Thập Niên 70: Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Trong Văn Niên Đại - Chương 295
Cập nhật lúc: 2025-12-19 12:20:02
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong bộ biên tập bày nhiều bánh , rằng thời uống thật sự "rẻ". Những loại giá hàng trăm hàng nghìn tệ, thì lúc chỉ vài hào vài tệ, đúng là tin vui cho những mê .
Toàn là ngon.
"Giám đốc Tần, chị uống ?"
"Cho một ít, rót giúp một ly."
Tần Dao ghế văn phòng, nhâm nhi nóng xem báo mới hôm nay. Chẳng từ bao giờ, cô cũng nhiễm cái thói quen của mấy vị cán bộ già, sáng sớm đến văn phòng là uống xem báo .
Đừng coi thường tờ báo, uống xem báo ở những năm 80, 90 thực sự là nguồn gốc của việc " giàu". Chỉ cần nắm bắt kịp thời sự đổi của chính sách, nào đầu óc linh hoạt là thể chớp lấy cơ hội kinh doanh ngay.
Cô dùng loại cốc sứ trắng tinh thường thấy trong các phòng họp. Tần Dao thầm chê bai kiểu dáng của nó, hầu hết các phòng họp đều dùng loại cốc , mấy chục năm ở Đại lễ đường lẽ vẫn dùng kiểu như .
Hôm nào mượn cái bình giữ nhiệt của đồng chí lão Cố dùng tạm mới . Bình giữ nhiệt của Cố Trình ở nhà đến mười mấy cái, hầu như năm nào cũng phát vài chiếc. Cứ hễ thăm hỏi động viên là phát bình giữ nhiệt, nhà quân nhân đúng là bao giờ thiếu cốc chén.
Tần Dao trải tờ báo , cái bàn việc cô đang dùng cũng là kiểu bàn ghế gỗ hồng đào cũ, bên phủ một tấm kính, bên ép những tờ báo và vài tấm ảnh, trong đó cả ảnh cả gia đình cô và Cố Trình cùng các con.
Bộ biên tập tuyển thêm , tuy chật chội nhưng Tần Dao giờ nhàn hạ hơn nhiều. Chuyện vặt vãnh khác lo, gánh nặng chính vai cô là duyệt bản thảo, chọn đề tài, định hướng phát triển và bài.
Đối với một cầm bút, điều đau khổ nhất gì bằng việc bản thảo. Những mắc bệnh trì hoãn tuyệt đối sẽ bao giờ dậy sớm bài, đó là chuyện cực kỳ tàn nhẫn. Chỉ khi đêm xuống tĩnh mịch, cảm hứng lặng lẽ kéo đến, ai đó lôi kéo "vận động", thì đó mới là thời gian lách hạnh phúc nhất.
lúc Tần Dao đang tận hưởng một buổi sáng uống xem báo thong dong như thế, thì Trương Thế Hồng và Kiều Khiết tìm đến bộ biên tập.
Trương Thế Hồng: "Cô việc ở chỗ ? Trông cũng đấy chứ."
Trước mặt họ là một tòa nhà văn phòng mới khánh thành vài năm, phần lớn là văn phòng đại diện của các xí nghiệp đơn vị, kẻ tấp nập, trông nhộn nhịp. Vì tiếp đón nhiều công tác nên đa đều ăn mặc chuyên nghiệp, chỉnh tề.
Kiều Khiết: "Chẳng qua là cái chỗ trông đẽ tí thôi."
Cô thầm nghĩ bảo Tần Dao nhận công việc phân phối, hóa chỗ của cô thế . Ngoài những thành phố lớn như Dương Thành, trong nước hiếm thấy tòa nhà văn phòng nào như .
Trương Thế Hồng: "Chúng tìm cô , chắc cô giật lắm đây. Cô việc bận nhỉ? Chị ngưỡng mộ nhất là mấy sáng sớm đến đơn vị chỉ việc uống xem báo thôi..."
"Cái hạng như cô thì gì lúc nào thong thả thế." Kiều Khiết và Trương Thế Hồng đoán Tần Dao chắc cũng chỉ là một nhân viên hành chính bình thường, ngày thường bận tối mắt tối mũi, lấy lúc nhàn nhã. Ở những đơn vị thế , nhàn thì đợi đến tầm bốn năm mươi tuổi.
