Thập Niên 70: Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Trong Văn Niên Đại - Chương 266

Cập nhật lúc: 2025-12-19 10:58:33
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong quân đội, dù thời tiết nóng đến mấy cũng tùy tiện xắn tay áo lên, mà cuộn thật chỉnh tề đến tận khuỷu tay. Cố Trình mới cuộn một bên, chợt nhớ đang mặc sơ mi trắng thường ngày, việc gì cuộn như thế, thế là dừng tay, tùy ý vuốt vài cái cho phẳng .

Tần Dao lặng lẽ liếc một cái. Làm vợ chồng năm năm , chỉ cần động đậy là cô định gì. Cái gã lúc chẳng khác nào một con mèo con nhảy cao ngã nhào, rơi xuống đất thì giả vờ vươn vai một cái cào cào bàn mài móng để dùng những động tác nhỏ che giấu sự ngượng ngùng của .

"Chỉ là quen thôi." Cố Trình rốt cuộc cũng buông tay áo xuống, tay nắm thành đ.ấ.m đặt lên miệng, khẽ ho một tiếng: "Có việc chính sự gì ? Vào thư phòng chuyện ."

Cái lúc còn chạy qua đây, phiền cả nhã hứng!

"Chính ủy Chu qua đây thì thôi , cũng mò tới đây gì?"

Anh hỏi câu , Triệu Minh Kim tức nổ đom đóm mắt. Nghĩ bụng dù cũng là tình nghĩa em đồng chí sát cánh bên bao nhiêu năm, Cố Trình tu nghiệp, khả năng cao là điều về lãnh đạo, nhưng cũng chắc, biến động nhân sự là chuyện khó , năm sáu năm gặp sẽ là cảnh tượng gì.

Vốn dĩ chuyện cũng chẳng cần đích tới tìm Cố Trình... Dù cũng định tới vài câu, tiễn chân , chào tạm biệt một tiếng, kết quả đến nơi thấy câu .

Cái gã chẳng lấy nửa điểm buồn bã khi chia ly, bảo tu nghiệp là trút bỏ gánh nặng chút áp lực tâm lý. Bước xuống từ vị trí chỉ huy, những chút thích nghi nào mà còn hớn hở ở nhà chơi trò chơi với con trai.

Cái tâm thái , ai mà chẳng thốt lên một chữ Phục hoa.

Thay bộ đồ , với cái dáng vẻ xe kéo lúc nãy, bảo ba mươi lăm tuổi chẳng thà bảo mười lăm tuổi. là nên để Phó đoàn trưởng Tăng qua đây mà xem, Đội trưởng Cố ngày thường mắng vuốt mặt kịp, ở nhà cái bộ dạng ...

"Qua đây chuyện chút, liên lạc tình cảm thôi. Đội trưởng Cố , cũng đừng tự luyến quá, tới thăm Tiểu Tần đấy, lâu gặp y tá Tiểu Tần ..." Sáu năm trôi qua, Tần Dao từ lâu còn y tá, bản cô cũng chẳng nghề đó bao lâu, nhưng trong mắt Triệu Minh Kim vẫn nhớ rõ dáng vẻ ban đầu của cô. Sau khi Tần Dao kết hôn, tin tức về cô cũng ít dần . Nhất là khi Tần Dao sinh cho Cố Trình hai đứa nhóc, càng nhiều càng thấy nhói lòng.

"Đồng chí Tiểu Tần, Tần Dao , cô bao giờ hối hận vì lấy một đàn ông lớn hơn tận mười tuổi ?" Nghĩ bụng dù Cố Trình cũng sắp , Triệu Minh Kim năng cũng phóng khoáng hơn, lúc xéo xắt thì đợi đến lúc nào? Dù cũng chẳng sợ trả đũa, cũng chẳng còn kịp thời gian nữa.

Tần Dao nhịn : "..." Những đều hiểu lầm , nếu tính cả tuổi thực tế, cộng thêm hai mươi sáu năm sống ở kiếp thì Cố Trình chỉ lớn hơn cô hai tuổi thôi.

"Không hối hận ạ." Nghĩ đến chuyện nhầm lẫn dạo nọ, đồng chí Tiểu Tần rốt cuộc mỉm dịu dàng.

