Tần Dao: Có lẽ đó chính là thích chăng.
Nói rõ . Kết hôn năm sáu năm , Trần Bảo Trân cũng diễn tả nổi tình cảm cụ thể nữa. Giữa vợ chồng với , lúc ở bên cạnh chẳng thấy kích động, cũng còn những ảo tưởng đam mê như thuở ban đầu, chỉ là khi đối phương rời lâu ngày, thấy những món đồ cũ quen thuộc, trong đầu cứ hiện lên những mảnh ghép chung sống cùng .
Thế còn tính là tình yêu ? Khó mà , nó giống như một thói quen hơn, tựa như đôi giày cũ lâu ngày, chân, quá quen thuộc .
Trần Bảo Trân nhỏ với Tần Dao: Tớ cũng thấy hâm mộ Bạch Thu Linh nhà bên ghê, dắt cả chồng lẫn con cái luôn. Cái cuộc sống cứ lặp lặp mãi thế , tớ cũng thấy chán .
Hay sang năm tớ cũng thi đại học thử xem nhỉ?
Trần Bảo Trân cảm thấy cuộc sống thật tẻ nhạt, bó buộc trong cái thế giới nhỏ bé an phận , chỉ quẩn quanh giữa trường học và khu tập thể, đời sống chẳng còn chút nhiệt huyết nào. Cô quá hiểu chồng , chuyện gì cũng thấu , chẳng còn chút gì mới mẻ để trò chuyện.
Còn chẳng bằng hồi đầu mới cãi với Cao Kiến Quốc, lúc cô mới tới khu tập thể, thứ đều lạ lẫm, thấy cuộc sống đảo thật thú vị. Giờ sáu năm trôi qua, đảo với cô thuộc đến mức thể thuộc hơn, còn thế giới bên ngoài trở nên xa lạ.
Hàng xóm Bạch Thu Linh sắp Quảng Châu học đại học, ngay cả cô bạn cũng sắp theo chồng rời , những quen thuộc xung quanh đều hết, Trần Bảo Trân thấy lòng hụt hẫng vô cùng, cô cũng vứt bỏ chồng con để ngoài dạo chơi một vòng.
Tần Dao cổ vũ: Vậy cứ chuẩn ôn tập thử , thi đỗ thì khổ cực bốn năm, c.ắ.n răng một cái là qua thôi.
Trần Bảo Trân nheo mắt cô đầy vẻ mê hoặc: là chị em , chuyện cứ như đ.â.m d.a.o lòng , cái gì mà c.ắ.n răng một cái là qua.
Ha ha. Tần Dao nhịn thành tiếng: Cậu đừng hứng lên là , thực sự đỗ đại học chắc chắn thong thả như bây giờ . Giờ nhàn quá nên thấy chán đúng ?
Hay là phóng viên bán thời gian cho tạp chí của tớ , phụ trách mảng phỏng vấn đảo .
Hoặc là... mẫu cũng tệ . Tần Dao chống cằm, Trần Bảo Trân từ xuống một lượt.
Tạp chí của cô cần nhiều phóng viên rải rác ở khắp nơi. Hiện tại vốn khởi nghiệp quá ít, đơn vị cùng lắm chỉ thể giúp cô lập một văn phòng phân tán ở Quảng Châu và Thâm Quyến, vị trí văn phòng tốn tiền thuê, nhưng nhân sự khác tự giải quyết, quản lý cũng sẽ chồng chéo.
Với tình hình hiện tại, sinh viên đại học chắc chắn là tuyển , phóng viên chuyên nghiệp càng nuôi nổi, chỉ thể phát triển đội ngũ phóng viên nghiệp dư để giúp đỡ công việc phỏng vấn.
Với trình độ giáo d.ụ.c bây giờ, phóng viên đào tạo trong trường đại học chắc đạt yêu cầu, chẳng thà Tần Dao tìm khác, đào tạo sơ qua là thể việc ngay. Năng lực việc thực tế học trong sách vở mà mài giũa qua thực tiễn.
