Thập Niên 70: Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Trong Văn Niên Đại - Chương 281
Cập nhật lúc: 2025-12-19 11:56:28
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khổ nỗi bây giờ cái gì cũng thiếu, nhân lực cũng thiếu, một gánh việc của ba ... bận đến mức hoa mắt chóng mặt.
Cố Trình thấy vợ gầy sọp , xót xa thở dài: "Quản lý nhân sự bên em lộn xộn quá, hiệu suất thấp thật đấy."
"Em chứ, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác. Mọi đều kinh nghiệm, cả ban biên tập cứ như cái sàng , hở chỗ nào là dột chỗ đó, vá chỗ thì chỗ vấn đề... Đợi quen việc, vài nữa là ngay thôi."
Cố Trình đành lòng, cuối cùng vẫn tay giúp cô sắp xếp sơ đồ nhân sự, còn gọi thêm hai văn thư sang hỗ trợ đào tạo nhân viên. Nhờ gánh nặng vai Tần Dao mới nhẹ bớt, việc dần quỹ đạo. Nếu gì đổi, tạp chí của họ sẽ phát hành đúng hạn.
Việc ở ban biên tập tạm , Tần Dao tranh thủ lúc rảnh rỗi cho nghỉ phép một hôm. Cô còn ở nhà một bộ tiểu thuyết dài kỳ liên quan đến việc thanh niên xung phong thi đại học. Chẳng còn cách nào, cái tạp chí nhỏ tên tuổi của họ mời các nhà văn lớn, cô đành tự vận động. Tiểu thuyết dài kỳ để giữ chân độc giả, để tăng doanh , Tần Dao tin tưởng giao cho ai khác nên đành tự chấp bút.
Tần Dao đang ở nhà lách thì Trương Thế Hồng bên ngoài cứ như ruồi thấy mùi mật, lập tức chạy đến gõ cửa: "Tiểu Tần, cuối cùng cũng túm em . Chị tìm em mấy mà chẳng thấy bóng dáng , em bận cái gì thế? Chả lẽ còn bận hơn cả cái tối ngày bù đầu như chị ?"
"Từ hồi trưởng lầu, ôi trời ơi, chị thành cái bà tổng quản luôn , bận tối mắt tối mũi. Chuyện nhà nhà chị đều lo, bao nhiêu gánh nặng đè lên vai, nhưng chị chẳng bao giờ than vãn lấy một câu. Tất cả cũng vì sự thuận tiện và thoải mái của chị em trong lầu, chị mệt mấy cũng thấy đáng."
Trương Thế Hồng một tay chống hông, một tay giả vờ lau mồ hôi trán, miệng thì lúc nào cũng leo lẻo vì tập thể, vì chị em, tự nguyện cống hiến, ngại khổ ngại khó...
Tần Dao quá rõ cái , bỏ một phần công sức nhưng lúc nào cũng rao lên thành mười phần. Làm trưởng lầu xong, Trương Thế Hồng đúng là ít việc, nhưng lợi lộc chị thu về cũng chẳng ít gì. Chị một chân hậu cần nhẹ nhàng ở trường học, lương tháng năm sáu chục tệ, còn phụ cấp.
Ấy thế mà Trương Thế Hồng cứ suốt ngày chạy lên chạy xuống ở khu tập thể, lúc thì bảo hòa giải nhà , lúc bảo thăm hỏi nhà ... để trì hoãn việc bên hậu cần. Người cũng chẳng gì chị , việc thì thong dong mà lương vẫn lĩnh đủ, còn tiếng là "phục vụ quần chúng, ngại khó ngại khổ".
Chị đúng là hạng cáo già, nhưng đời trớ trêu là hạng sống khỏe. Cứ lấy cớ việc tập thể để đùn đẩy việc cho khác, còn thì chiếm hết cái danh nghĩa cao , mở miệng là cực nhọc vất vả nhưng thực chất là lượn lờ hóng hớt, cuối cùng việc chẳng bao nhiêu mà danh lợi thì hưởng đủ.
Những khác dù trong lòng oán hận cũng chẳng trách chị .
