Thập Niên 70: Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Trong Văn Niên Đại - Chương 203

Cập nhật lúc: 2025-12-19 08:24:11
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9Kbg131uwE

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mợ của con thơm lắm, chú nhỏ con đúng là ch.ó ngáp ruồi, đường dẫm phân ch.ó mới vận may gặp mợ các con đấy. Chị hai Cố vô cùng ghen tị với em trai, dựa cái gì mà để nó vớ bẫm cô vợ xinh thế , khéo tay nấu nướng tài hoa, ngày ngày sống đảo chẳng khác nào thần tiên.

Anh ba Tần khi qua nếm thử món cà ri một thì thích, liền hỏi Tần Dao cách . Tần Dao cũng chẳng tỉ lệ phối các loại hương liệu , đành bảo: Anh , cứ qua nông trường Hoa kiều một chuyến, nhà mỗi nhà ăn một kiểu cà ri khác đấy, cứ xem nhiều , thích loại nào thì phối theo loại đó.

Cà ri vốn chẳng bao giờ công thức cố định, tất thảy đều tùy sở thích của từng gia đình. Nhiều nhà Hoa kiều luôn dự trữ sẵn đủ loại hương liệu, cùng với cối đá và chày đá để tự giã hương liệu cà ri.

Tay nghề của em gái khá, ý tưởng nữa. Anh ba Tần buột miệng khen ngợi.

Tần Truyền Vinh hề đặc biệt dạy Tần Dao nấu ăn, mấy em trai cũng tự học mỗi một kiểu. Bản Tần Truyền Vinh vốn là dân chuyên, tự mày mò là chính, dạy con trai cũng là để chúng tự suy nghĩ, tự sáng tạo.

Thời đầu bếp ở tiệm ăn quốc doanh cần trình độ quá xuất sắc, đa phần chỉ ở mức tạm , nhưng Tần Truyền Vinh tinh thần đổi mới. Mấy món tủ do ông nắm giữ khiến các lãnh đạo đều khen ngợi ngớt.

Trong xưởng mỗi khi tiếp đãi lãnh đạo, họ đều chỉ đích danh ông tới nấu, điều khiến Tần Truyền Vinh vô cùng tự hào.

Thẩm Quế Hương tươi rói : Cái Dao bây giờ giống ông già nhà con nhất, nó cũng thích tự mày mò mấy thứ linh tinh.

Theo như lời Tần Truyền Vinh : Món cung đình? Ngự thiện phòng thì tính cái gì, ăn cũng chẳng ngon lành gì.

Gia đình chị hai Cố ở đảo gần mười ngày thì đáp máy bay trở về. Trước khi , Tần Dao thành một phần đề cương bản thảo, xong hai vạn chữ đầu tiên, Cố Thanh xem xong hài lòng: Chờ em xong, đầu tiên em gửi bản thảo là chị đấy nhé.

Chị hai Cố khi rời đảo vẫn nỡ , hận thể đóng gói cả cô em dâu mang theo, chỉ trách mang nam nhi để bắt cóc cô vợ xinh .

Anh ba Tần lời Tần Dao, dạo một vòng quanh nông trường Hoa kiều, tìm hiểu nhiều về hương liệu và cách nấu nướng. Ngoài , còn nảy sinh một tham vọng nho nhỏ.

Cái tham vọng đó khiến Tạ Hồng Nghê bế con gái kêu trời thấu: Em Dao , em khuyên can trai em .

Tần Dao tò mò: Có chuyện gì thế chị?

Anh trai em nuôi con gì đó.

Nuôi gì ạ? Chẳng lẽ là trăn? Trên đảo nhiều hộ nông dân nuôi những con vật kỳ quái, bình thường thì gà vịt dê lợn, đặc biệt hơn thì nuôi sóc, vẹt, khỉ trăn cũng thiếu.

Tạ Hồng Nghê : Nuôi địa long, hình như là con thằn lằn nào đó.

Một con thằn lằn lớn đỏ rực hung dữ, lúc ba Tần mang về nhà, Tạ Hồng Nghê sợ đến c.h.ế.t khiếp. Thứ đảo hiếm gặp, ven đường thấy suốt, nhưng bình thường chẳng ai mang về nhà nuôi.

