Thập Niên 70: Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Trong Văn Niên Đại - Chương 229

Cập nhật lúc: 2025-12-19 09:10:33
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô gái sống ngay sát vách nhà họ Chung, Chung Đoàn Kiến đang bán cái thứ hại nên cô tố cáo từ lâu, nhưng nhà cứ bảo cô bớt "lo chuyện bao đồng" .

Tần Dao gật đầu: Là chồng tìm các đồng chí công an đến đấy.

Các bạn lắm, các bạn mới chính là đại hùng! Cô gái trẻ vẻ là ghét cái ác. Cô tết hai b.í.m tóc đuôi tôm, đôi lông mày trông khí chất, cô bảo đang học trung học, phân công công tác xuống nông thôn lao động.

Thực tế thì từ năm nay, các thanh niên trí thức xuống nông thôn bắt đầu lục tục trở về .

Trò chuyện với cô gái trẻ vài câu, cô họ Vương, Tần Dao cũng hỏi gì thêm. Sau khi chuyện xong, lòng Tần Dao nhẹ nhõm hẳn, may mà loại t.h.u.ố.c tuồn ngoài quá nhiều. Theo lời khai của Chung Đoàn Kiến, loại t.h.u.ố.c chuyển t.h.a.i quả thực thể gây tình trạng lưỡng tính dị tật.

Cũng may là bắt , nếu chẳng sẽ hại đời bao nhiêu đứa trẻ nữa.

Chung Đoàn Kiến đổ hết trách nhiệm lên đầu Chung Hiểu Hiểu, vì cái ý tưởng t.h.u.ố.c chuyển t.h.a.i đúng là do cô xúi giục và bày trò . Nạn nhân trực tiếp nhất là Hòa Thần. Cụ thể sẽ phán quyết thế nào thì vẫn kết luận cuối cùng, nhưng công tác điều tra chắc chắn sẽ ít, các viên t.h.u.ố.c cũng đưa phân tích thành phần.

Chung Hiểu Hiểu thì khăng khăng hề vi phạm pháp luật khi bán t.h.u.ố.c chuyển thai, tất cả là ý đồ của một Chung Đoàn Kiến, cô chỉ thừa nhận lòng lấy lòng bạn là Hòa Thần mà thôi.

Còn là bạn bè, bạn bè mà hại thế ?

Chính cô rõ ràng thừa cái thứ chẳng đồ lành gì.

...

Hòa Thần sự hộ tống của Tần Dao gặp Chung Hiểu Hiểu một . Chung Hiểu Hiểu liếc thấy cô thì lộ rõ vẻ thù hận. Bị giam giữ một đêm, tinh thần cô cực kỳ bất , ai cũng đầy vẻ cảnh giác.

cho chị, thế mà chị để nhà tố cáo . Loại như Chung Hiểu Hiểu, trách ai thì cũng bao giờ trách bản , sai sai thì cũng đều là của Hòa Thần hết. Nếu vì Hòa Thần mang thai, cô chẳng nghĩ cái trò , giờ thì công việc lành cũng chẳng giữ nổi nữa .

Hòa Thần thể tin nổi: coi cô là bạn, tại hại ?

Hừ, bạn bè, ai thèm bạn với chị chứ. Lúc nào cũng trưng cái bộ mặt cao cao tại thượng, chẳng qua chị chỉ là đầu t.h.a.i chỗ thôi mà?

Giờ rơi cảnh là do tự tự chịu, nhưng chị cũng đừng đắc ý quá sớm. Chị uống t.h.u.ố.c của , mau mà phá t.h.a.i ! Cẩn thận sinh một con quái vật đấy! Chung Hiểu Hiểu nhất thời đắc ý quên mà thốt , đó mới vội che miệng , tự trách quá xung động mà suy nghĩ thật lòng.

Thực tế mà , Hòa Thần phá t.h.a.i thì mới kịch để xem. Một vốn dĩ thuận buồm xuôi gió như thế mà sinh một "con quái vật", đời sẽ thế nào? Đến lúc đó, xem cô còn thể cao ngạo nữa .

Thôi bỏ , giờ bắt cô phá t.h.a.i cũng sẽ gây nỗi đau cực lớn cho cô , đúng là đáng đời.

Trong lòng Chung Hiểu Hiểu vẫn còn khá đắc ý, tâm địa cô vặn vẹo đến mức thể nghĩ những thứ khiến khoái lạc nỗi đau của khác, và đây chính là một trong đó.

