Thập Niên 70: Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Trong Văn Niên Đại - Chương 297
Cập nhật lúc: 2025-12-19 12:22:18
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Dao mỉm : "Bà cụ ơi, cứ để cháu gái bà học kiến thức trong sách vở , đừng khó con bé quá."
"Thời gian đúng là con d.a.o mổ lợn thật, chúng thì già , đám trẻ còn đang tuổi ăn tuổi chơi, cứ để chúng tận hưởng tuổi thơ vui vẻ ạ."
"Hừ, cô chỉ cái sợ phiền phức, nhận đồ chứ gì." Bà cụ Cát cũng ép nữa, lẽ vì Tần Dao khen thiên phú lách nên bà thấy mát lòng mát , hoặc giả là bà thừa hiểu cháu gái thực sự chẳng mặn mà gì với việc văn.
Cứ cái nhật ký của nó mà xem, bà cụ ngã ngửa bao nhiêu ... Suốt ngày chỉ thấy đ.á.n.h cầu lông với bạn bè, nếu thằng cháu đích tôn kể thì bà cũng chẳng gì. Cái thứ nhật ký , đúng là chỉ tổ ăn đòn.
Sau khi ăn cơm cùng con Bạch Thu Linh và hai em Khương Hạo, Khương Tuyết, Tần Dao vốn định hỏi thăm chút chuyện về mấy cô bạn cùng phòng cực phẩm của Bạch Thu Linh để "hóng biến", nhưng nghĩ tới mấy bà hàng xóm nhà , ba cái chuyện lông gà vỏ tỏi đó cô cũng chẳng buồn nhắc đến nữa. Chuyện phiếm dù đến mấy cũng sướng bằng việc sự nghiệp.
Sự nghiệp đang lên như diều gặp gió, đặc biệt là thành công của buổi tọa đàm khiến Tần Dao như đang bay chín tầng mây, cảm giác tự hào tràn lề, chẳng còn sức mà để ý chuyện khác.
Hiện tại cô cũng quá bận tâm đến Bạch Thu Linh nữa. Trước đây cô còn nghĩ đến chuyện theo hưởng sái lúc Bạch Thu Linh khởi nghiệp, nhưng giờ , vì khác trở thành đại gia, chi bằng tự nắm giữ vận mệnh, tự đại gia luôn cho .
Thời cơ thế , cứ kiếm lấy một trăm triệu mục tiêu nhỏ .
Tần Dao tin kém cạnh Bạch Thu Linh, cô còn bàn tay vàng trong mà. Cái hệ thống hảo cảm , hồi trong giai đoạn nhạy cảm cô dám dùng bừa vì sợ nghi ngờ là dị đoan, xã hội lúc đó cũng chẳng mấy cơ hội kiếm tiền. Đợi đến khi kinh tế thị trường bùng nổ, chỉ riêng kỹ năng "thấu thị" thôi cũng đủ để cô mát ăn bát vàng, kiếm bộn tiền .
Ăn xong với con Bạch Thu Linh, Tần Dao chào tạm biệt về. Chẳng hiểu , Bạch Thu Linh cảm thấy hụt hẫng.
Kiếp cuối cùng cũng trở thành sinh viên đại học, dù miệng nhưng trong lòng cô vẫn một nỗi tự hào thầm kín, cảm giác cao hơn khác một bậc.
Thế nhưng Tần Dao dường như chẳng hề bận tâm đến cái mác sinh viên đại học đó — Bạch Thu Linh rằng Tần Dao vốn xuyên về từ thời đại đại học phổ cập, cô chẳng hề cái đức tin mù quáng bằng cấp.
Bạn bè xung quanh cô đầy rẫy thạc sĩ, tiến sĩ, cũng chính vì thế mà cô sùng bái bằng cấp quá mức. là rừng rộng thì chim gì cũng , Tần Dao gặp quá nhiều thạc sĩ, tiến sĩ lập dị nên cô hiểu rõ đời nhiều dù bao nhiêu sách thì vẫn là đồ ngốc, chẳng thể giao tiếp nổi trong đời sống và cách đối nhân xử thế. Cô hết ảo tưởng về bằng cấp , huống hồ là một đống thạc sĩ, tiến sĩ "hữu danh vô thực" ngoài .