"Hai chị việc gì ạ?" Mao Lệ Na thấy hai gương mặt lạ ở cửa liền tò mò hỏi.
Trương Thế Hồng: "Tần Dao việc ở đây em?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-295.html.]
"Hai chị tìm Giám đốc Tần ạ?"
Trương Thế Hồng và Kiều Khiết đồng thanh: "Giám đốc Tần?!"
"Tần Dao mà cũng là giám đốc á? Chức vụ bên các em phân chia kiểu gì thế, ngoài hai mươi giám đốc? Lương bậc mấy ?"
Mao Lệ Na thản nhiên đáp: "Chị là Tổng giám đốc mà. Giám đốc tất nhiên nhận lương cấp giám đốc, chị còn là Tổng biên tập nữa đấy!"
"Tổng biên tập luôn!?"
" , giám đốc bên em giỏi lắm. Lần chúng em tổ chức tiệc mừng công—" Mao Lệ Na một nửa thì vội bịt miệng , nghĩ bụng "im lặng mà giàu", tùy tiện tiết lộ phúc lợi của đơn vị .
Kiều Khiết: "Lương cô chẳng lẽ hai ba trăm tệ?"
Mao Lệ Na liếc nhẹ cô một cái: "Lương giám đốc bao nhiêu, các chị tự mà xem thì , cấp bậc chức vụ đều cố định cả ."
Cả hai trợn tròn mắt. Lời của Mao Lệ Na chẳng khẳng định Tần Dao thực sự nhận mức lương đó . Cô giám đốc, tiền lương khéo còn cao hơn cả Cố Trình. Các bây giờ đang tu nghiệp, gì phụ cấp khác, còn lương của Tần Dao thì...
Trời ạ!
"Ở đây lãnh đạo lớn nhất chính là Giám đốc Tần, các chị bảo xem?"
Tháng mười, Tần Dao bắt đầu diễn thuyết tại một trường đại học. Từ chỗ quen, cô dần trở nên thuần thục, thậm chí chẳng cần bản thảo. Cô đến trường Đại học Sơn Trung nơi Bạch Thu Linh đang học để diễn thuyết.
"Chào các bạn sinh viên, là Tần Dao, Tổng biên tập đồng thời là Tổng giám đốc của tạp chí Đời Sống Phương Nam. Rất vui khi cơ hội giao lưu gần gũi với những con ưu tú của đất nước như các bạn..." Lúc mới bắt đầu, Tần Dao còn khách sáo một tràng những lời sáo rỗng một cách khá hiền thục.
Phía khán đài, đám sinh viên đa phần đều là những thành phần " sạn" trong đầu. Thấy vị giám đốc chỉ là một cô gái trẻ ngoài hai mươi, lập tức vang lên vô tiếng "suỵt" mỉa mai, tỏ ý xem trọng.
"Giám đốc Tần, thể hỏi chị một câu ?" Một nam sinh giơ cao tay đặt câu hỏi.
Tần Dao vô cùng bình tĩnh: "Cứ hỏi tự nhiên , quen ..."
Cậu nam sinh ngạc nhiên. Cậu ngạc nhiên vì điều gì khác, mà là vì thái độ kiểu "bà đây thừa các chú sẽ thế " của Tần Dao.
"Các bạn sinh viên ở đây chắc chắn là một bụng câu hỏi chất vấn đúng ? qua mấy trường đại học , ít lời phàn nàn của các thầy cô giáo rằng cái khóa sinh viên các bạn là những thành phần lém lỉnh. Thầy cô giảng bài theo sách vở thì các bạn chẳng , cứ thích kiến thức riêng, ngày nào cũng khổ tâm nghĩ cách đặt câu hỏi khó thầy cô, hỏi đến mức thầy cô gì thì các bạn mới thấy sướng, thấy vui."
Nói đến đây, Tần Dao cũng bảo: "Lúc đầu cũng thấy phiền khi hỏi, nhưng giờ thấy kích thích. Các bạn cứ hỏi , mấy lời sáo rỗng khác cũng chẳng nữa, chỉ đợi các bạn đặt câu hỏi thôi đây."
Về kinh nghiệm đối phó với sinh viên đại học, Tần Dao thực sự ít. Hồi học cao học, cô thường xuyên dạy cho giáo sư hướng dẫn, lên lớp cho đám sinh viên đại học. Thực tế, cô lớp nhiều .