Theo lời ba Tần, định nuôi trong nhà để nó ăn gián.

Gián đảo kích thước lớn còn bay, là giống loài mà ba Tần đây từng thấy qua. Mỗi thấy đều bực, thời còn chẳng cơm mà ăn, thế mà mấy con gián béo mầm, to oạch, lớp vỏ đen bóng loáng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-203.html.]

Dẫm c.h.ế.t thì đất hiện một bãi thịt lớn, kinh tởm, ăn nổi mà vứt thì thấy phí.

Anh thấy ở nông trường Hoa kiều nuôi thằn lằn, phát hiện thứ khá tận dụng tài nguyên, nó ăn gián và giun đất, bình thường bắt mấy con côn trùng cho nó ăn là , chẳng tốn tí lương thực nào.

Dưới sự phản đối kịch liệt của vợ và em gái ruột, ba Tần vô cùng tiếc nuối từ bỏ kế hoạch nuôi thằn lằn, chỉ thể lúc rảnh rỗi ghé qua nhà xem: Cái con của nhà đấy nuôi cực kỳ, chẳng mấy thứ tầm thường ven đường , ông còn cho nó cả áo da bò, dùng dây thừng dắt , đúng là một con rồng bạo chúa...

Khủng long là sinh vật tuyệt chủng từ thời cổ đại, còn giống thằn lằn giống như một phiên bản khủng long mini thu nhỏ, thậm chí con trông giống như kim long năm móng thời cổ, trong mắt đàn ông thì cực kỳ oai phong.

Trong mắt ba Tần, loại thú cưng giá trị sử dụng quá cao, ở miền Bắc từng thấy, còn ở đảo thì cứ đường bắt đại một con về là nuôi , tốn lương thực, cho ăn mấy con gián giun đất là thỏa mãn tham vọng nuôi khủng long .

Nhà ngoài nuôi rồng còn nuôi cả rắn, nuôi khéo lắm, mỗi tội mùi tanh.

Tần Dao ngập ngừng: Cũng đúng là một nhân tài.

Ở điểm , ba Tần gợi ý cho Tần Dao, sở thú chỉ những loài lông xù đáng yêu như gấu trúc đỏ, mà còn cả thằn lằn, hổ mang cùng các loài bò sát lưỡng cư.

Chưa kể, nuôi thằn lằn và rắn thật sự kinh tế, chi phí thấp.

Một con thằn lằn trông cũng thanh tú lắm, đồ cho nó một cái là thành kim long năm móng mini ngay, dắt tiểu kim long dạo phố thì sức hấp dẫn đối với đàn ông cũng chẳng kém gì mỹ nữ.

Con gái thì thích xem bướm hơn, trong nhà kính trồng hoa, nuôi một bầy bướm sặc sỡ, bướm c.h.ế.t còn thể thành tiêu bản để bán hoặc sưu tầm.

Nếu Tần Dao bây giờ thể mở sở thú, cô thật sự gặp gỡ cái cực kỳ giỏi nuôi bò sát mà ba Tần nhắc tới.

Chỉ là hiện tại... cô đủ dũng khí để tới nhà xem rắn.

Người tên là gì thế?

Hứa Tiên.

Cái gì cơ?

Hứa Tiên, sống ở nông trường Hoa kiều, từ bên Đông Nam Á về.

Tần Dao: ...

À, ông còn một cái tên nước ngoài dài dằng dặc, cụ thể gọi là gì thì nhớ rõ. ở trong nước, sổ hộ khẩu ông tên là Hứa Tiên, chữ tiên trong tiên nữ mà là chữ tiên trong hải sản tươi sống. Tên đó là ông tự đổi, hỏi tên, ông cảm thấy duyên với rắn nên mới lấy tên Hứa Tiên.

Trừ phi là gia đình truyền thống học hành lâu đời, chứ một Hoa kiều về nước đăng ký tên tuổi tùy tiện, chỉ giữ cái họ, còn tên thì tự đặt bừa.

... ở vùng họ Hứa cũng nhiều, nghi là cái họ Hứa cũng là tùy miệng bịa , cũng khả năng quê gốc ở Tô Hàng, cuối thời Thanh tổ tiên xuống Nam Dương, giờ về nước với tư cách Hoa kiều.

Loading...