Thập Niên 70: Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Trong Văn Niên Đại - Chương 273

Cập nhật lúc: 2025-12-19 11:04:06
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Trình sắp xếp xe đưa cả nhà đến khu nhà ở mới. Nơi ngay cạnh khu tập thể của trường, là một dãy nhà mới xây theo kiểu hai phòng ngủ một phòng khách. Phòng khách lớn nhưng hai phòng ngủ khá rộng rãi. Cả tòa nhà cao sáu tầng, cầu thang bố trí so le, thiết kế thông gió nam bắc nên ánh sáng . Mỗi tầng sáu hộ dân, chia hai lối cầu thang riêng biệt.

Gia đình sắp xếp ở phòng 301 tầng ba. Bên trong sẵn một đồ nội thất bằng gỗ đơn giản, kiểu dáng khá , chỉ vài chỗ lốm đốm vết mốc nhỏ, lẽ vì lâu ở.

Đây chính là sự khác biệt giữa miền Nam và miền Bắc. Ở miền Bắc đồ đạc khó mốc, còn miền Nam chỉ cần sơ sẩy để ẩm ướt là mốc ngay. Đồ gỗ sơn thì đỡ, chứ loại tre trúc sơn thì cứ đến mùa gió nồm là mốc mọc đầy như nấm, mà phát khiếp.

Ngày đầu mới dọn đến, cả nhà lau chùi khử trùng, sắm sửa thêm vài thứ đồ gia dụng đơn giản. Chăn màn và chậu rửa mặt thì cần mua vì cấp hai bộ quân nhu màu xanh lá. Ngay cả hai nhóc tì cũng dùng chăn màu xanh quân đội. Tần Dao định sẽ cho hai đứa cái giường tầng, hoặc kiểu giường phía , bàn học phía .

Hai phòng ngủ khá rộng, đặt hai cái giường trẻ em và bàn học ở góc phòng vẫn thoải mái. Chỉ điều phòng khách nhỏ, cách âm cũng lắm, đồng chí Cố Trình chắc là thể chơi trò "xe kéo nhóc tì" trong nhà nữa .

Hai đứa nhỏ đến nhà mới thì hào hứng lắm, chẳng hề chê nhà nhỏ mà cứ chạy chạy hết phòng đến phòng khác. Tần Dao dặn Cố Trình trông con, liền dắt chúng ngoài dạo một vòng. Kết quả là lúc về, hai đứa đều mệt lử như hai con cá mắm, cứ thế treo bố, đứa thì kẹp nách đứa thì bế xốc mang về nhà.

Trong phòng khách sẵn một chiếc giường tre cũ, Tần Dao lau dọn sạch sẽ. Hai nhóc tì bố dùng nước nóng lau , quần áo khô ráo dài đó như đang "tráng bánh xèo". Tần Dao sợ con cảm lạnh, mỗi chúng mồ hôi, cô đều dùng giấy vệ sinh lót bên trong áo, về nhà là lau nước nóng và đồ ngay. Cô chịu nổi cảnh con ốm, mỗi ốm là kéo dài mười ngày nửa tháng, con mệt mà cũng xót lòng.

Tần Dao lấy cái chăn nhỏ đắp lên bụng cho hai đứa, dịu dàng : "Được , nghỉ , lát nữa chúng ngoài ăn."

Quảng Châu ít nhà hàng quán ăn, đằng nào tự nấu cũng mất chừng đó tem lương thực, tiệm ăn cũng , chỉ tốn thêm chút tiền. Tần Dao nếm thử tay nghề của các cửa hàng quốc doanh quanh đây. Dưới góc của hậu thế, thời điểm chính là lúc "ngon, bổ, rẻ". Dù là đầu bếp giỏi đến mấy thì giá cả cũng vẫn theo quy định, chuyện cơm hộp giá trời bữa ăn cắt cổ. Những năm 60, 70, cơm hộp tàu hỏa là đáng đồng tiền bát gạo nhất, khác hẳn với sự đắt đỏ và khó ăn .