Cái đồ ngu ngốc nhà chị, chị đáng đời lắm, loại ngốc như chị thì đúng là nên gặp họa... Chung Hiểu Hiểu cũng hẳn là ghen tị với điều kiện gia đình của Hòa Thần, mà là càng tiếp xúc càng thấy cô ngốc. Tại một thông minh như sống khổ sở thế , còn loại ngốc nghếch như Hòa Thần thể thảnh thơi hưởng thụ cuộc sống , cô thấy cam lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-229.html.]

Hòa Thần ngơ ngác đáp: uống.

Chung Hiểu Hiểu cũng sững : ?!

coi cô là bạn, t.h.u.ố.c cô tặng trân trọng. Tuy cảm thấy gì đó đúng nhưng cũng nỡ vứt , còn tưởng cô thực sự nghĩ cho , nên vẫn luôn ghi nhớ tấm lòng , nhưng để đó chứ uống.

Chính chị với là uống mà! Chung Hiểu Hiểu gần như phát điên, phụ nữ mặt rốt cuộc là đây.

Chẳng với cô từ lâu , thấy sinh con gái cũng mà. Hòa Thần bao giờ lung lay ý định vì cái t.h.u.ố.c chuyển t.h.a.i , nhưng nghĩ đó là tâm ý của bạn bè nên thấy cũng ấm lòng.

dự tính , đợi sinh con gái xong sẽ với Chung Hiểu Hiểu chuyện đó phụ lòng của cô .

Cô... Ngay cả cú sốc bắt giữ cũng mang đòn giáng mạnh mẽ cho Chung Hiểu Hiểu bằng sự thật .

Không uống? Chung Hiểu Hiểu trợn tròn mắt, thì rốt cuộc cô bận rộn vì cái gì? Cô mưu cầu điều gì cơ chứ?

Bảo Hòa Thần là đồ ngốc, nhưng cô bao giờ thực sự để bản chịu thiệt thòi.

... Vậy mà diễn như thể uống thật bằng.

Chung Hiểu Hiểu tức đến mức trợn trắng mắt, suýt chút nữa thì nghẹt thở vượt qua nổi. Cô cái đồ "ngu ngốc" mặt lừa , mà cô còn luôn tự đắc thông minh.

Sau khi gặp xong Chung Hiểu Hiểu, Hòa Thần và Tần Dao bước ngoài. Hòa Thần thần sắc lạc lõng, trong lòng thấy khó chịu vô cùng. Tần Dao chứng kiến bộ quá trình trò chuyện của hai , thầm thấy buồn trong lòng.

Hòa Thần trông như thế , chút giống kiểu ngây thơ thật thà, nhưng cũng chút giống kiểu "bên ngoài trắng bên trong đen". Có lẽ cô thể thuận buồm xuôi gió cả đời là bởi vì cô luôn thể " vững đài câu cá" như .

Khả năng miễn nhiễm của cô mạnh, bao giờ theo lời phiến diện, mặc cho Chung Hiểu Hiểu thế nào, cô cứ kiên trì là chính , tuyệt đối động lòng.

Nếu đổi khác, cứ bên tai ngày ngày lảm nhảm chuyện sinh con trai với t.h.u.ố.c chuyển thai, chừng tin thật , kiểu gì cũng gợi lên ham . Thế nhưng Hòa Thần thực sự vững như bàn thạch, mặc cho "gió thổi từ phương nào", cô cứ để mặc cho đối phương tưởng mắc bẫy, thực chất là cô đang chân thành một cách chiếu lệ.

Theo một nghĩa nào đó, cô cũng là một bản lĩnh.

Thím út, em thấy chị ngốc, dễ lừa ?

Tần Dao lắc đầu: Chị dâu, lẽ mỗi đều trí tuệ cuộc sống riêng biệt của . Chị thể bình an lớn lên đến tận bây giờ, chứng tỏ loại trí tuệ là hữu dụng nhất đối với chị .

Thím đúng hổ danh là nhà văn, khéo thật đấy.

Tần Dao , cô đoán lúc Hòa Thần ngốc, mà là cô cô đơn, cách kết bạn, một bạn tri kỷ thực sự. Chung Hiểu Hiểu cứ luôn miệng là vì cho cô, êm tai, nên cô mới luyến tiếc cắt đứt, cũng chẳng nghi ngờ dụng ý của đối phương.

Người khi buồn chán quá, kiến chuyển nhà cũng thể cả buổi trời mà. Biết Hòa Thần cũng chỉ xem Chung Hiểu Hiểu nhảy nhót để giải khuây thôi.

Loading...