Thập Niên 70: Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Trong Văn Niên Đại - Chương 251

Cập nhật lúc: 2025-12-19 10:45:38
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 117

"Bà cụ ơi, bà đừng mơ mộng nữa, bà tưởng ai lách cũng kiếm tiền chắc? Thời xưa các ông tú nghèo c.h.ế.t đói đầy đấy, cái nghề dễ ăn , nghèo túng khốn khổ nhiều lắm, bà cứ suy nghĩ cho kỹ ."

Bà cụ Cát đúng là nghĩ quá xa . Cái thời kỳ văn nghệ nở rộ những năm tám mươi cũng chỉ kéo dài một chốc, thực sự kiếm tiền nhiều. Sau dựa lách mạng mà giàu càng ít hơn, đa phần chẳng những nhuận bút mà còn dắt mũi, mất một khoản tiền học phí đào tạo hề rẻ.

Tần Dao mấy bạn quen chuyên cái trò thất đức . Đầu tiên là mua mấy cái tài khoản mạng xã hội sẵn lượng theo dõi, trang trí cho thật hoành tráng nhưng thực tế chẳng mấy ai xem, cũng chẳng hâm mộ thật.

Cái bạn thất đức còn chen chân cả hội nhà văn. Thực tế thì ngưỡng cửa đó cũng chẳng cao lắm, cô cứ dựa mấy cái danh hiệu đó để mở lớp đào tạo lách bên ngoài. Muốn đăng ký lớp học của cô đóng từ sáu triệu đến mười triệu bạc. Tần Dao vốn tưởng chẳng ai thèm học, ai ngờ thực tế đăng ký đông như quân Nguyên, đa phần là các bà bỉm sữa thêm, cứ thế ngây ngô nộp cả đống tiền học phí. Sau đó bạn mở lớp dạy họ cách bài cho các trang mạng xã hội.

Dạy xong, cô đưa cho học viên danh sách mấy cái trang (vốn là trang tự nuôi của cô ) để họ gửi bài. Chỉ cần lăng nhăng vài chữ là các trang đều nhận đăng, nhuận bút mỗi bài chỉ dăm ba chục nghìn đến một trăm nghìn đồng.

Thu của cả chục triệu tiền học phí, cuối cùng chỉ tốn vài trăm nghìn là đuổi khéo học viên , mà còn khiến say mê tin tưởng sái cổ. Chỉ thể , thực sự kiếm tiền bằng cách lách khi còn khó hơn lừa đảo.

Cái trò lừa kiếm tiền nhàn hạ lắm, chuyên lừa mấy khờ khạo. Ai mà chẳng giấc mơ nhà văn, lừa cứ thế cam tâm tình nguyện, khuyên thế nào cũng , còn hớn hở khoe khắp nơi là bài kiếm tiền ... Với dăm ba chục bạc nhuận bút đó, khi đến tết công-gô cũng chẳng thu hồi nổi tiền học phí.

"Cô đừng mà dọa , rõ ràng cô kiếm tiền đấy thôi." Bà cụ Cát lườm cô, nhưng lời của Tần Dao đúng là chạm nỗi lo trong lòng bà. Nghèo như ông đồ, xem mấy sách chữ đúng là nghèo thật.

Tần Dao nhún vai: "Trước đây cháu kiếm tiền nghĩa là cháu cũng kiếm . Bà cụ ơi, bà câu 'Giang Lang tài tận' ? Chính cháu còn chẳng chắc nổi bài nào nữa , huống chi là nhận đồ dạy khác."

"Bà cho cháu gái thì nên dặn nó học hành cho t.ử tế, tìm lấy một công việc định."

Mấy gáo nước lạnh dội xuống bà cụ Cát tắt ngấm ý định, nhưng bà vẫn cố thêm tí nữa, Tần Dao chỉ đang dọa bà thôi.

Tần Dao thấy , tiếp: "Bà Cát , bà xưa nay bao nhiêu nhà văn tự t.ử ?"

"Có bao nhiêu?"

Tần Dao thở dài, giả vờ buồn bã : "Người thích lách thường sống hướng nội, dễ chìm đắm thế giới của riêng , nghĩ quẩn nghĩ quanh đ.â.m nghĩ thông."

