Thập Niên 70: Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Trong Văn Niên Đại - Chương 293
Cập nhật lúc: 2025-12-19 12:11:27
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Quế Hương như thể đó là chuyện đương nhiên: "Được lên cả báo , mà giả ?"
Bà mắng hai cô con dâu một trận, cũng thở dài vì năm đứa con phát triển đồng đều, tự nhiên sẽ kẻ đỏ mắt ghen tị, hâm mộ ... thành đạt là nhờ bản lĩnh, rèn sắt thì bản cứng cái .
Phía nhà họ Cố khi tin Tần Dao trở thành phó giám đốc trung tâm cũng liên tục gửi lời chúc mừng.
Cố lão gia t.ử thầm nghĩ thằng cháu nội Cố Trình của đúng là ch.ó ngáp ruồi, ngoài đường cũng vớ cô vợ đại mỹ nhân, khiến phục , rốt cuộc cái vận may ở ?
"Tiểu Trình , ông hỏi thật, từ nhỏ đến lớn cháu đường giẫm phân ch.ó ?"
Cố Trình mặt đổi sắc: "Ông nội, chỉ mấy kẻ ghen ăn tức ở mới thế thôi."
"Hừ." Cố lão gia t.ử hừ lạnh một tiếng, thong thả bồi thêm: "Hồi đó bố cháu định đặt cho cháu cái tên cho dễ nuôi, lẽ ông nên ngăn cản, nếu từ nhỏ cháu tên là cu Sỉ ."
Cố Trình lạnh: "Ông tưởng cháu sẽ tin chắc?"
"Ông nội, cu Sỉ là tên cúng cơm của chính ông đấy chứ, để cháu bảo Dao Dao thêm sách nhé."
Cố lão gia t.ử quát: "Anh dám! Cái thằng ranh con , tránh chỗ khác, chuyện với cháu dâu Dao Dao của ."
Tần Dao cố gắng bịt miệng, nhận lấy ống , vất vả lắm mới để bật thành tiếng. Cô cứ ngỡ mấy cái tên như "Cẩu Đản", "Thiết Trụ", "Nhị Ngưu" là kinh điển lắm , ngờ còn cả "cu Sỉ". Mang cái tên mà lớn lên thì chắc tự ti lắm.
"Dao Dao , tờ tạp chí cháu đấy, là cho cuốn sách của ông đăng dài kỳ đó !"
Tần Dao vội vàng khuyên nhủ: "... Ông nội ơi, cháu đồng ý, mà là phong cách hợp ạ!"
Tạp chí của cô là tạp chí đời sống cao cấp, thực chất là một loại hình giải trí tiêu khiển, liên quan lắm đến văn học thuần túy, chủ yếu là giải trí, thời trang. Cuốn tiểu thuyết cải biên từ chiến tích của ông nội coi như là chẳng liên quan gì đến tạp chí của họ cả.
"Có gì mà hợp, cháu cứ thêm là chứ gì."
Cố lão gia t.ử ở đầu dây bên cứ lý sự cùn, Tần Dao hết cách, đành hứa sẽ thêm một phụ bản chuyên để đăng dài kỳ cuốn tiểu thuyết của ông. Vốn dĩ cuốn sách ông định giữ bảo vật gia truyền, cho ngoài xem, giờ lôi công khai cho thiên hạ thấy. Xuất bản quy mô nhỏ thì , chứ đăng dài kỳ rầm rộ thế ...
"Thôi thì cứ để ông vui là ."
Tần Dao dự định thêm phụ bản cho tạp chí, chi phí cũng tăng lên bao nhiêu. Họ in lượng lớn nên phía nhà in ưu đãi . Ngành in ấn là , càng in nhiều giá càng rẻ. Nếu chỉ in vài chục vài trăm cuốn thì chi phí mỗi cuốn cao, nhưng lượng càng lớn thì giá thành càng hạ. Đa các nhà máy sản xuất thực thể đều như , lượng lớn thì giá rẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-293.html.]
Sau khi gửi sổ tay chữ ký của Lý Gia Lan cho độc giả xong vẫn còn dư một ít, Tần Dao mang tặng cho những gia đình sống cùng tòa nhà. Cố Trình giúp cô khênh mấy chục cuốn sổ tay ngoài. Anh mở một cuốn , thấy ảnh và chữ ký của Lý Gia Lan bên trong thì khẽ lắc đầu.
Tần Dao trêu chọc: "Sao thế, cũng thích đại minh tinh ?"