Lý do là vì thời kỳ nhiều nhân tài dùng sai chỗ, một đầu bếp thành phần gia đình , đây vốn là bếp trưởng ở các khách sạn lớn, điều chuyên xào nấu cơm hộp tàu hỏa. Tần Dao tàu đường dài nhiều , điều khiến cô ngạc nhiên nhất chính là cơm hộp tàu, mang đủ phong vị các vùng miền. Tranh thủ lúc quán ăn tư nhân thịnh hành, các đại đầu bếp ngoài riêng, ăn tại quán quốc doanh rẻ chất lượng.

Đang mải suy nghĩ, Tần Dao đầu thì thấy đang lấp ló ngoài cửa. Bị phát hiện, đó chỉ gượng một cái. Đó là một chị đại thấp, tầm một mét rưỡi, cắt tóc nấm, tròn trịa, mặc chiếc áo khoác xám, nụ trông khá dễ mến. Chị mắt nhỏ, lúc nào cũng híp như kiểu ngủ tròn giấc.

Chị đại béo họ Trần, ngày thường chẳng tật gì ngoài việc thích ngắm các trai. Lúc nãy thấy một đàn ông trẻ tuổi dắt theo con nhỏ về phía tòa nhà , chị tò mò theo thì phát hiện họ ở ngay sát vách nhà , thế là ghé qua xem tình hình.

Thấy Tần Dao phát hiện , chị béo chẳng hề tỏ ngại ngùng, mắt híp thành một đường chỉ: "Chào đồng chí, em mới dọn đến ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-273.html.]

"Chào chị, cho hỏi chị là...?" Tần Dao cửa chào hỏi. Chị đại béo cứ híp cả mắt , trông lúc nào cũng như đang vui vẻ, Tần Dao nhịn chị thêm mấy cái.

Chị béo tuy ngũ quan gì nổi bật nhưng cực kỳ đặc điểm, kiểu gương mặt một bao giờ quên.

"Chị ở ngay sát vách, phòng 302, chúng là hàng xóm nhé!" Chị béo Tần Dao từ xuống , mắt càng càng híp. Chị vốn thích những xinh .

Khí chất của Tần Dao kiểu kiêu kỳ, ánh mắt sự chê bai ngạo mạn khiến thấy dễ chịu. Vẻ ngoài minh diễm đại khí của cô giống như một luồng sáng chiếu căn nhà ẩm thấp, khiến mắt chị béo sáng rực lên. Người đàn ông trẻ lúc nãy lẽ là em trai cô ?

"Chào chị ạ, em tên là Tần Dao, chồng em là Cố Trình. Nhà em mới dọn đến phòng 301."

Chị béo : "Nhà chị ở đằng , 302, qua cái góc rẽ nữa. Dãy nhà thiết kế kiểu lối dài, nhưng cái nhà nào cũng đón ánh sáng, thông thoáng lắm, chứ nhà ở phía Bắc thế ."

"À, chị tên là Trần Tiểu Vân, chồng chị là Chu Định Cao, cũng đến đây tu nghiệp, chị em bạn ."

Trần Tiểu Vân nhiệt tình, nắm tay Tần Dao chuyện một lúc lâu. Dù tên là Tiểu Vân (mây nhỏ) nhưng hình chị chẳng nhỏ chút nào, điều béo tròn trông cũng khó coi.

Đang chuyện thì Cố Trình từ trong phòng bước . Mắt Trần Tiểu Vân sáng rực lên, vội hỏi: "Đây là em trai em ?"

Tần Dao cảm thấy tối sầm mặt mũi, cứ như tia sét đ.á.n.h ngang tai. Chị đại kiểu gì mà nghĩ Cố Trình là em trai cô trời!!!!

Cố Trình sợ vợ đánh, lập tức lên tiếng: " là chồng cô , lớn hơn vợ mười tuổi. Đừng trẻ thế , thực sắp bốn mươi đấy."

Tần Dao suýt thì quỳ xuống lạy : "..." Anh ơi, còn đến ba mươi lăm mà tự tăng lên hẳn bốn mươi.

"Sắp... sắp bốn mươi ?" Trần Tiểu Vân suýt thì c.ắ.n lưỡi. Chị cứ tưởng đây là thanh niên mới ngoài đôi mươi, hóa U40 ? Cái là giữ gìn nhan sắc bình thường nữa mà là thần thánh .

Loading...