Tần Dao: "..."
Thế mới thấy tầm quan trọng của khán giả. Đứa trẻ tự ngã, nếu ai nó sẽ , nhưng hễ ở đó là nó sẽ bù lu bù loa đòi xoa.
Cũng tương tự như , ở nhà thì nó chê bố mặt, nhưng ngoài là diễn ngay màn tình cha con thâm trọng.
Tần Dao chủ động tiến tới "gỡ" con búp bê treo cổ xuống: "Được , đừng phiền bố nữa, chơi với con và ."
"Vâng ạ." Nhóc con chẳng chút áp lực tâm lý nào mà sà ngay lòng . Dù nó cũng chẳng hiếm lạ gì ông bố thối, trong nhà chỉ là thơm nhất thôi.
Cố Trình: "..."
Anh thầm mắng trong lòng: Cái đồ con trai vô tâm vô tính, uổng công lúc nãy còn thấy cảm động thật sự.
Triệu Minh Kim bùi ngùi : "Đội trưởng Cố, đúng là một ông bố ."
Cố Trình im lặng đáp.
Chính ủy Chu cảm thấy mặt nóng lên, cứ thấy lời Triệu Minh Kim như đang ám chỉ . Nghĩ đến hai đứa ở nhà, Chính ủy Chu cố vớt vát thể diện: "Trẻ con đa phần lúc nhỏ đều bám , lớn thêm chút nữa học tiểu học là bắt đầu đau đầu đấy."
Đợi hai đứa nhà Cố Trình lớn lên, Chính ủy Chu nghĩ bụng nhất định âm thầm xúi giục chúng "khai tử" bố trong bài tập văn, cho Cố Trình nếm mùi con trai hiếu thảo là thế nào. Mà cũng chẳng cần c.h.ế.t, gãy tay gãy chân thôi cũng ...
Nói xong việc, chứng kiến xong một màn tình cha con thắm thiết, Chính ủy Chu ôm cục tức về nhà, bảo với chị Táo Hoa: " đúng là lầm cái gã đó ."
Chị Táo Hoa hiểu gì: "Anh lầm cái gì?"
"Lầm cái gì? Lầm hàng xóm!"
Chính ủy Chu tự hoài nghi bản , lẽ nào đúng là do ông cha tròn trách nhiệm?
"Hối hận ? Em chắc chắn là hối hận chứ?" Sau khi Triệu Minh Kim , Cố Trình lén lút sát gần Tần Dao, đuổi hai đứa nhỏ để rỉ tai thầm với vợ.
"Cái gì mà Hà Quảng Trí, cả Triệu Minh Kim nữa, tất cả đều bằng ... Em xem bọn họ bây giờ thành thế nào , bác sĩ Hà thì hói cả đầu, tóc còn mỗi một vòng quanh đầu như quàng khăn len , thà cạo trọc cho xong."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-267.html.]
"Hà Quảng Trí? Anh bác sĩ quân y Hà á?" Tần Dao dở dở , cái tên đối với cô quá xa lạ , cô gần như quên bẵng , kết quả là đàn ông mặt nhớ dai kinh khủng, còn để ý hói nữa, cần nhỏ mọn thế .
Cố Trình lầm bầm: "Thì chính là chứ ai, đối tượng xem mắt của em, ông mai lớn của chúng đấy. Nếu xem mắt với em thì —"
Tần Dao nhịn : "Thì chuyện tự dâng xác đến tận giường."
"Dao Dao, em đúng là ăn bạt mạng, cái gì mà tự dâng xác đến giường, đây gọi là Mao Toại tự tiến cử." Cố Trình nháy mắt với cô: "Gả cho năm năm , hối hận hả?"
Nụ mặt Tần Dao vẫn tan, cô chủ động ôm lấy cổ đàn ông mặt, cọ cọ chóp mũi mũi , đặt một nụ hôn lên môi : "Anh đúng là đáng yêu y như Minh Minh ."
Trong nhà đúng là hai kịch sĩ, một lớn một nhỏ.