"Cô đương nhiên là hối hận , ít nhất là cô gả cho chứ gả cho . Lão Triệu , trông bây giờ còn già hơn mười tuổi đấy." Cái miệng Cố Trình đúng là độc địa.

"Đội trưởng Cố, cầu xin tích chút khẩu đức ." Triệu Minh Kim hối hận vì hôm nay mò đến đây, đến để xát muối vết thương cũ .

Cố Trình kết thúc chủ đề: "Không mấy chuyện nữa, bàn việc chính ."

Lúc Thụy Thụy và Minh Minh kéo cái xe chạy rầm rập ngang qua, miệng gọi chú gọi bác từ sớm. Hai đứa nhỏ chẳng tâm cơ gì, cũng sắc mặt, hào hứng : "Bố ơi, chơi nữa ạ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-266.html.]

"Bố ơi, bố lên đây mau !"

"Bố ơi, bọn con chờ mỗi bố thôi đấy."

...

Vốn dĩ hai đứa nhỏ kéo bố còn đang chê bố nặng quá, mệt bở tai, giọng bố chẳng ngọt ngào như , cứ chói cả tai. lúc ngoài ở đây, ham biểu diễn của hai đứa nhỏ bùng cháy, hận thể trình diễn sức mạnh vô song của mặt các chú các bác. Hai đứa cứ như mấy trai phục vụ ở tiệm massage đang chèo kéo khách , nhiệt tình hết mức.

Cố Trình: "..."

Chính ủy Chu mặt mũi như sắp rạn : "Ở nhà ngày thường chơi với con kiểu ?"

Mẹ kiếp, hàng xóm với Cố Trình năm năm trời, đến tận hôm nay ông mới ở nhà đối xử với con cái như thế . Nghĩ đến đây, Chính ủy Chu còn thấy chạnh lòng, thằng nhóc nhà ông bao giờ săn đón bố nó thế , cái đứa con gái đáng ghét thì khỏi , trong nhật ký với bài tập văn "khai tử" bố nó mấy . Hở một tí là bắt ông liệt sĩ, bố như ông mà chịu nổi.

Minh Minh dõng dạc : "Bố thích chơi với bọn con nhất đấy ạ!"

Thụy Thụy bồi thêm: "Bố còn lén ăn vụng chả cá nữa cơ."

...

Cố Trình nhắm mắt , nghĩ bụng dù cũng vắng một thời gian, chẳng việc gì giải thích. Mà cũng chẳng sợ Chính ủy Chu với Triệu Minh Kim để lộ ngoài, chuyện thì ai mà tin cho .

Nghĩ , tâm thái Cố Trình thả lỏng hẳn. Anh dỗ dành hai đứa nhỏ chỗ khác: "Bố chuyện với các chú các bác , tí nữa chúng chơi tiếp."

"Bố ơi, thế bố nhanh nhanh lên nhé."

"Bố ơi, , con nỡ xa bố, bố ở bên con cơ." Nhóc Minh Minh - cái loa kịch sĩ - lao tới ôm chặt lấy bắp chân bố, hận thể diễn một màn "mười tám dặm tiễn đưa". Dù bố chỉ là trong phòng, nhóc cũng cùng bố cầm tay đẫm lệ, rời xa nửa bước.

Khóe miệng Cố Trình giật giật, cúi đầu thằng con trai đúc từ một khuôn với . Cái cảm giác giống hệt như chính tay giật dây một quả lôi, cuối cùng quả lôi đó nổ ngay đầu , chấn động như sét đ.á.n.h ngang tai.

... Đây đúng là thằng con ruột của .

Trước đây dù thoái thác thế nào rằng thằng bé chỉ là trông giống chứ tính cách giống , nhưng những hành động ngày càng quen mắt , sự thật rành rành ngay mặt, lời biện bạch đều trở nên yếu ớt.

"Ngoan nào, tí nữa bố chơi với con, bố yêu con." Cố Trình khô khốc , bế nhóc tì nhà lên, nhéo nhéo cái mặt nó. Tình cha con "giả trân" trong mắt ngoài lúc hiện lên thật đến lạ thường.

"Bố ơi, ." Nhóc Minh Minh lúc nhập vai kịch sĩ quá sâu, cứ ôm khư khư lấy cổ bố, bám rời.

Loading...