"Thế giới ảo tưởng thì rực rỡ, còn thực tế thì nát bét. Tác giả trong sách thì hô mưa gọi gió, ngoài đời thực cũng chỉ là một bình thường thôi. Bà cụ ơi, bà cái cảm giác đả kích đó ?"

Tần Dao động tác cứa cổ: "Cứ như kiểu ngày nào bà cũng mơ thấy Hoàng đế, kết quả tỉnh dậy thấy đang ăn cám nuốt rau, bà chịu nổi cái đả kích đó ?"

Bà cụ Cát nuốt nước bọt: "..."

Thực nếu ngày nào cũng Hoàng đế thì bà cũng chịu , vả kể cả tỉnh dậy ăn cám thì bà cũng là "Hoàng thái hậu" trong nhà , qua cái thời dâu khổ cực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-251.html.]

"Thế nên nhiều nhà thơ, nhà văn tự t.ử vì chấp nhận nổi cách giữa ảo tưởng và thực tế. Làm một bình thường bình dị là nhất ." Tần Dao mỉm .

Bà cụ Cát nghĩ thầm, cháu gái bình thường, nó gả cho quan to, giống như Tần Dao mắt đây .

"Dì Tần ơi, thế cháu trong sách là cháu bay ? Cháu tiên nữ!" Bé Khương Tuyết bảy tuổi ngây ngô hỏi.

Vốn dĩ con bé chẳng học lách gì, nhưng giờ nó bắt đầu mơ mộng. Bé Khương Tuyết Hoàng đế, nó tiên nữ!

Tần Dao: "..."

Thế là xong, chẳng cần Tần Dao thêm, bà cụ Cát giật b.ắ.n : "Cái con bé đừng bậy bạ."

Bà cụ Cát là lõi đời, ở nông thôn bà nhiều lắm. "Tiên nữ" cũng chẳng từ gì ho, thời kỳ khi thành lập đất nước, ở trong làng mấy bảo là "tiên nữ" nhiều đếm xuể, lừa đảo thì cũng là kẻ điên.

Lúc thì chim tiên nhập xác, lúc thì hồ tiên nhập hồn...

"Đi thôi thôi, về nhà nào. Liệu hồn mà học hành cho t.ử tế, con gái con lứa đừng bắt chước mày ngoài lăn lộn bùn đất, con gái dáng con gái."

"Nếu nhờ bố mày giỏi giang thì giờ mày vẫn đang ở quê nhặt phân bò đấy. Nếu sạch sẽ thì cho về đội sản xuất mà nhặt phân, giờ sống sung sướng thì đường mà giữ lấy..."

Bà cụ Cát lôi cháu gái , miệng vẫn lẩm bẩm ngớt, đúng là hình ảnh thu nhỏ của thế hệ .

Tần Dao bịt miệng , cô cũng phục nãy tán phét cũng giỏi thật. , bất kể dùng cách gì, đuổi .

Cô chỉ lo là hôm nay đuổi bà cụ Cát, ngày mai ai khác dắt con đến cầu xin cô dạy văn , đây đúng là một vấn đề lớn, phiền phức trò.

"Tiểu Tần, nãy chị thấy hết , để chị giúp em từ chối nhé." Chị Tảo Hoa hàng xóm xách giỏ tới, chủ động nhận việc.

Lúc chị Tảo Hoa với diện mạo "mới toanh" thích trò chuyện với , nên cũng tự tin hẳn lên.

Tần Dao đáp: "Chị ơi, thế thì em chẳng khách sáo , nhờ chị giúp em từ chối họ ."

"Không , hàng xóm láng giềng mà. Chị nhớ mấy lời em , ai hỏi chị cứ thế mà bảo."

Tần Dao lưỡng lự một lát, cuối cùng cũng chẳng để tâm quá nhiều, thôi thì cứ đại , chuyện chắc cũng sớm quên thôi, cần quá trăn trở gì.

"Vâng ạ."

Lúc chị Tảo Hoa nhịn mà hỏi: "Tiểu Tần , em xem con bé Giai Giai nhà chị thiên phú lách ?"

Loading...