"Đừng sợ, đừng sợ, , sẽ em bé . Phải là nam và nữ ở bên mới con , ví dụ như bố và . Hai bạn nam thể con, hôn cũng bầu . mà từ nay về Minh Minh hôn môi , chỉ hôn má thôi, như thế ..."
Tần Dao túm lấy hai đứa nhỏ một hồi giáo d.ụ.c giới tính. Dù trong lòng như sét đ.á.n.h ngang tai, cô vẫn cố gắng một hiền từ, đúng là mệt rã rời.
Minh Minh tiếc nuối : "Con cứ tưởng sắp bố chứ."
Cố Trình xếp bằng đất, đưa tay nhào nặn cái má của thằng nhóc, tức tối bảo: "Con cũng da mặt dày thật đấy, dám thế cơ ."
Anh chẳng hiểu sinh cái thứ , rõ ràng là con ruột, còn trông giống y như đúc.
"Có ở trường mẫu giáo con cũng hôn các bạn khác ?"
Minh Minh thật thà lắc đầu: "Vẫn ạ."
thực nhóc lên kế hoạch , thấy bố oai lắm, còn một đàn con cơ.
Cố Trình nhướn mày: "Chưa?"
"Chưa ạ, con vẫn đang chuẩn . Bố chẳng bảo là mưu định mới hành động đó ." Cậu nhóc Minh Minh bằng giọng sữa non nớt, mới bốn tuổi mà ngông nghênh trò.
Cố Trình: "..."
"Bố ơi! Con cũng bố giống như bố!"
Trên trán Cố Trình nổi đầy gân xanh, cố nhịn cơn bốc hỏa tẩn cho thằng bé một trận. Trước đây vốn ủng hộ giáo d.ụ.c kiểu mới, cho rằng đ.á.n.h trẻ con mà dùng lý lẽ để thuyết phục.
với cái loại nghịch ngợm thì lý lẽ gì cho cam.
"Con tưởng bố là sướng lắm ? Thế thì cho con trải nghiệm bố một ngày nhé. Con bố, con bếp nấu cơm, quần áo trong nhà con giặt hết . Bố con trai cho con, bố sẽ giám sát con!"
"Đồ ăn vặt con cũng đừng ăn nữa. Bố là con trai, bố ăn hết!" Cố Trình lạnh mặt . Anh vẻ nghiêm nghị, mở tủ lạnh lấy que kem của Minh Minh , c.ắ.n vài miếng hết sạch một cái.
Minh Minh: "..."
Tần Dao: "..."
Thụy Thụy: "..."
Ngay khi Cố Trình định khui tiếp hũ hoa quả đóng hộp, Minh Minh vội vàng ôm chầm lấy chân bố, giọng điệu ngọt ngào ngoan ngoãn: "Bố ơi, con là con trai ngoan của bố đây mà, Minh Minh yêu bố nhất."
"Thế còn ." Cố Trình mở hũ hoa quả , tiếp tục múc ăn. Bình thường chẳng mặn mà gì với mấy thứ , nhưng để trêu thằng nhóc, ăn trông vẻ ngon lành lắm.
Ăn xong hũ hoa quả ăn tiếp kem, hai đứa nhỏ xót của đến mức phát .
"Mẹ ơi, quản bố , bố ăn hết sạch của bọn con !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-284.html.]
Tần Dao nhịn : "Giờ thì nỗi khổ của việc nuôi con trai , còn bố nữa ?"
Thụy Thụy: "Hay là con tìm thêm mấy bố nữa nhé?"
Cố Trình thấy đứa út khó bảo, giờ phát hiện tư tưởng của thằng lớn cũng chẳng dạng : "Đừng ngốc thế. Bố các con thông minh thế , sinh hai đứa ngốc nghếch nhỉ."
"Vào phòng nghiêm cho bố, bố yêu của các con dạy bảo đây."
...
Buổi tối vốn dĩ là lúc vợ chồng phòng riêng mật, giờ biến thành lớp học giáo d.ụ.c cha con. Tần Dao bên cạnh c.ắ.n hạt dưa dự thính.
