Ông cụ Cố hứ một tiếng: thèm xem.
Thế thì thôi , cháu mang sân cho các bạn cùng xem. Cố Miểu Miểu quyết định khoe khoang một phen trong đại viện, nghĩ đến đây, con bé cũng chẳng lãng phí thời gian ở chỗ ông nội nữa.
Trêu chọc một ông lão thì vui bằng việc bao nhiêu bạn nhỏ trong đại viện tán thưởng, càng đông càng .
Nói xong, Cố Miểu Miểu liền như một mũi tên b.ắ.n vọt ngoài.
Đợi , cái con bé cho ông, đừng chạy nữa, đồ ranh con, đừng chạy, Miểu Miểu, đó cho ông! Ông cụ Cố ngờ con bé chuồn nhanh đến thế, suýt chút nữa là quẳng luôn cả gậy chống để đuổi theo.
Cái đồ trẻ con quái quỷ gì thế , bảo chạy là nó chạy thật, chẳng để hết câu.
Chưa cho ông xem mà mang đồ , vạn nhất thì chẳng ông sẽ mất mặt đám bạn chiến đấu cũ , vạn nhất xem xong rách thì tính thế nào?
Lóng ngóng vụng về, nóng nảy y hệt bố cháu , đưa đây cho cụ xem nào.
Cố Miểu Miểu thở dài một tiếng, đành tạm thời từ bỏ kế hoạch ngoài khoe khoang với đám bạn, con bé bước những bước chân oai phong lẫm liệt đến bên cạnh ông cụ, đưa bản thảo cho ông.
Xem ạ, xem nhanh lên nhé, cháu còn tranh thủ sang nhà Tráng Tráng chuyện.
Ông cụ Cố lườm con bé một cái, chậm chạp lôi chiếc kính lão đeo , nó bảo ông xem nhanh thì ông cứ thích xem chậm đấy.
Ai ngờ khi chậm , ông lão tự đắm chìm suốt sáu bảy tiếng đồng hồ, mà mới chỉ xem hai phần ba.
Cố Miểu Miểu xị mặt đối diện, con bé xong hết bài tập về nhà, bên ngoài trời cũng khuya, sắp đến giờ ngủ mà ông cụ vẫn xem xong. Ông lão đó với khuôn mặt đỏ bừng, tỉ mỉ xem từng chút một, tay còn cầm một cuốn sổ để lời phê, trông còn nghiêm túc hơn cả giáo viên chấm bài.
Cụ ơi, cháu thấy lời phê của cụ .
Ông cụ Cố nhướng mày: Cháu thì cái gì, là cháu hiểu ông hiểu?
Cố Miểu Miểu: ...
Lời phê của ông, lúc xuất bản in kèm . Ông cụ Cố hài lòng gật đầu.
Cố Miểu Miểu ôm mặt, cứu mạng với, con bé thấy hổ quá mất! Ông cụ đúng là chẳng khác gì vua Càn Long, tác phẩm nghệ thuật của đang như thế, ông cứ dày mặt đóng dấu ấn của lên, đóng một cái đủ còn đóng kín cả mặt giấy, đúng là ngại, da mặt dày quá thôi.
Cụ ơi, mai cụ ăn món rau cải trắng trộn kiểu Càn Long cho tỉnh táo , cụ giống như hạt vừng chiếc bánh nướng , ăn thì vẻ nhưng thì vướng mắt lắm.
Ông cụ Cố lườm con bé: Cháu còn nhỏ, cháu hiểu . Ngày xưa Chi Chỉ Trai phê bình Hồng Lâu Mộng, bây giờ cũng lão già phê... phê, ờ, chung là như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-221.html.]
Cố Miểu Miểu: ...
Đêm đó, ông cụ Cố ngủ ngon lắm, sáng sớm hôm tỉnh dậy. Cả ông như tiêm m.á.u gà, tinh thần phấn chấn vô cùng. Nhìn qua cửa sổ thấy bên ngoài một màu trắng xóa, ông sốt ruột đoán già đoán non: Không bọn họ dậy nhỉ?