"Tiểu Tần , em cũng chuyển đến đây một thời gian , mà sống khép kín thế? Chúng gặp là duyên phận, ở cùng một tòa nhà, chồng là đồng đội của , thiết như một nhà ."
"Đã là nhà thì năng liên lạc tụ tập, ngoài tham gia hoạt động cho vui. Lần chúng chị tổ chức dã ngoại thế, ai cũng vui vẻ, thế mà em ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-281.html.]
Tần Dao đáp: "Hai tháng em bận công việc quá."
"Bận? Em bận bằng chị ? Đừng thoái thác trách nhiệm, thiếu tích cực trong các hoạt động tổ chức như thế. Em xem Kiều Khiết còn , mà em ."
"Sắp tới chúng chuẩn một buổi biểu diễn văn nghệ, chị đăng ký tên em , em nhất định đóng góp một tiết mục đấy!"
"Biểu diễn văn nghệ?" Tần Dao trong lòng chỉ c.h.ử.i thề. Bảo là hoạt động mùng 8 tháng 3 thì thôi , sắp tới là mùng 1 tháng 6, còn mùng 1 tháng 7 thì chuẩn bây giờ là quá sớm. Bày đặt văn nghệ văn gừng cái gì ?
Hết xuân du, dã ngoại đến văn nghệ, cái chị Trương Thế Hồng thể để yên một chút ? Lại còn ép tham gia bằng hết, đúng là rỗi sinh nông nỗi.
"Em thời gian chuẩn tiết mục ."
Trương Thế Hồng vội vàng: "Thì em bớt chút thời gian mà tập. Em xinh thế , em lên sân khấu thì ai lên? Mọi đang đợi em trổ tài đấy."
"Em nhất định góp một tiết mục!"
Tần Dao chị đeo bám mấy , đành nhận lời cho xong chuyện. Cô định bụng một bài đơn ca cho qua quýt.
"Em hát đơn ca nhé, em sẽ tự tập chứ tập trung chị ạ. Chị đại ơi, em bận lắm, còn lách nữa, em cần yên tĩnh một chút. Em việc đây."
Tần Dao đóng cửa , nhốt Trương Thế Hồng ở bên ngoài. Trương Thế Hồng hừ hừ mấy tiếng, lầm bầm mắng nhỏ: "Chả bận cái gì, đúng là phúc mà hưởng."
Thực Trương Thế Hồng chẳng ngại tìm Tần Dao thêm vài , vì với chị , Tần Dao là một "công cụ" hữu dụng. Chị tìm Tần Dao mấy đều hụt, thế là cái cớ để "trốn việc". Ai hỏi thì chị bảo là hộ gia đình Tần Dao phối hợp công việc, chị tìm đủ cách để thuyết phục, thúc đẩy sự đoàn kết trong khu tập thể. Cái tiếng " hòa đồng" của Tần Dao cũng từ miệng chị mà cả.
Tần Dao rảnh để chấp nhặt Trương Thế Hồng, việc quan trọng nhất lúc là phát hành tạp chí đầu tiên. Chỉ cần tạp chí nề nếp, gánh nặng của cô sẽ vơi nhiều. Còn việc tạp chí bán bao nhiêu bản thì chính cô cũng dám chắc.
Đêm đến, Cố Trình sẽ giúp cô duyệt bản thảo. Giờ Tần Dao bận rộn, việc nhà đều dồn lên vai Cố Trình. Anh phụ trách cơm nước ba bữa, kiêm luôn việc đưa đón hai nhóc tì mẫu giáo. Trong đoàn quân đưa đón con trẻ, ông bố Cố Trình đúng là "độc nhất vô nhị". Anh giữa đám đông các bà ông bà với vẻ mặt lạnh lùng, khí chất như hoa đỉnh núi cao, chẳng ai dám gần bắt chuyện đùa cợt.
Sáng sớm Cố Trình đưa con , chiều muộn đón con về. Thụy Thụy và Minh Minh quen với việc bố đưa đón. Bố tuy thơm tho như nhưng cái khỏe. Đi bộ mệt là hai đứa cứ thế leo lên bố, biến thành hai con "cá mắm nhỏ" để bố xách về nhà.