Hai mươi vạn cuốn tạp chí in thêm đầy một tuần bán sạch. Nhân viên bộ biên tập việc đến mức đờ đẫn, doanh tạp chí đến tưởng. Họ bắt đầu nhận thư của độc giả gửi về dồn dập, trong đó nhiều yêu cầu đăng tin tìm bạn bốn phương.
Mỗi ngày thư gửi đến nhiều như tuyết rơi. Rất nhiều thư gửi nội tỉnh nên đến nhanh, thư từ các tỉnh xa cũng ngày một nhiều hơn, thậm chí còn nhờ quen mang trực tiếp đến tòa soạn.
Mở thư độc giả mỗi ngày trở thành một niềm vui lớn của bộ biên tập. Mao Lệ Na và những khác ban ngày ngoài hiện trường bình thường, tối đến cũng chẳng thèm về nhà mà ngủ luôn tại văn phòng để tranh thủ bóc thư và hồi âm cho độc giả.
Cái kiểu việc 996 tự nguyện khiến Tần Dao mà thấy hãi.
"Về , về nghỉ ngơi cho t.ử tế . Thiếu thì tuyển thêm, việc gì phá sức như thế."
"Không giám đốc Tần, đang phấn khởi lắm, về nhà cũng chẳng ngủ , thà ở đây thư cho độc giả còn hơn."
" đấy giám đốc Tần, thư của độc giả thú vị lắm!"
Chương 129
Buổi biểu diễn văn nghệ của hội chị em nhà binh ấn định cuối tháng sáu. Buổi diễn còn phần chấm điểm, ba tiết mục xuất sắc nhất sẽ tham gia chương trình biểu diễn mừng ngày một tháng bảy.
Buổi diễn tổ chức ở hội trường lớn. Tần Dao xem tổng duyệt, bản cô cũng chẳng tập tành gì, chỉ đăng ký một tiết mục đơn ca bài Hoa Nhài.
Theo cách của cô, Trương Thế Hồng bày cái trò văn nghệ đúng là vẽ chuyện. Nếu dựa tinh thần tự nguyện thì , đằng Trương Thế Hồng bắt ép ai cũng tham gia, ai diễn là hòa đồng.
Đa các chị em chẳng năng khiếu gì, hát cũng chẳng múa, nhưng áp lực của Trương Thế Hồng vẫn bấm bụng tập.
Nào là ngâm thơ, múa, cả diễn kịch ngắn, chơi nhạc cụ... Tần Dao lầu xem họ tập mà cảm thấy nỡ thẳng. Cái kiểu thi thố tài năng , chỉ những điều kiện khá giả như Kiều Khiết mới thứ để mang khoe. Kiều Khiết lên sân khấu kéo đàn phong cầm, ngày nào cũng tập luyện ở nhà.
Còn những xuất nông thôn, tiếng phổ thông còn chuẩn thì chỉ đội đồng ca cho đủ tụ.
"Diễn thực quan trọng, chủ yếu là thái độ. Các chị xem, đồng chí Tiểu Tưởng nghiêm túc bao, ngày nào cũng tập tành chăm chỉ. Chẳng bù cho vài , đặc biệt là Tần Dao, lúc nào cũng chẳng thấy mặt mũi , cũng chẳng thèm giúp đỡ gì cả."
Trương Thế Hồng phàn nàn việc Tần Dao tích cực phối hợp với hoạt động văn nghệ do bà tổ chức. Bà vất vả lắm mới thuyết phục mấy bộ phận để tạo cơ hội cho thể hiện, mà điều.
"Tần Dao cô bận công việc, giống mấy rảnh rỗi, suốt ngày việc chính sự mà cứ bày vẽ tập tành ở đây. Chúng là đoàn văn công ." Trần Tiểu Vân vốn ngứa mắt Trương Thế Hồng từ lâu. Cô hình mập, Trương Thế Hồng mỉa mai còn xếp đội múa, bắt nhảy nhót với cái giọng giả tạo: " thế là vì cho cô thôi Tiểu Vân ạ, nhảy múa một chút cho nó giảm cân."