Thập Niên 70: Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Trong Văn Niên Đại - Chương 231
Cập nhật lúc: 2025-12-19 09:12:51
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AKUALKemA1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hòa Thần nghĩ bụng, vẫn nên tích cực ngoài vận động nhiều hơn. Cô cũng thừa nhận bản chuẩn nên rủ Tần Dao cùng nhận mặt quen với .
Hòa Thần tin tưởng bản lĩnh của Tần Dao, hơn nữa em dâu còn là nhà văn, sách, tự cái mác khiến ngưỡng mộ và dễ sinh thiện cảm.
Trong nhóm hội chị em nhà quân nhân vốn là nơi ngọa hổ tàng long, Hòa Thần cảm thấy chẳng điểm gì nổi bật, ưu điểm duy nhất chắc là... hưởng?
"Chị dâu, giọng chị lắm , em chị thấy chị mà sách thì chắc chắn là cực kỳ êm tai ."
Chị dâu : "Giọng chị bình thường thôi, so với phát thanh viên , chị cũng hợp nghề đó, phong cách khác biệt."
"Em mà." Tần Dao định rằng giọng chị dâu giống kiểu giọng nữ nhẹ nhàng đài phát thanh , tự nhiên mang theo phong vị chữa lành. Dùng giọng để kể chuyện radio, bên tai chắc chắn là một sự hưởng thụ, thoải mái dễ chịu, khiến dễ chìm giấc ngủ như thể trở về trong vòng tay .
Còn các phát thanh viên loa đài bây giờ đa phần giọng đều sang sảng, hào hùng, càng càng thấy tỉnh táo, tài nào ngủ nổi.
"Cơ mà cả chú thích để chị báo cho , bóp đầu bóp vai cho ảnh... Lần nào ảnh cũng lăn ngủ mất tiêu, chị phát bực." Nhắc đến chuyện , khóe miệng chị dâu khẽ , nhưng vẫn pha chút vẻ hậm hực.
Tần Dao nhịn .
"Chị dâu, là chị cũng báo cho em với, bóp vai cho em hưởng thụ một chút ."
"Được chứ."
Nói xong, Tần Dao dài sofa, giọng chị dâu nhẹ nhàng báo bên tai. Năm ngón tay chị dâu cũng mềm mại, xoa nắn thái dương cho cô. Trong cái mùa đông gió rít gào thét ngoài , ở trong căn phòng ấm áp xoa bóp cho thế , đúng là cho ngàn vàng cũng đổi.
Nếu mà còn ngâm suối nước nóng nữa thì đúng là spa đẳng cấp thượng lưu .
Bé Miểu Miểu bên cạnh , cũng thấy buồn ngủ lây, kìm mà ngáp dài một cái.
Anh em Cố Hưng và Cố Trình khoác áo đại y, cửa sổ tầng hai chuyện. Đẩy cửa sổ , ánh trăng thanh lãnh rọi , gió lạnh cũng theo đó mà lùa tới, nhưng cả hai đều sợ lạnh.
Cố Hưng châm một điếu thuốc, kẹp giữa hai ngón tay. Cố Trình hút, ngửi mùi khói mà nhíu mày, vị khói t.h.u.ố.c thụ động đúng là chẳng dễ chịu gì.
"Chú kết hôn ba năm, tịnh chỉ học cái thói giả nai cho trẻ ." Anh cả Cố khinh bỉ em ruột của .
Cố Trình đáp trả ngay lập tức: "Anh cả thì luyện cái giọng quan cách phết, trông còn giống bố hơn cả bố em nữa đấy."
Cố Hưng nghẹn họng vì bực.
"Ngày mai chú chạy bộ với ." Bị em trai chế nhạo vẻ ngoài già nua, cả chịu nổi nữa, cái bụng bia nhất định biến mất.
Cố Trình thản nhiên: "Được thôi."
"Cơ mà em sợ là nhận một nhiệm vụ bất khả thi ."
Cố Hưng: "????"
Đôi mắt đào hoa của Cố Trình lấp lánh ý : "Anh , bảo em giữa Tết nhất thế 'dẫn trai giảm béo', chẳng là đ.á.n.h đố em ? Em là đang mang nhiệm vụ tăng thêm năm ký thịt mới về đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-231.html.]
Cố Hưng liếc xéo: "..."