Khuôn viên trường đại học rộng lớn, nhiều bằng xe đạp, dĩ nhiên Tần Dao xe. Cô gọi đến đón ở cổng trường thong thả bộ ngoài.
Lúc , hai bên đường trường là những hàng cây cao vút, lá xanh từng chùm vươn tận mây xanh. Vào mùa hè, đây là những chiếc ô che nắng nhất, chỉ lúc mưa gió sấm sét tán cây mới thấy rợn tóc gáy.
Lá khô rụng từng đống ven đường, một ông cụ quét rác vứt cái chổi tre và sọt rác sang một bên. Đống lá rụng những cơn gió nghịch ngợm cuốn lên, phát tiếng xào xạc như thể đang nhạo.
Đột nhiên, một ông cụ ngã ngay mặt Tần Dao. Ông cụ ăn mặc giản dị, kiểu trang phục của những ông lão bình thường nhất, tóc bạc trắng nhưng khung xương trông vẫn rắn rỏi, cao tới một mét tám. Trên khuôn mặt lốm đốm vết đồi mồi vẫn thấp thoáng nét phong lưu tuấn tú thời trẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-297.html.]
Tần Dao giật kinh ngạc: Đây là ông lão quét rác ?
Trông chẳng giống chút nào, là một vị giáo sư già trong trường?
Bất kể là ông lão quét rác giáo sư già, Tần Dao vẫn tiến lên đỡ một tay. Ông cụ giống quét rác, đôi mắt ông tràn đầy sự thông tuệ của một học. Chẳng lẽ là phục hồi danh dự?
từ khi khôi phục thi đại học, nhiều giáo sư già xuất đây đều trọng dụng trở , lẽ đến mức sa sút đến quét rác thế .
"Ông ơi, ông ạ?" Tần Dao đỡ ông cụ dậy.
"Cảm ơn cháu nhé, đồng chí." Đôi mắt ông cụ đục mờ, đuôi mắt hằn sâu những nếp nhăn, cộng thêm mái tóc bạc trắng hiện rõ dấu vết tuổi tác. Ông ngáp một cái: "Cái già , chỉ là cử động nổi thôi, nhưng chỗ đất vẫn quét, cháu thể giúp ông quét nốt đống lá rụng ?"
Tần Dao ông với vẻ mặt kỳ quái. Cô nghi ngờ ông cụ đang định "ăn vạ", vả ông cũng chẳng giống quét rác chút nào.
Ông cụ chạm ánh mắt của Tần Dao cũng ngẩn . Cô gái trông chẳng vẻ gì là chê bai, cũng chẳng vẻ gì là khờ khạo, trái còn ông bằng ánh mắt kỳ lạ cứ như thể đang khán đài xem kịch .
"Sao thế, cháu chê lão già quét rác ?"
Tần Dao lắc đầu: "Không ạ, cháu chỉ đang nhớ đến mấy câu chuyện ngụ ngôn. Cứ như thể mặt cháu hiện lên một vị thần sông, hỏi cháu rằng: Này đồng chí trung thực, cái rìu cháu rơi là rìu vàng, rìu bạc là rìu sắt bình thường?"
Ông cụ câu của cô cho nghẹn họng. Sống đời bao nhiêu năm, đây là đầu tiên ông gặp chuyện kiểu .
"Này cô gái, ý cháu là ?"
Tần Dao bảo: "Ý cháu là ông quét rác . Nếu ngày nào cũng quét rác thì bàn tay ông thể như thế . Hơn nữa, ông mùi hương mực nho nồng đậm, suốt ngày vùi đầu sách vở thì cái mùi đó ạ."
"Tất nhiên, ông cũng thể bảo ông là nhặt đồng nát, chuyên nhặt những cuốn sách mà sinh viên với thầy giáo vứt ."
Ông cụ ngẩn một lát, lối suy nghĩ theo lẽ thường của Tần Dao cho lú lẫn.
Tần Dao nhanh chóng phản công: "Ông ơi, ông là thầy giáo trong trường, là giáo sư già hồi ạ?"
"Có lúc nãy ông buổi tọa đàm của cháu ?"
Ông cụ đáp: "Chẳng , cháu tưởng cháu là ai cơ chứ?"