Thập Niên 70: Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Trong Văn Niên Đại - Chương 257

Cập nhật lúc: 2025-12-19 10:50:59
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi đều giật , mắt Tạ Hồng Nghê lóe lên. Nghĩ đến những đổi của chợ đen gần đây, cô thầm nghĩ chuyện ... tương lai khả năng.

Anh ba Tần thì thấy lời em gái cứ như chuyện viễn tưởng, thể như thế ?

Còn vợ chồng Phùng Minh Lam lúc lọt tai mấy lời đó. Đừng là đợi vài năm, một tháng họ cũng chẳng đợi nổi. Hàng triệu tệ đang ở ngay mắt, chỉ cần sang Hồng Kông là họ thể sống một cuộc đời mới xa hoa lộng lẫy.

Ai mà kìm lòng cho ?

Sau khi vợ chồng Tần Dao , Phùng Minh Lam đặt hy vọng lên Tạ Hồng Nghê: Chị ơi, chị giúp em sang công tác tư tưởng với Tần Dao . Em thấy cô cũng động lòng đấy, chỉ là sợ chồng thôi. Chị khuyên cô , thật sự , bao nhiêu trốn , em .

Chỉ cần để lộ tin tức thì ai mà ? Cũng chẳng ảnh hưởng gì đến rể Cố Trình cả.

Tạ Hồng Nghê lạnh lùng đáp: Vô ích thôi, hai đứa bỏ ý định đó . Minh Lam, em với em rể về nhà mà ăn t.ử tế, đừng mơ tưởng hão huyền nữa.

Em nghĩ xem, tiền đó mà tay hai đứa thật, liệu hai đứa giữ nổi ?

Phùng Minh Lam dậm chân gào lên: Chị, chị quá đáng lắm, em thừa là chị đang ghen tị!

Chị ghen tị vì em sang Hồng Kông tiền mang về chứ gì. Chị đừng mấy lời đạo đức giả đó nữa, nếu chị còn coi em là em gái thì đừng cản đường em. Chị mà đồng ý, chúng cắt đứt quan hệ!

Anh ba Tần bên cạnh vẻ mặt gượng gạo, còn Tạ Hồng Nghê thì mặt lạnh tanh, chẳng hề lay chuyển lời của em gái: Chị đồng ý là vì cho em thôi. Minh Lam, về .

Lý Tây, khuyên cô , đừng hùa theo cô loạn nữa.

Tạ Hồng Nghê đuổi khéo vợ chồng em gái ngoài, còn cảnh cáo chồng: Anh đừng sang gì với Dao Dao nữa, đừng lời bọn họ.

Anh ba Tần gật đầu: Ừ, cứ thế . Anh chỉ sợ em hối hận.

Em thế cũng là vì cho nó thôi. Tạ Hồng Nghê đây cũng là một cô gái ngây thơ như , mãi cho đến những năm nay trải qua bao nhiêu chuyện, cô mới hiểu lòng khó đoán, thực sự em gái dấn hiểm nguy.

Hôm nay coi như vượt qua cửa ải , giờ vợ chồng Tần Dao đồng ý, nếu vợ chồng Phùng Minh Lam nhát gan một chút, hy vọng họ sẽ đường mà rút lui.

Cuối cùng, Phùng Minh Lam và Lý Tây vẫn rời đảo Hải Nam. Họ tìm cách Thâm Quyến một nữa. Người đến tận đây sang thì thật khó chấp nhận, đành liều mạng một chuyến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-257.html.]

Hai vợ chồng nghĩ đủ cách, tìm đủ mối lái cũng chẳng ăn thua, thậm chí còn suýt bắt. Họ đành dùng cách mà vẫn thời bấy giờ: lén lút vượt biển trong đêm. Cách cực kỳ nguy hiểm nhưng chẳng còn con đường nào khác, tên dây thể bắn.

Phùng Minh Lam ngay cả tên cũng đổi , dù nguy hiểm đến tính mạng cô cũng chẳng màng.

Trong đêm tối, cô cùng Lý Tây lặn lội trong màn đêm sâu thẳm. Lúc đó là một hai giờ sáng, chỉ thấy tiếng sóng biển gào thét. Trời tối đen như mực, nước biển cũng một màu đen kịt, những con sóng cuộn trào trông như cái miệng khổng lồ chực chờ nuốt chửng con .