Ông hết cửa sổ đồng hồ báo thức tủ đầu giường, hận thể cho kim giây chạy nhanh hơn một chút, nhanh hơn chút nữa, mau mau sáng , mau dậy thôi. Mùa đông giá rét thế thì đừng luyến tiếc cái chăn ấm nữa, dậy nào.
Cuối cùng cũng đợi đến lúc trời sáng hẳn, ông cụ Cố tinh thần sảng khoái ăn xong bữa sáng, oai phong lẫm liệt cầm cuốn sổ ngoài.
Cũng là may mắn, ông tóm ông cụ Tần đầu tiên. Ông cụ Cố hận thể quẳng luôn gậy chống , mà thực tế là ông cũng chẳng cần đến nó lắm. Bây giờ ông cảm thấy như ăn tiên đan, lưng mỏi, chân đau, một leo lên tầng năm cũng chẳng thành vấn đề, bước thoăn thoắt.
Lão Tần! Ông cụ rạng rỡ như hoa.
Ông cụ Tần dọa cho giật , lo lắng hỏi: Lão Cố, ông thế chẳng lẽ là... hồi quang phản chiếu ?
Sao nhà ông để ông ngoài thế ?
Thời gian qua tinh thần lão Cố , đều cả, ai cũng lo ông trụ qua nổi mùa đông . Trong lòng họ khỏi thở dài, mỗi năm qua , cũ thưa thớt dần.
Phỉ phui cái miệng ông! Ông mới hồi quang phản chiếu , ông chuyện hả. Ông cụ Cố chuyện với giọng điệu vô cùng sung mãn, khiến tuyết đọng bên cạnh cũng như rung rinh theo.
Đến đây, chia sẻ với ông cái , cháu dâu và cháu trai đấy. Viết về lợi hại , cái sẽ là bảo vật gia truyền của nhà họ Cố chúng , lưu truyền từ đời sang đời khác.
Ông cụ Tần hừ một tiếng, lão Cố đúng là hươu vượn: Để xem là cái thứ gì nào.
Ông cụ Cố hào phóng đưa cho bạn, ông cụ Tần càng xem càng kinh ngạc, cuối cùng đắm chìm lúc nào : Cái ...
Lồng n.g.ự.c ông phập phồng sóng cuộn, dựa cái gì chứ, dựa cái gì mà lão Cố xuất sắc đến ...
Nói là đúng ở chỗ nào, dường như quả thật đúng như những gì lão Cố từng kể, nhưng khi lão Cố kể thì chẳng thấy thú vị đến mức . Đây... chắc chắn là nhờ văn phong xuất thần quỷ khiếp thổi hồn những trải nghiệm của ông , khiến xem mà thấy nhiệt huyết dâng trào.
Ông cụ Tần thấy ghen tị , chua xót quá. Ngày mai ông cũng bảo con cháu cho , dựa cái gì lão Cố mà ông chứ, trải nghiệm của ông còn ly kỳ kinh ngạc hơn lão Cố nhiều.
Món bảo vật gia truyền của đấy chứ, nghĩ đến chuyện khi , đám cháu chắt vẫn còn thể thấy những việc bình thường của tổ tiên, cũng thấy yên lòng . mà, thực cũng chỉ là một hết sức bình thường, trong những năm tháng chiến tranh khói lửa , chỉ một chút xíu trải nghiệm khác biệt một tẹo thôi, đáng để nhắc tới...
Ông cụ Cố miệng thì đáng để nhắc tới, nhưng cái đuôi m.ô.n.g ông thì cứ vểnh tít lên trời, vẫy qua vẫy , ai mà chẳng sự đắc ý đến phát cuồng trong giọng của ông.
Nghe đến mức ông cụ Tần chỉ chặt phăng cái đuôi thối của ông ngay lập tức.
Câu chuyện cũng khá, mỗi tội mấy cái chữ bé như kiến bò bên cạnh trông vướng mắt quá, hoắc.
Ông cụ Cố bĩu môi: Ông đúng là đang ghen ăn tức ở! là định in kèm theo lúc xuất bản đấy, cứ ở đó mà ngưỡng mộ ghen tị .