Cố Trình cảm thấy lòng ngọt lịm, nhưng đồng thời cũng thấy như trúng một mũi tên ngực.
Dịp cuối năm, tin vui liên tiếp báo về. Giấy báo nhập học đại học cũng đúng lúc lượt gửi tới tay từng thí sinh đỗ đạt. Chỉ là thời kỳ hệ thống bưu điện , thường là tới tỉnh , mới về các thị xã, huyện, đó mới về đến đại đội công xã.
Nhiều giấy báo gửi tùy tiện, cán bộ đại đội cứ tiện tay giao cho của thí sinh nhờ mang hộ về. Ngày thường nhờ vả thì , nhưng thời điểm , việc đó dễ khiến nảy sinh ý đồ .
Chuyện mạo danh thế chỗ học đại học nhiều đếm xuể, nhiều chính trong nhà hại, giấy báo tới tay mà chị em họ cầm học mất.
Lại còn nhiều thanh niên tri thức kết hôn ở nông thôn, khi đỗ đại học, giấy báo bố vợ hoặc bố chồng giấu nhẹm hoặc xé bỏ, khiến họ lỡ mất cơ hội học tập, cả đời ở trong làng.
Bạch Thu Linh thi đỗ Đại học Sơn Trung, giấy báo nhập học suýt chút nữa đến tay cô, vì bà chồng âm thầm giấu biệt . Mãi đến khi Bạch Thu Linh chủ động gọi điện hỏi thăm thì mới giấy báo gửi từ lâu nhưng biến mất tăm .
"Đã kết hôn sinh con , là con dâu nhà họ Khương chúng , còn học đại học cái gì cho khổ ..." Bà cụ Cát tâm trạng lo lắng, bà con dâu học đại học vì sợ hỏng tình cảm vợ chồng.
Trước đây khi Bạch Thu Linh theo quân lên đảo, hai con bà cháu ở trong làng, bà cụ Cát luôn coi thường Bạch Thu Linh, cảm thấy con trai sĩ quan thì Bạch Thu Linh xứng với ...
bao nhiêu năm qua, Bạch Thu Linh theo quân lên đảo, công việc, cách đối nhân xử thế, vợ chồng đủ nếp đủ tẻ, bà cụ Cát cũng dần chấp nhận cô con dâu . Cả nhà sống yên bên , mục tiêu lớn nhất hiện giờ là bồi dưỡng con cháu, hy vọng chúng thành tài.
Ai ngờ bà mới định cho cháu gái bái sư học nghệ thành, cô con dâu bày trò, nhất quyết đòi thi đại học. Bà cụ Cát ngăn cản Bạch Thu Linh thi vì nghĩ chắc chắn cô đỗ, ai dè cô đỗ thật, còn là một trường đại học ở thành phố lớn. Bà cụ Cát từng đến Quảng Châu , nơi đó phồn hoa lắm, nhiều nhà cao tầng, nhiều thứ đồ Tây để trông mới lạ, dễ lóa mắt.
Để con dâu Quảng Châu học, bà cụ Cát chỉ cần nghĩ đến thôi là ngủ yên. Đó là nơi thời thượng, vạn nhất Bạch Thu Linh học đại học bốn năm, quen với cuộc sống thành thị giống mấy cô thanh niên tri thức bỏ chồng bỏ con, cần chồng nữa, chẳng cần con nữa, tìm một đàn ông trẻ trung ở thành phố để lấy thì con trai bà chẳng thành trò ?
Dù trong lòng bà cụ Cát vẫn luôn thấy Bạch Thu Linh xứng với con trai là Khương Định Hải, nhưng nếu cô thực sự bỏ chồng con chạy theo khác thì chắc bà tức c.h.ế.t mất. Người già thường thích đổi, bà cụ Cát chỉ cuộc sống cứ bình lặng thế mãi, nên giấu giấy báo nhập học của con dâu . May mà bà vẫn còn chút lương tâm nên xé nó.