Thập Niên 70: Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Trong Văn Niên Đại - Chương 289

Cập nhật lúc: 2025-12-19 12:05:11
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

So với những ngôi ở Hong Kong Macau, nam nữ diễn viên trong nước kín tiếng hơn nhiều. Suy cho cùng, khi xong một bộ phim, diễn viên lẽ cũng chỉ kiếm vài chục hoặc vài trăm tệ.

Những năm tám mươi, khi đóng phim truyền hình, thù lao cho một tập cũng chỉ hai ba mươi tệ. Quay xong cả bộ phim cũng chỉ nhận vài trăm tệ, ai khá khẩm lắm mới một nghìn, thậm chí vài nghìn tệ, nhưng đó chỉ là con ít ỏi.

Người thời tuy yêu mến các nam nữ diễn viên nhưng hề cảm thấy họ cao cao tại thượng. Đó cũng chỉ là một vị trí công tác bình thường, thù lao nhận cũng tương đương với tiền lương của lao động, hề tung hô thành "đại minh tinh", càng chuyện thù lao trời như .

Nhận điện thoại của nữ diễn viên nổi tiếng, cũng chỉ thấy phấn khích mà thôi.

"Chào đồng chí, là Tần Dao." Tần Dao nhận điện thoại, trong lúc cảm thấy chút kỳ lạ, đầu óc cô cũng nảy ít ý tưởng.

Hiện tại vẫn khái niệm kinh tế minh tinh diễn viên, nhưng thể khai thác mà! Những diễn viên điện ảnh đang hot là đều , nhà nhà đều , đúng chuẩn minh tinh hàng đầu, thể mang hiệu ứng quảng cáo khổng lồ.

Lúc ngành quảng cáo trong nước vẫn đang ở trạng thái hoang sơ, chỉ vì hàng công nghiệp bấy giờ còn khan hiếm, hàng hóa cho dân lựa chọn quá ít, là đồ của nhà nước, quảng cáo cũng chẳng quan trọng, vì vốn sự lựa chọn nào khác.

Giống như tivi , một cửa hàng cung ứng khi chỉ một thương hiệu tivi đen trắng, một thương hiệu xe đạp. Bắc Nam đều các thương hiệu nhà máy khác , gần nhà máy nào thì bán thương hiệu đó, dân chẳng quyền chọn lựa, mua hàng lắm . Một cửa hàng mỗi tháng chỉ cung cấp vài chiếc tivi, bán hết là thôi, lấy quyền kén chọn? Thế thì cần gì quảng cáo? Hàng hóa bao giờ lo ế.

Phải đến năm 79, khi đủ loại hàng hóa nước ngoài tràn , trong nước cũng mọc lên đủ loại thương hiệu tư nhân lớn nhỏ về tủ lạnh, tivi màu, máy giặt, dân mới bắt đầu sự lựa chọn. Lúc đó các thương hiệu mới cần quảng cáo để cạnh tranh, kinh tế quảng cáo mới thực sự khởi sắc.

"Chào giám đốc Tần, là diễn viên Lý Gia Lan, chị còn nhớ ? từng đóng vai phụ San San trong bộ phim Nữ Dân Binh. thích tiểu thuyết của chị. Gần đây đến Dương Thành biểu diễn, thấy tờ tạp chí Đời Sống Phương Nam do chị sáng lập nên hứng thú, thể đến tham quan bộ biên tập ?" Đầu dây bên , giọng Lý Gia Lan chút căng thẳng. Dù hiện tại nhờ một bộ phim mà nổi đình nổi đám, trở thành nữ diễn viên mặt gọi tên, nhưng hồi đóng phim Nữ Dân Binh, cô vẫn chỉ là một diễn viên nhỏ ai tới, luôn mang thái độ ngưỡng mộ đối với Tần Dao.

Lý Gia Lan giữ quan hệ với Tần Dao, chỉ vì hứng thú với tạp chí mà còn kết giao với cô nên mới đưa mong đến tham quan.

"Tất nhiên là , hoan nghênh cô. Thật đồng chí Lý , bộ biên tập chúng cũng đang nhờ cô giúp một tay, cô cứ qua đây chúng bàn kỹ nhé, cô xem lúc nào thì tiện?"

Lý Gia Lan ngẩn : "Chọn ngày bằng gặp ngày, là giờ qua luôn nhé?"

