Thập Niên 70: Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Trong Văn Niên Đại - Chương 270

Cập nhật lúc: 2025-12-19 11:01:46
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Dao nhàn nhạt ừ một tiếng.

Công việc nó bận nữa ? Nghỉ phép ở nhà ?

Đâu chỉ là bận, là rảnh đến phát hoảng, đầu chẳng mọc lên mấy cọng cỏ , đồng chí Tiểu Tần ngày nào cũng nhổ cỏ đầu : Anh sắp tu nghiệp ạ.

Tu nghiệp , thế thì quá, con cũng từng tu nghiệp . Con rể định thi đại học ?

Tần Dao đáp: Anh vốn dĩ nghiệp trường quân đội mà.

...

Thấy hai con bắt đầu hàn huyên, căn bản chẳng việc gì đến , Cố Trình cứ lượn quanh Tần Dao hết vòng đến vòng khác, thỉnh thoảng vươn tay ôm lấy cô lòng.

Tần Dao đang điện thoại thấy như thì chẳng nên bảo là ch.ó là mèo nữa, cứ chực chờ ở bên cạnh với ánh mắt mong đợi, đành lòng. Thế là cô đưa điện thoại cho đàn ông bên cạnh: Để chuyện với .

Cố Trình liếc cô một cái, vẻ bình thản nhưng thực chất là đang lộ vẻ ngấm ngầm hưng phấn, xắn tay áo lên nhận lấy điện thoại từ con dâu: Mẹ ạ, , con với Dao Dao vẫn lắm . Lũ trẻ cũng ngoan, bám , dễ bảo, ngày nào cũng chơi đùa thỏa thích ạ.

Khổ hai nhóc tì ông bố ruột hành cho bã. Trẻ con bốn năm tuổi năng lượng dồi dào, nhưng ngặt nỗi đàn ông đang rảnh rỗi năng lượng còn dồi dào hơn. Anh chủ động tìm hai đứa con để g.i.ế.c thời gian, hết vần đứa vò đứa . Hai đứa trẻ trong tay xoay như chong chóng, cứ như hai con khỉ gặp Phật Tổ Như Lai, đè chặt núi Ngũ Hành, cấp độ năng lượng cùng đẳng cấp.

Cố Trình chân dài, chỉ cần bước một bước là hai nhóc tì chạy lon ton mới đuổi kịp. Lúc đang rảnh đến mức mọc cỏ, hễ bám lấy Tần Dao là bám lấy hai con trai, bám đến mức hai đứa nhỏ ngày càng tiều tụy, bắt đầu nảy sinh nỗi sợ hãi với bố ruột, và cực kỳ hào phóng "dâng hiến" lên phía để kìm chân vị Phật Tổ .

Thế thì , ngày tháng nhà cứ thế phất lên, năm nào cũng là năm cả.

...

Cố Trình và vợ bắt đầu tám chuyện trời biển. Tần Dao bên cạnh , phát hiện cái gã rảnh rỗi quá hóa luyên thuyên, với bà Thẩm Quế Hương mà cũng thể buôn chuyện rôm rả đến thế.

Vâng, ạ, cái ở khu tập thể đó tới tìm ? Lần khoe con gái mà chuyển sang khoe con trai ? Cố Trình ấn đầu Tần Dao xuống, hiệu bảo cô đừng nhộn nhạo: Bà ép con trai cũng thi đại học ? Ha... ơi, cứ đà mà đắc ý một phen. Thực đáng lẽ một cặp song sinh cùng đỗ đại học đấy, tất cả là tại Tần Dao, , tại Dao Dao hết!

Con bảo cô đăng ký dự thi đại học mà cô nhất định , còn đòi giám thị. Giám thị xong về nhà còn bảo đề quá dễ, nếu để cô thi thì chắc chắn đỗ Thanh Hoa, Bắc Đại ạ. Mẹ xem, đúng là đ.á.n.h mất một cô con gái đỗ trường top đầu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-270.html.]

Tần Dao lườm cháy mắt, đưa tay cướp điện thoại tay Cố Trình. Cố Trình vội giơ tay lên cao, cái gã còn nhón chân lên, cậy cao để cho Tần Dao chạm tới. Tần Dao sốt ruột, gọi thẳng tên : Cố Trình, ...