Cố Trình lắc đầu, ánh mắt hiện lên tia . Tần Dao mặt dường như nhận sức hút của chính . Da cô trắng sứ, mịn màng như mọng nước, khiến luôn chú ý đến cô ngay từ cái đầu tiên. Nghe vợ kể, da cô từ nhỏ trắng trẻo như thế, hồi bé mập mạp còn trêu là lợn nái, heo sề. Những từ đó tuy khó nhưng cũng chứng tỏ cô thực sự trắng.
Chính vì da quá trắng nên đôi khi nó lấn át cả những nét của ngũ quan. Người "nhất dáng nhì da", nhưng trắng quá cũng dễ mờ nhạt những chi tiết tinh tế gương mặt khiến ít chú ý kỹ hơn.
Không giống như Lý Gia Lan, Lý Gia Lan riêng lẻ thì nét, đặc biệt là đôi mắt tỏa sáng phim ảnh, nhưng ngoài đời thực, khi cạnh Tần Dao, cô lập tức trở nên mờ nhạt hẳn .
"Dao Dao, em soi gương ? Ngày nào cũng đối diện với một đại mỹ nhân như em, còn thể để mắt đến ai nữa?" Cố Trình nắm lấy tay Tần Dao, khẽ: "Cái móng giò nhỏ , trắng trẻo mềm mại thật."
Tần Dao rút tay , lườm một cái vỗ muôi bàn tay .
"Cái bàn tay gấu của cũng đừng ở đây mà cản đường nữa, em ngoài đây." Tần Dao rút vài cuốn sổ tay, vẫy vẫy tay sải bước .
Cố Trình phía theo, vô cùng tán thưởng phong thái việc dứt khoát của Tần Dao, đồng thời dường như cũng thấy thấp thoáng bóng dáng trong cô. Không nhầm , nhưng cảm thấy Tần Dao ngày càng giống .
Tần Dao mấy bước nắm lấy cổ tay Cố Trình, kéo cùng ngoài. Lúc Cố Trình đang mặc bộ đồ tập màu đen, ôm sát , áo ngắn tay tối màu lộ cánh tay rắn chắc với những đường cơ bắp bóng bẩy. Trước đây thường thấy mặc quân phục trắng, giờ diện sắc đen hiếm hoi trông càng mạnh mẽ, đầy uy lực. Màu đen luôn gợi cảm giác lạnh lùng, đổi sang bộ đồ , ngay cả ánh mắt cũng đổi, dù đuôi mắt lúc dịu dàng đến cũng giấu nổi vẻ kiên định, cường hãn và tự phụ trong đôi đồng t.ử đen sẫm .
Gấu áo sơ vin quần, lộ vòng eo săn chắc và đôi chân dài miên man. Anh cô bằng đôi mắt sâu thẳm, những đường nét cơ bắp hiện lên ẩn hiện lớp vải, trông thật oai phong dũng mãnh.
"Thấy vẻ rảnh rỗi, chi bằng giúp em việc." Tần Dao nhét mấy cuốn sổ tay lòng , dẫn sâu đám đông các bà nội trợ.
"Sổ tay của Lý Gia Lan ? Cuốn sổ quá."
"Cảm ơn nhé, Tiểu Tần."
"Đồng chí Tần , đáng lẽ hồi đó chọn cô trưởng lầu mới đúng!"
"Nhà cô Cố đúng là thật đấy, chẳng bù cho lão nhà , chẳng cái việc gì hồn."
...
Tần Dao và Cố Trình tặng xong sổ tay, nhận một rổ thiện cảm của các gia đình, đó họ đón hai nhóc tì từ trường mẫu giáo về. Cả nhà ăn cơm tối giản dị, chập tối mới về nhà. Cố Trình quần áo, xịt nước hoa đuổi muỗi, Tần Dao xách một bình nước lớn, mang theo hạt hướng dương và túi đựng rác, cả nhà cùng xuống sân bóng.
Tần Dao từ nhỏ đến lớn ít khi thấy đá bóng. Ở trường sân bóng, nhưng dù sân thì đa sinh viên cũng chẳng đá bóng, họ chơi bóng rổ nhiều hơn. Sân bóng giống như một đường chạy thư giãn, cộng thêm chỗ sinh hoạt câu lạc bộ nơi các cặp đôi hẹn hò dạo. Đã bãi cỏ xanh mướt thế thì còn đá bóng gì? Chẳng thà nắm tay ngắm còn hơn.