Thập Niên 70: Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Trong Văn Niên Đại - Chương 209
Cập nhật lúc: 2025-12-19 08:31:14
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy Cố Trình cứ vô tư "cưa sừng nghé" mặt , Tần Dao thực sự cảm thấy giống như một chị .
— Cô thừa nhận hồi mới gặp, tự xưng là chị chỉ vì chiếm chút ưu thế.
Đến bây giờ, cô bắt đầu thấy khủng hoảng, dựa cái gì mà gã càng sống càng trẻ chứ?
"Không em thích thế ?" Cố Trình giơ tay kéo nhẹ tóc cô, thật chẳng hiểu nổi tâm tư "cô thiếu nữ" .
Dù quen gần bốn năm, dù cô là của hai đứa trẻ, nhưng trong mắt Cố Trình, Tần Dao vẫn là một cô bé chút tinh nghịch. Càng ở bên cô, càng cảm thấy như trẻ , cuộc sống hằng ngày cũng trở nên thú vị hơn.
Nếu là , tuyệt đối chẳng bao giờ nảy "tham vọng" leo lên thử chiếc xe trẻ con .
Tần Dao cảm thán: "Có lẽ em yêu hai đàn ông, một phiên bản ấu trĩ của và một phiên bản trưởng thành của ."
"Em chỉ thích cái mặt non choẹt của thôi." Cố Trình khá thoáng đạt, Tần Dao mê gương mặt của "em trai họ Cố" ngày nào, nhưng cũng ngưỡng mộ phong cách việc của đội trưởng Cố.
"Dầu mỡ quá, dầu mỡ quá ." Tần Dao lạnh lùng bồi thêm: "Câu của quét lên mặt thêm ba lớp dầu đấy."
"Này em trai họ Cố, yếu tố tiên quyết của việc giả vờ trẻ trung là gì ? Đó là quá tự luyến, cứ thế phát tín hiệu 'mau , trẻ lắm' khắp nơi—" Tần Dao chỉ tay mặt , "Khi thế, sẽ trở nên dầu mỡ, bốc mùi của mấy ông chú già đấy."
"Ôi trời, sợ nhất là mấy ông chú già còn thích cưa sừng nghé." Tần Dao nhún vai, xòe tay lắc đầu.
Cố Trình mặt cảm xúc: "..."
"Khẩu thị tâm phi." Cố Trình cúi đầu nhanh chóng hôn một cái lên má vợ, "Cơ thể em hề như ."
"Không cần em thẳng, một phụ nữ trẻ trung xinh mới ngoài đôi mươi như em, thích một ông chú già hơn chục tuổi mà còn giả vờ ngây ngô — khẩu vị của em đúng là nặng thật!"
Tần Dao cho nghẹn họng. Đàn ông một khi cần da mặt thì đúng là vô đối. Trước đây Cố Trình thường cô cho á khẩu, giờ tìm cách phản công, bắt đầu chê cô "khẩu vị nặng".
Nói thế cũng chẳng sai, lẽ ngay từ đầu cô thích kiểu "ông chú già giả vờ ngây ngô" .
Mấy choai choai thực thụ, dù cô thích gương mặt họ đến mấy thì thực tế cũng khó mà chung sống .
Hay cách khác, những trai trẻ đó khí chất lắng đọng như của đội trưởng Cố, cái vẻ ngoài kiểu đàn ông tâm cơ " cứ đây xem em loạn" .
"Ừ, em đúng là khẩu vị nặng thật nên mới thích cái gã dưa chuột chua cay như ."
Cố Trình thản nhiên: "Dưa chuột đại thụ."
Tần Dao đá một cái: "Anh chuyện dầu mỡ quá, bắt ép lấy dầu thôi."
"Em đang khen đấy ? Dầu mỡ ? Nhà ai mà chẳng thiếu dầu, một chồng dầu mỡ như , nửa đời của em chẳng bao giờ lo thiếu dầu ăn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-209.html.]
Tần Dao: "..."
Đây chỉ là cách thế hệ đơn thuần, mà là "hố ngăn cách thời đại". Ở thời , những đàn ông tự nhận danh hiệu "vua dầu mỡ" mà vẫn thấy đắc ý lắm.
Thịt đắt nhất là thịt ba chỉ, ai mà chẳng trong nhà thêm cả trăm cân mỡ lợn cơ chứ.
