Thập Niên 70: Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Trong Văn Niên Đại - Chương 296
Cập nhật lúc: 2025-12-19 12:21:24
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đôi khi cô cũng cảm thấy, những nghiên cứu sinh như họ trái mới là những giảng viên đại học hợp cách nhất. Nhiều giáo sư đầu ngành thể là đại tài trong giới học thuật, nhưng chắc giảng bài cho sinh viên đại học.
Giống như việc sinh viên năm cuối tìm giảng viên hướng dẫn luận văn , càng tìm danh tiếng lẫy lừng thì khi đến sát ngày bảo vệ vẫn chẳng cơ hội gặp mặt thầy lấy một . Người bận rộn với hàng tá công trình nghiên cứu khoa học, lấy thời gian mà bận tâm đến đám sinh viên con nít các bạn.
Cũng chính vì từng lớp giảng bài cho sinh viên mà gần đây Tần Dao phát hiện một đặc điểm: sinh viên đại học đời tuy kiến thức nền tảng vững chắc nhưng biểu hiện lớp ngoan, cứ thành thành thật thật giảng, nghiêm túc ghi chép, phối hợp trả lời câu hỏi của thầy cô một cách chuẩn chỉnh y như học sinh tiểu học dự giờ tiết dạy mẫu .
Còn đám sinh viên khóa 77 thì quá đặc biệt, là những thành phần " sạn". Có xuống nông thôn bảy tám năm, con cái đùm đề ; công nhân trong nhà máy bốn năm năm... Những là học sinh ngoan hiền, họ càng tin những lý thuyết suông trong sách giáo khoa, họ kiến thức và trí tuệ đúc rút từ chính cuộc sống thực tế.
Thế nên lên lớp họ chẳng mấy khi thầy giảng, khả năng tự học cực kỳ đáng nể, nhưng hăng hái đặt câu hỏi khó giảng viên, coi việc hỏi đến mức thầy cô hình vinh dự.
"Cô Tần thế thì chúng em khách sáo nữa nhé." Nghe Tần Dao , đám đông bên lập tức hứng khởi hẳn lên. Họ cảm thấy cô gái trẻ Tần Dao hề cứng nhắc như lúc mới lên sân khấu, mà trái giống như một ẩn đầy sức hút khiến khám phá.
Tần Dao bảo: "Cứ hỏi , nếu các bạn khó thì coi như các bạn thắng. Hồi còn ở trung tâm văn hóa là đủ loại sách đời đấy."
Tần Dao thực sự ngại chất vấn. Nhớ năm đó cô tham gia kỳ thi đại học ở thời hiện đại, mức độ cạnh tranh là kinh khủng khiếp, còn học lên nghiên cứu sinh, kiến thức nền tảng của cô vô cùng vững chắc, đối phó với đám sinh viên là quá dư xài.
"Hồi các bạn thi đại học, còn giám thị coi thi đấy, đề thi đều giải qua hết , nên trình độ các bạn ở ."
Dù thi đỗ những trường danh tiếng thì kiến thức cơ bản của họ vẫn còn nhiều lỗ hổng do gián đoạn gần mười năm, ngày một ngày hai mà bù đắp . Trong khi đó, Tần Dao đang vai những khổng lồ để xuống đám sinh viên .
Tần Dao xem qua giáo trình của họ và thầm mừng vì thi đại học thời . Nếu theo khối tự nhiên thì học cũng , còn khối xã hội thì nhiều sách giáo khoa vẫn là đồ cũ sửa đổi... học xong vài năm nữa sách mới thì coi như công cốc.
"Giám đốc Tần, thể hỏi chị vài câu về lịch sử ?"
Tần Dao đáp: "Hỏi , cứ tự nhiên."
...
"Cô Tần, cô thấy văn phong của nhà văn nào là nhất?"
Tần Dao trả lời: "Văn chương nhất nhì, võ thuật mới cao thấp. chỉ thể trả lời cho bạn tác giả mà yêu thích nhất là ai thôi."
...