Cũng ít chuyện tương tự, đêm nay chỉ vợ chồng họ mà còn những khác nữa. Có bỏ mạng giữa biển khơi. Phùng Minh Lam và Lý Tây vượt qua cửa ải đầu tiên, nhưng ngay khi sắp chạm tới bến bờ thắng lợi, họ kẻ cùng hãm hại.

Hai họ để lộ vẻ giàu , trông giống dân thành phố nên đ.á.n.h lén khi lên bờ. Màn đêm là nơi che giấu tội ác nhất, c.h.ế.t một hai giữa biển cả mênh m.ô.n.g chẳng ai thể phát hiện .

Kẻ bơi giỏi, cướp hết đồ đạc hai vợ chồng là thể kiếm một món hời. Còn họ c.h.ế.t giữa biển, cũng chẳng ai truy cứu trách nhiệm của .

Phùng Minh Lam và Lý Tây vất vả lắm mới chạy lên bờ nhưng để lộ chiếc vòng vàng. Lý Tây đ.â.m một nhát trúng tim, Phùng Minh Lam thét lên kinh hãi, vì sống sót nên đầu nhảy xuống biển.

Lý Tây c.h.ế.t, Phùng Minh Lam cũng mất hút giữa sóng nước. đúng là trong cái rủi cái may, cô một thuyền chài vớt lên. Khi tỉnh , cô thấy đang ở trong một làng chài rách nát, thực chất là một khu ổ chuột ở Hồng Kông.

Chưa kịp mừng rỡ vì sang đảo thành công, cô đối mặt với một sự thật nghiệt ngã: hóa Hồng Kông nơi nào cũng là nhà cao cửa rộng lộng lẫy, cũng chẳng ai cũng sống cuộc đời xa hoa. Khu ổ chuột bẩn thỉu, hỗn loạn, chật chội và hôi thối, nồng nặc mùi cá.

Tiểu thư lớn lên ở thành phố như Phùng Minh Lam bao giờ thấy nơi nào như ?

Gia đình cứu cô cũng chẳng bụng gì. Thấy cô trông cũng khá khẩm là dân vượt biên nên họ giữ cô vợ cho thằng con trai đầu trọc lóc, ghẻ lở. Nhà nghèo, sống bằng nghề chài lưới, vì quá nghèo nên chẳng lấy nổi vợ, Phùng Minh Lam đúng là "vợ từ trời rơi xuống".

tiền, đảo, họ giàu lắm. Đợi tìm sẽ đưa cho nhà bác một khoản tiền, đảm bảo cho con trai bác lấy vợ hẳn hoi. Phùng Minh Lam sắp phát điên . Sang đảo ba ngày mà cô vẫn thành triệu phú, chồng thì c.h.ế.t, bản nhốt trong khu ổ chuột, còn gia đình giữ vợ.

giấy tờ, ngoài là bắt ngay, đồ giá trị cũng lột sạch . Trong lòng cô hận thấu xương, hận chị gái ruột, hận Tần Dao, hận Cố Trình. Cô đổ tại những giúp đỡ , nếu họ giúp thì cô và Lý Tây liều mạng thế . Giờ Lý Tây c.h.ế.t , cô thì lâm cảnh tù túng, cô hận c.h.ế.t những đó.

Tiếc là cô hận đến mấy thì giờ cũng gọi trời trời thấu, gọi đất đất chẳng thưa.

Phùng Minh Lam vất vả lắm mới tìm cơ hội chạy ngoài, nhưng cô ngơ ngác giữa khu ổ chuột. Xác vô gia cư, mùi cá c.h.ế.t thối, kim tiêm, tàn thuốc, mảnh chai vỡ... Cô còn kịp thoát thì chứng kiến cảnh cầm rìu đ.á.n.h . Cô sợ hãi cuống cuồng, chạy lung tung chẳng rẽ .

Mãi mới chạy đến một chỗ , cô mới kịp thở hắt vài thì đột nhiên ai đó bịt miệng, kéo tuột phía .

Nó là đứa giấy tờ, g.i.ế.c cũng chẳng .

Loading...