"Được chứ."

Nữ diễn viên Lý Gia Lan đến bộ biên tập gây một cơn chấn động cho tất cả . Lý Gia Lan vẻ ngoài thanh tú, dịu dàng, kiểu đại mỹ nhân diễm lệ, da cũng trắng, nhưng điểm đáng ca ngợi nhất gương mặt cô chính là đôi mắt. Diễn viên thời ai cũng đôi mắt , cứ như chứa nước bên trong, long lanh tỏa sáng.

Trong phim cũng một cảnh cận đôi mắt cô, ướt át vô cùng, khiến cả cô toát lên vẻ thuần khiết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-289.html.]

"Đồng chí Lý, ... thể chụp ảnh cùng cô ?"

"Tất nhiên là ."

...

Đứng bảng tin tuyên truyền, cả bộ biên tập cùng chụp ảnh chung với Lý Gia Lan. Cô ăn mặc khá giản dị, tết một b.í.m tóc đuôi tôm, trông cứ như một cô gái nhỏ nhà bên.

Tần Dao bảo mua một xấp sổ tay mới tinh, nhờ Lý Gia Lan ký tên giúp: "Khó lắm mới mời đại minh tinh tới, giành chút phúc lợi cho độc giả của tạp chí. Cô thể giúp ký tên mấy quyển sổ ? Những quyển sổ chữ ký kèm theo ảnh chụp, dự định dùng quà bốc thăm cho những độc giả gửi thư về, coi như một món quà tri ân độc giả và hâm mộ của cô."

"Tất nhiên là để cô ký công , mỗi chữ ký xin trả thù lao năm hào." Nói câu , Tần Dao cũng đỏ mặt. Nếu đặt ở hậu thế, với những ngôi lớn mà bảo ký một cái tên chỉ trả năm hào... thì mà mở miệng cho nổi, chẳng khác nào đuổi khéo .

Thế nhưng Lý Gia Lan vẻ thụ sủng nhược kinh: "Không cần , cần , chỉ là ký cái tên thôi mà, đáng gì . Các chị bao nhiêu sổ cứ đưa đây ký hết cho."

"Đâu , cô đừng khách khí, cũng khách khí với cô , định nhờ cô ký hẳn năm sáu trăm cuốn đấy."

Đôi mắt Lý Gia Lan tràn đầy kinh ngạc: "!"

Năm sáu trăm cuốn? Có thật ? Năm hào một cuốn, một tệ hai cuốn, nếu ký sáu trăm cuốn thì chính là ba trăm tệ... Ba trăm tệ mà kiếm dễ thế ?

Tần Dao thấy bộ dạng kinh ngạc đến rớt cằm của cô thì hoang mang trả giá cao quá thấp quá. Cô thấy mức giá khá hợp lý, thậm chí là cao, nhưng cô cũng chẳng thể mở miệng bảo một hào một cuốn , bắt ký sáu trăm cái mà trả sáu mươi tệ thì đúng là ngược đãi sức lao động quá. Ký nhiều thế thì tay cũng run lên chứ.

"Vâng , giám đốc Tần, chị còn cần gì nữa ?" Lúc Lý Gia Lan coi Tần Dao như một bà chủ lớn thực thụ . lãnh đạo vẫn sướng nhất, đưa quyết định gì là cái đó, chẳng bù cho những diễn viên nhỏ như họ, chỉ theo sắp xếp của cấp .

"Tạp chí của chúng mở thêm một chuyên mục tương tác điện ảnh, một bài phỏng vấn diễn viên để tìm hiểu về những câu chuyện hậu trường khi đóng phim, cô thấy ? Chúng phỏng vấn cô, hỏi cô một vài câu hỏi, tất nhiên sẽ câu nào khó cô ."

"Chỉ là vài câu hỏi đơn giản thôi, để hâm mộ hiểu thêm về cô một chút."

Lý Gia Lan gật đầu lia lịa: "Chuyện thì vấn đề gì."

Tần Dao bộ dạng của cô mà vô cùng khâm phục thái độ việc của nhân dân thời , bảo gì là nấy, cũng đòi tăng giá, còn lộ vẻ "vinh hạnh tột cùng", kiên quyết để mấy trăm tệ của cô lãng phí vô ích.

Loading...