Tần Dao bục giảng, ai hỏi gì đáp nấy. Đối mặt với bất kỳ câu hỏi hóc búa nào, cô chỉ mất đầy ba giây suy nghĩ là đưa câu trả lời đanh thép. Càng trả lời cô càng cảm thấy như đang "ăn hiếp" trẻ con .
Mấy câu hỏi so với đám hùng bàn phím mạng thì đúng là trò trẻ con. Tần Dao một chống đám đông, càng đáp càng hăng. Dù cô cũng giảng viên chính thức nên chẳng cần giữ kẽ, cứ nghĩ gì nấy, đưa nhiều góc mới mẻ khiến đám sinh viên ngưỡng mộ sát đất.
Buổi tọa đàm bỗng chốc biến thành buổi hỏi đáp, ai nấy đều vô cùng thỏa mãn.
"Giám đốc Tần, hôm nay hỏi chị nhiều thế chị giận chứ? Em vốn nhiều chuyện, thầy cô lớp cứ thấy em là thấy hãi ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-296.html.]
Tần Dao : "Bạn yên tâm, đợi khi bạn nghiệp, mà thầy cô nhớ nhất chắc chắn sẽ là bạn đấy."
Học trò mà ngoan quá dạy cũng mất vui, cứ lý sự một chút mới thú vị.
"Cô Tần đó giỏi thật đấy, cảm giác cái gì cô cũng ."
" là thông thiên văn tường địa lý."
"Trình độ như thế giám thị mà thi đại học nhỉ, đoán cô mà thi chắc chắn đỗ Thanh Hoa, Bắc Đại."
"Chắc năm đầu tự tin, định năm mới thi chăng?"
"Người giám đốc đến nơi , còn thi đại học cái quái gì nữa."
...
Sau buổi tọa đàm, sinh viên bàn tán xôn xao. Bà nội chồng của Bạch Thu Linh là bà cụ Cát thấy những lời thì khỏi tiếc nuối. Sớm Tần Dao giỏi thế , bà bắt cháu gái bái sư . Kể cả học cách lách thì học cách để thi đỗ Thanh Hoa, Bắc Đại cũng mà!
Chương 133
Buổi tọa đàm kết thúc, Tần Dao kịp gì thêm thấy Bạch Thu Linh và bà cụ Cát trong đám đông. Cô bước tới chủ động chào hỏi: "Đã bảo là sẽ đến trường tìm chị chơi mà cứ bận mãi, giờ mới dịp đây."
"Đi ăn cơm thôi." Bạch Thu Linh chủ động mời. Thật cô dám nhận quen, vì Tần Dao đổi lớn quá. Không đổi về đường nét gương mặt mà là khí chất và thần thái, đúng chuẩn một đang gặp thời đắc thế. Cô năng, việc đều toát lên vẻ tự tin và thong dong.
"Tần Dao, giờ em đổi nhiều quá."
Tần Dao : "Là đổi lên hả chị?"
"Tất nhiên là lên , em hồng hào rạng rỡ, trưởng thành hơn nhiều." Bạch Thu Linh vẫn còn nhớ hồi đó Tần Dao còn trẻ con lắm, ở khu nhà tập thể dắt con chơi mà coi đứa nhỏ như trâu ngựa để kéo xe.
"Em bây giờ cũng giống như Đội trưởng Cố , chắc chẳng bao giờ mấy cái trò cho con kéo xe nữa nhỉ."
Tần Dao: "..."
Đồng chí Tiểu Tần thầm nghĩ, cái đó thì chắc chị ơi. Chị như thể lão Cố nhà em cho con kéo xe , lão còn thích mê , cầu còn chẳng nữa là.
Bà cụ Cát cảm thán: "Thời gian đúng là con d.a.o mổ lợn mà."
"Bà cụ ơi, cháu thấy bà mới là thiên phú lách đấy ạ." Tần Dao thật lòng. Câu "Thời gian là con d.a.o mổ lợn" ở thời đại còn thịnh hành, bà cụ Cát thể nghĩ cách ví von thì thực sự khá.
"Cháu gái cũng giống đấy. Tiểu Tần , là cô nhận nó đồ ?"