"Vợ em dặn về quê thì ăn nhiều , nhất là béo lên tầm năm ký, cô chê em gầy quá. Khổ nỗi em chẳng mọc mỡ, xem, cơ ngực, cơ bụng, cơ bắp tay... sờ thử ?"
Trước đây Cố Trình cũng chẳng hứng thú khoe dáng với ngoài, nhưng đến tuổi ba mươi, đàn ông tầm tuổi nếu gầy như bộ xương khô thì cũng bụng phệ. Rất nhiều dù tay chân gầy nhưng bụng to tướng, hiếm ai như , cơ bắp cân đối đẽ. Đừng là vợ thích, ngay cả chính Cố Trình khi soi gương cũng thói quen tự thưởng thức vẻ của .
Ở mặt ngoài thì thể giấu , nhưng mặt trai ruột thì nhất định khoe một trận, dù cũng là em một nhà mà.
Tay cầm t.h.u.ố.c của Cố Hưng run run: "..."
Ban đầu cả định giảm cân chỉ là mồm cho vui, quá nghiêm túc, giờ em trai khích tướng một vố, lửa chiến đấu trong lòng bốc lên ngùn ngụt.
Hai em ngấm ngầm so kè, chuyện xong thì cùng nhà. Thấy vợ đang bóp vai cho em dâu, Cố Hưng hình mất vài giây.
Cái đôi vợ chồng chú út về là để đòi nợ đúng , giờ đến cả "nóc nhà" của cũng chiếm mất .
Ngày hôm , Cố Hưng và Cố Trình bắt đầu dậy sớm chạy bộ tuyết. Tần Dao và chị dâu từ tầng hai xuống. Chẳng bao lâu , vợ chồng Trần Bảo Trân và Cao Kiến Quốc cũng ghé chơi.
Trần Bảo Trân đến thăm ông ngoại, nhân tiện tìm Tần Dao chơi luôn.
Cố Hưng và Cố Trình vẫn đang chạy, cả thể lực kham nổi, mệt thở như ch.ó con . Trần Bảo Trân thấy thế liền xúi Cao Kiến Quốc chạy cùng cho vui.
Cao Kiến Quốc vội vàng từ chối: "Để bọn họ chạy , ở đây chuyện với các em."
Trần Bảo Trân nhạo: "Lười chảy thây."
Cao Kiến Quốc vẫn vững như bàn thạch, mảy may lay chuyển.
Hai em nhà họ Cố chạy đến mức ướt đẫm áo trong mới về, tắm nước nóng xong xuôi một bộ đồ khô ráo sạch sẽ.
Anh cả Cố Cao Kiến Quốc vẻ thuận mắt cho lắm, nhịn lên tiếng: "Trông chú cũng tuổi đấy nhỉ, chắc lớn hơn con trai vài tuổi mất."
Hòa Thần sững sờ, nghĩ bụng ông lấy con trai lớn thế.
Cao Kiến Quốc cũng ngẩn , cả Cố trông già thế ? Không , chẳng lẽ trông già đến mức con trai ông cũng so tuổi với ?
"Con trai năm nay bao nhiêu ạ? Trông vẫn còn trẻ trung chán." Cao Kiến Quốc đáp lời với giọng điệu đầy vẻ cung kính.
Cố Hưng mặt cảm xúc, đưa tay chỉ thẳng Cố Trình: "Cái thằng ranh con nhà kìa."
Cố Trình gạt tay : "Đừng chỉ bậy."
Chị dâu Hòa Thần suýt thì rớt cả cằm xuống đất.
Cao Kiến Quốc câm nín: "..."
"Anh cả nhà họ Cố, đúng là khiếu hài hước thật đấy." Cao Kiến Quốc ngoài mặt vui vẻ, nhưng trong lòng đang gào thét: Tức c.h.ế.t mất! Lại thêm một kẻ dám trực diện chế nhạo già hơn Cố Trình.
Những năm bảy mươi vật chất tuy thiếu thốn nhưng phong vị Tết đậm đà. Dù nhà nghèo khó đến thì ngày Tết vẫn sắm sửa đôi chút để chúc mừng. Các cửa hàng bánh kẹo bán hộp quà chạy như tôm tươi. Món bánh Mật Tam Đao mà Cố Trình mua, cùng với bánh bông lan, là những món quà vặt khoái khẩu của trẻ con thời bấy giờ, ngoài còn bánh quy bơ, bánh quẩy thừng và đủ loại quà bánh khác.