"Có một ông bố như , em lo con trai lấy nổi vợ mất."
Thật chịu nổi, mấy nhóc con cứ tai mắt thấy thế , sẽ lớn lên thành kiểu gì nữa.
Tháng 1 năm 1976, Tần Dao và Cố Trình đưa hai con về thủ đô, Thẩm Quế Hương cũng cùng họ. Anh ba chị ba thì ở đảo, tiệm ăn quốc doanh ngày Tết bận rộn, ba dứt . Hiện giờ cấp bậc và lương bổng của đều tăng lên, vợ con nên ý chí phấn đấu cứ thế ngùn ngụt.
Thẩm Quế Hương về thủ đô sẽ đảo nữa mà ở căn tứ hợp viện chung sống với chồng. Đến ngày chia tay để về nhà, bà cũng thấy lưu luyến nỡ, chẳng nỡ xa con trai con gái, cũng chẳng nỡ xa cháu ngoại và cháu nội.
Tần Truyền Vinh thui thủi một ở tứ hợp viện, nghĩ cũng thấy tội nghiệp.
"Ở đảo sống tự do tự tại quá, thấy với bố con." Thẩm Quế Hương thở dài, nhỏ vài giọt nước mắt cá sấu.
Nếu Tần Truyền Vinh trong điện thoại hết lời van nài, Thẩm Quế Hương thực sự chẳng về. Mùa đông dài dằng dặc ở miền Bắc lạnh thấu xương, ở trong khu đại tạp viện còn chen chúc nhà vệ sinh công cộng, đổ bô đêm, chẳng bằng ở đảo tận hưởng một mùa đông ấm áp dễ chịu.
Điều duy nhất thoải mái là thời tiết nóng ẩm, rõ ràng gió to nắng gắt nhưng chỗ nào cũng thấy ẩm ướt khó chịu.
Cao Kiến Quốc và Trần Bảo Trân đưa con gái về . Nhóm năm nhà Tần Dao lên tàu rời đảo.
Hai nhóc Thụy Thụy và Minh Minh đầu tiên trong đời xa, cũng là đầu tàu rời đảo, bố bế trong lòng nên thấy cái gì cũng mới lạ.
"Hai đứa lớn thế mà vẫn thấy tuyết, cũng mặc áo bông to sụ, phí quá cơ, bà ngoại đưa các con xem tuyết nhé." Thẩm Quế Hương nựng đôi má nhỏ của Thụy Thụy.
Thằng bé giống con gái nhỏ, nhưng vẻ tròn trịa như Dao Dao hồi bé mà gầy. Thẩm Quế Hương nuôi cho nó béo lên, nhưng nó ăn uống từ tốn, ăn nhiều. Tần Dao bảo Thụy Thụy ngoại hình giống cô, còn những thứ khác thì giống bố, kén ăn.
Minh Minh thì giống Cố Trình, bù thằng bé hề kén ăn, ham ăn ham chạy còn hoạt bát , trông mũm mĩm hơn trai nhiều, cứ như một chú sâu róm, cứ lắc la lắc lư.
Tần Dao cực kỳ sắm cho nhóc một bộ đồ ngủ hình khủng long nhỏ bằng lông xù, ngặt nỗi ở đảo chẳng cơ hội mặc, mà giờ ngoài cũng điều kiện vật chất như thế.
"Mẹ ơi! Mẹ ơi!" Những đứa trẻ gần hai tuổi giống như những cỗ máy động cơ nhỏ, cứ thoăn thoắt thích chạy thích , hình bé nhỏ chứa đựng năng lượng khổng lồ, hoạt bát và khỏe khoắn hơn lớn nhiều. Chúng mới đến thế giới lâu, cái gì cũng thấy tò mò.
"Để bố dạy các con nhận các loại cá nhé?" Tần Dao tìm một cuốn tranh ảnh về động vật biển, bảo Cố Trình dạy cho con, nhiều loại cá tận mắt thấy, đúng nghĩa là một cuốn sách giáo khoa sống.
"Không lấy cá , lấy cá !"
Cả Thụy Thụy và Minh Minh đều lắc đầu nguầy nguậy.
Tần Dao: "Tại thế?"
Thụy Thụy: "Bố bảo, cái ngon, cái cũng ngon ạ."