Tớ phóng viên á? Tớ mà cái đó ? Trần Bảo Trân thấy lạ lẫm vô cùng. Thỉnh thoảng cô vẫn mơ mộng trở thành nghệ sĩ diễn tấu nổi tiếng trong và ngoài nước, truyền thông phỏng vấn, giờ bảo cô phóng viên phỏng vấn khác?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-271.html.]
Làm chứ, bên tớ khởi nghiệp đang thiếu , là chị em nhất định giúp tớ. Cậu cứ phụ trách phỏng vấn đảo, ở đây cũng mấy trường đại học, đợi khai giảng một thời gian cứ tìm mấy bạn sinh viên nào trông thuận mắt mà hỏi những vấn đề thấy hứng thú.
Tốt nhất nên tìm thêm một lách nữa, phụ trách đặt câu hỏi, ghi chép , đó dựa tư liệu mà bài. Dù chúng cơ quan truyền thông chính thống nhưng cũng nên cho đúng quy cách một chút. , thể tới thỉnh giáo chủ nhiệm Hoàng.
Tần Dao sực nhớ tới chủ nhiệm Hoàng ở phòng tuyên truyền bệnh viện lúc , đó đúng là một nhân tài. Nếu bà công tác tuyên truyền nữa mà sang tổng biên tập duyệt bài thì chắc chắn là một cao thủ.
Trần Bảo Trân: Đặt câu hỏi ? Tớ hỏi cái gì bây giờ?
Hỏi gì cũng , những gì thấy hứng thú . Chẳng đang thấy chán ? Cậu cứ đào bới thông tin , nhất là những chuyện mới mẻ và thú vị.
Trần Bảo Trân: Mới mẻ thú vị ? Đợt sinh viên đỗ đại học đầu tiên khi khôi phục kỳ thi, tớ hỏi ngày thi ăn cái gì ?
Tần Dao: ... Được.
Tớ tò mò thật mà, bảo sáng ăn một cái quẩy với hai quả trứng gà, thực sự thế ?
Tần Dao: ...
Trân Trân , thể cho con gái thử xem .
Trần Bảo Trân : Còn cái vụ mẫu là ý gì thế?
Ừm, cái đó để tớ giải thích với nhé.
Chia tay gia đình Trần Bảo Trân xong, một buổi chiều lặng gió, cả nhà lên tàu. Hành lý khênh lên từ sớm, cả gia đình nhẹ nhàng xuất phát. Hai nhóc tì bốn tuổi chẳng còn lạ lẫm gì với tàu bè và chiến hạm, chúng còn nhỏ nên lính canh cũng chẳng đề phòng, ngày thường chúng cứ như mấy con chuột nhắt chạy lung tung khắp tàu, ít các chú các bác cứ khoái nhéo cái mặt nhỏ của chúng.
Đáng thương nhất là nhóc Minh Minh, vì bé trông giống Cố Trình, ngày thường đám lính lác nể sợ uy quyền của Cố Trình nên chẳng dám năng gì, giờ thấy một bản thu nhỏ của xuất hiện, ai nấy đều phấn khích, hận thể vần vò cho sướng tay.
Lúc bố bế lên tàu, nhóc Minh Minh vẫn nhớ lấy tay ôm khư khư cái mặt nhỏ của để tránh nhào nặn. Cố Trình dáng cao lớn, thằng bé trong lòng bố, chẳng nể nang gì mà đạp mấy cái , thò đầu khỏi vai bố để quan sát.
Cố Trình vỗ m.ô.n.g nó, thầm nghĩ: Cái hành động dẫm đạp bố đẻ là nhé.
Thụy Thụy dắt tay lên tàu, bé chẳng sự phòng nào, chỉ tò mò đông ngó tây. Bỗng nhiên một con chuột từ phóng vèo , đều giật kinh hãi, Thụy Thụy cũng hình luôn. Con chuột dừng mặt Thụy Thụy, đôi mắt bé tí bé một lát vẫy đuôi chạy mất.