Anh , xem cô kìa, vẫn hối . Nào, mắng cô ! Ở nhà con chẳng dám mắng , cô là lãnh đạo của con đấy, là Quan Thế Âm niệm chú vòng kim cô lên đầu con, là tổ tông nhỏ trong nhà. Mắng , đ.á.n.h xong, con chỉ còn cách mang ngọn núi lớn là để áp chế cô thôi...

Tần Dao càng càng bực, bấu chặt lấy Cố Trình cứ thế leo lên, giật lấy điện thoại từ tay , vội vàng : Mẹ ơi, đừng bậy. Mẹ con rể bây giờ ? Anh rảnh đến mức đầu mọc cỏ , quậy phá khắp nơi đấy. Thôi nhé, con cúp máy đây, con "trị" đây.

Tần Dao nhanh chóng cúp máy, ôm lấy cổ Cố Trình, cố gắng giơ tay nhổ một nhúm tóc của . Tiếc là tóc quá ngắn, căn bản túm , chạm tuột tay.

Nhổ cỏ đầu cho , cho bớt rảnh rỗi sinh nông nổi .

Cố Trình nhịn : Tha cho Dao Dao, em cũng một chồng hói đầu đúng ?

Hừ.

Vợ chồng Tần Dao sắp , cô bạn Trần Bảo Trân vô cùng luyến tiếc. Trước khi , họ sang nhà Bảo Trân dùng bữa. Trên bàn rượu, Cao Kiến Quốc Cố Trình với vẻ mặt đầy ngưỡng mộ, cũng cơ hội nhưng tiếc là .

Cái tay họ Cố , nhất là bớt đắc ý mặt . Nói cho cùng, vẫn là nhờ ơn đấy.

Năm đó Cao Kiến Quốc còn thấy với Cố Trình, nhưng giờ , cái nỗi gì, cái gã họ Cố coi là ân nhân mới đúng. Nếu ở bên Bảo Trân thì Cố Trình lấy cơ hội gặp Tần Dao? Cái gã kết hôn năm năm, cái mặt là sống sung sướng đến mức nào .

Cao Kiến Quốc thì chẳng thèm vợ , chỉ thấy "phiền" thôi. Vốn tưởng nhặt món hời, hóa kẻ thắng cuộc lớn nhất là gã .

Họ Cao , da mặt đừng dày quá, chỉ là thèm chấp thôi. Cố Trình năm đó cực kỳ chê bai đối tượng xem mắt mà ông cụ Cố gửi tới, nhưng ai ngờ sai quá hóa đúng, nhờ đó mà rước cô vợ yêu quý về nhà. Về điểm thì Cao Kiến Quốc sai, nếu Cao Kiến Quốc giữ chân Trần Bảo Trân thì việc gặp Tần Dao vẫn còn là dấu hỏi lớn. Thực sự để tính toán xem ai chiếm hời của ai thì đúng là .

Chao ôi, Dao Dao . Trần Bảo Trân ôm chầm lấy Tần Dao, thở dài một tiếng: Đội trưởng Cố nhà đúng là cái đuôi bám . Lúc đầu tớ định giới thiệu cho một đối tượng tâm lý quan tâm, chứ ngờ là kiểu bám dính thế , phòng đến mức nào , đến tớ mà còn đề phòng nữa là.

Tần Dao đáp: Trân Trân , lão Cao nhà mới thực sự là đáng tin cậy và quan tâm đấy.

Theo quan điểm của đồng chí Tiểu Tần, Cao Kiến Quốc nghiêm túc đắn hơn nhiều, chẳng giống Cố Trình, bề ngoài cao lãnh mà lúc hâm lên thì chẳng khác gì đứa trẻ.

Cậu đừng nữa. Trần Bảo Trân vội vàng xua tay: Nghe thấy tên là tớ thấy ghét . Cậu bảo tớ thể chịu đựng một đàn ông suốt ngày xì bên cạnh , thì rụng gàu, quần áo giường chiếu là mùi mồ hôi của ... Tại tớ thể nhịn những thứ đó nhỉ?

Loading...