Thập Niên 70: Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Trong Văn Niên Đại - Chương 207
Cập nhật lúc: 2025-12-19 08:29:09
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4AtVhx646d
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
...
Điện thoại cúp máy.
Đến ngày thứ ba, điện thoại vẫn cứ gọi đến đều đặn. Cố Trình thừa cuộc gọi gọi từ nhà, mà là ông nội ở bên ngoài gọi tới, còn lén lút giấu , giọng điệu thiết tha hỏi: "Anh chắc chắn là sẽ về chứ?"
Xưa hòn đá vọng phu, nay hòn đá vọng cháu, đúng hơn là hòn đá vọng cháu dâu.
Cố Trình vuốt phẳng tay áo, chút bất lực. Người nhà họ Cố nhà đúng là chấp nhất, còn kiên trì bền bỉ đến thế. Anh nén bảo: "Ông nội, gì ông cứ thẳng ạ."
Ở đầu dây bên , Cố lão gia t.ử siết chặt ống , thầm nghĩ sắp thằng cháu nghịch t.ử cho tức c.h.ế.t. Thằng ranh nhà ngu như lợn , tâm tư của ông nội mà hiểu ?
Sao là con sán xơ mít trong bụng ông nội ?
Cố lão gia tử: "Tiểu Trình, nên ăn thêm ít hạt óc ch.ó mà bổ não , chuyện còn cần thẳng ?"
"Mau mang mấy đứa chắt của về đây, đừng để dạy chúng nó thành ngốc nghếch giống ."
Cố Trình nén : "Hồi nhỏ ông khen cháu thông minh giống ông mà."
"Thằng ranh con, hồi đó bố đ.á.n.h , tuyệt đối ngăn cản." Cố lão gia t.ử lạnh mặt: "Nếu sùng bái ông nội, thì bảo vợ cho ông nội mấy bài báo, cũng chẳng cần khó khăn gì, tầm tám trăm nghìn đến một triệu chữ là ."
Cố Trình: "Để cháu , tám vạn chữ là xong."
"Cút ."
Rốt cuộc Cố Trình vẫn đáp trong điện thoại: "Để cháu với vợ cháu, bảo cô Tết về nhà trò chuyện với ông. Còn cụ thể thì lúc đó xem tình hình thế nào , ông đừng vội, vẫn còn sớm mà."
Hoàng hôn buông xuống, nắng quái xiên khoai, gió chiều xua tan cái oi bức ban ngày. Cố Trình mặc quân phục về nhà, cánh mũi lấm tấm những hạt mồ hôi li ti. Tần Dao đang cho gà ăn ở trong sân, gà mái trong nhà tăng lên ba con, mỗi ngày nhặt từ ba đến năm quả trứng, cũng tạm đủ cho cả nhà ăn.
Cố Trình tắm, chủ động sáp gần, nóng hầm hập như một quả cầu lửa, dõng dạc : "Người đàn ông trung niên về đây."
Tần Dao đầy cạn lời: "..."
Cái gã đúng là thù dai hẹp hòi, bảo một câu đàn ông trung niên mà chấp nhặt hơn bất cứ ai, giờ cứ hở là tự xưng đàn ông trung niên.
Thật là đáng ghét.
"Để cho em nếm thử mùi vị của đàn ông trung niên ." Cố Trình nhanh tay bôi một vốc mồ hôi lên mặt cô, vù một cái, chạy biến nhà lấy quần áo tắm.
Tần Dao tay đang cầm nắm thóc, ngay lập tức ném thẳng .
Gã ba mươi tuổi chứ ba tuổi, mà còn nghịch hơn cả mấy đứa con đầy hai tuổi nữa.
Vốn dĩ nuôi hai đứa trẻ, giờ cảm giác như nuôi thêm một đứa con trai lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-207.html.]
Cố Trình tắm rửa thần tốc kiểu quân đội, tầm mười phút là xong. Anh lách qua "phòng tuyến" đồ chơi xếp hình mà hai con trai vất vả dựng lên, xuống lầu lẻn đến bên cạnh vợ, tay cầm một quả chuối đặt sang bên cạnh, cầm d.a.o gọt trái cây nhỏ tước vỏ xoài.
