỹ.

Hôm nay gặp Viên Dung Cẩn mới thấy một ông lão thanh mảnh, cao ráo trông cũng ... Hy vọng đồng chí lão Cố cũng giữ phong độ như , già dắt nhảy quảng trường cũng thấy mất mặt, khéo còn khiến hội chị em già ghen tị đỏ mắt chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-299.html.]

Nghĩ đến đây, Tần Dao khỏi ôm trán, nghĩ xa xôi thế nhỉ? Sao mặc định là già sẽ nhảy quảng trường? Mọi chuyện còn mà.

"Em—" Cố Trình đặt ly nước xuống, hai tay chống hông, hình vốn cao lớn của như kéo dài thêm. Trời nóng, uống nước nóng nên đầu mũi lấm tấm mồ hôi. Da trắng nhưng mịn, gần thấy nhuận và bóng khỏe.

Trong giọng trầm thấp đầy nam tính của pha lẫn vẻ thể tin nổi: "Anh cứ ngỡ chỉ cần đề phòng mấy trai trẻ trai thôi, ngờ đến cả mấy ông già cũng dè chừng ?"

"Anh nghĩ linh tinh cái gì đấy?" Đồng chí Tiểu Tần bực vỗ đầu một cái. Cái , đúng là m.á.u tranh giành giới tính bốc lên tận đầu , khen ông cụ lão một câu mà cũng ghen cho . Có giỏi thì năm mươi năm biến thành một ông lão trai cho em xem.

Cố Trình: "Phòng bệnh hơn chữa bệnh thôi."

"Em thấy đúng là ăn đòn."

Hai vợ chồng đùa giỡn một lát thì hai đứa nhỏ nghịch ngợm chạy vọt . Tần Dao bản mini của Cố Trình là bé Cố Minh Minh, trái tim khẽ rung động. So với bố, cằm của Minh Minh nhọn hơn một chút, cũng thể là do vỡ nét, là một em bé tinh tế, hiếu động và nghịch ngợm, da dẻ mỏng manh.

Cậu cả Thụy Thụy thì giống , tự nhiên nét bụ bẫm. Rõ ràng cũng nặng cân nhưng khuôn mặt trông đầy đặn hơn Minh Minh, đường nét hài hòa mềm mại, cũng là một em bé dễ mến.

Nói cũng lạ, Thụy Thụy vốn ngoại hình dịu dàng thiên về con gái, nhưng hành sự đường hoàng, chút hào sảng, dáng dáng đều ngay ngắn, tư thái chẳng giống bé gái chút nào, rõ ràng là học theo dáng vẻ của bố.

Còn cái thằng nhóc Minh Minh , từ nhỏ gương mặt sắc sảo tinh tế nhưng mấy cái dáng điệu thì thực sự là "điệu đà" hết chỗ . Hôm qua Tần Dao còn phát hiện thằng bé học kiểu "quý phi ", tí tuổi đầu mà thần thái phết. Lại còn học soi gương vuốt tóc, quấn chăn váy dài... như cô chỉ thở dài.

"Con ăn vụng kẹo đúng ?" Tiến gần một chút, Tần Dao ngửi thấy mùi kẹo thơm tho út, lập tức ngay con gây chuyện gì.

Thằng bé bịt chặt miệng, lộ vẻ chột nhưng vẫn kiên quyết lắc đầu.

Anh cả Thụy Thụy thì ung dung một bên. Tần Dao vốn định khen con ngoan, đó phát hiện vết dầu dính tay thằng bé — nhóc đúng là trầm tính hơn thật, nhưng chuyện ăn uống thì chẳng kém cạnh em tí nào.

Gần đây Tần Dao mới phát hiện , Thụy Thụy ăn vụng xong là im phăng phắc, thậm chí còn thuận tay đẩy hết tội sang đầu em trai. Minh Minh là cái thằng nhóc ngốc nghếch, bản cũng chẳng tính toán gì, ai bảo nó ăn là nó cũng nghĩ chắc là ăn thật.

Cậu cả "đen tối" đấy nhé, uổng cho cái vẻ ngoài "tràn đầy thiện cảm".

Lau miệng lau tay cho hai nhóc xong, Tần Dao tò mò hỏi Cố Trình: "Hồi nhỏ kiểu ăn vụng xong thèm chùi mép thế ?"

Loading...