Anh quân phục, mặc chiếc áo phông trắng cổ tròn, tóc vẫn còn dính nước. Dưới ánh nắng chiều, làn da màu mật ong sáng rỡ. Thấy Tần Dao , lập tức ngẩng đầu mỉm, giọng mang theo nét trầm khàn đầy từ tính của phái nam: "Tới ăn trái cây do đàn ông trung niên gọt ."
"Ngọt lắm, ăn mau ."
Tần Dao rướn c.ắ.n một miếng xoài ngọt lịm, cho buồn bực. Có những đàn ông , mở miệng là tự xưng " đàn ông trung niên", nhưng hành động thì cực kỳ "cưa sừng nghé", giờ còn học cả cách mím môi duyên.
"Đội trưởng Cố, bốn mươi lăm tuổi mới gọi là trung niên. Anh bây giờ mới ngoài ba mươi, đang độ trai tráng, bảo là đàn ông trung niên thì còn thiếu mười mấy năm nữa cơ." Tần Dao dùng tăm ăn miếng xoài, thật chịu nổi việc ngày nào cũng treo hai chữ trung niên bên miệng, đính chính để giữ gìn sự thật.
Cố Trình nén khóe môi đang cong lên: "Em bảo xem trong nhà ai cứng đầu hơn ai?"
Tần Dao: "Ngay mắt chứ ."
"Ừ." Cố Trình ăn nốt miếng xoài còn , phủi phủi tay, giọng điệu kiên định: "Tối nay để cho em thấy thế nào là cái lợi hại của đàn ông trung niên."
Tần Dao: "..."
"Chuyện qua bao lâu mà vẫn cứ đàn ông trung niên mãi, hẹp hòi, em thấy đàn ông nào hẹp hòi như . Xem phụ nữ trẻ trung xinh đang độ tuổi thanh xuân phơi phới như em lầm ."
Cố Trình lời cô cho nghẹn họng: "Đồng chí Tần Dao, da mặt em cũng dày thật đấy."
"Kẻ tám lạng nửa cân thôi, lão già trung niên ạ." Tần Dao giơ tay kéo nhẹ khóe mắt, lè lưỡi trêu .
Cố Trình cũng giơ tay kéo khóe mắt, lè lưỡi : "Em lão già trung niên ướp đẫm mùi vị , cũng chẳng khá khẩm hơn bao nhiêu ."
"Hai vợ chồng các con thể ngày nào ở nhà cũng chút chuyện chính sự !" Thẩm Quế Hương bế cháu gái trong lòng, dẫn theo hai đứa cháu ngoại như hai con gà con .
Hai đứa nhỏ ngủ dậy, nhóc Minh Minh lúc hai má đỏ bừng, ngáp một cái thật dễ thương.
"Tiểu Trình, con bớt chấp nhặt với cái Dao ." Thẩm Quế Hương con rể duy nhất của với vẻ mặt khó tả. Chỉ một hai năm, nhận thức của bà về con rể cứ đổi liên tục.
Lúc đầu thấy tính tình , để con gái bắt nạt, bà tưởng là một đàn ông si tình điều. Ai ngờ đích đến khu gia binh hỏi thăm thì là một nhân vật lẫy lừng, mặt lạnh tim sắt, việc nghiêm cẩn... Còn bây giờ, đối diện với đôi vợ chồng con gái con rể , bà chỉ một câu:
là hai đứa ngốc!
Tần Dao đá nhẹ đàn ông bên cạnh, lấy lệnh bà bảo kiếm: "Nghe thấy , năng với em cho khách sáo , bớt chấp nhặt ."
Thẩm Quế Hương lườm cô một cái: "Con cũng thế, đừng tưởng kém con rể mấy tuổi mà nghĩ còn trẻ măng, của hai đứa nhỏ , soi gương , vẫn còn tưởng là cô bé mười bốn mười lăm tuổi chắc?"
"Con cũng là bà già đấy."
Tần Dao: "... Mẹ, tổn thương con ."
"Cứ tưởng con lấy lớn tuổi thì quản con, kết quả chồng con xem, con dắt mũi đến mức chẳng còn dáng gì cả. Vốn là một sĩ quan cầu tiến, chín chắn chững chạc, con xem bây giờ thành thế đây."