Thập Niên 70: Cô Bạn Thân Cực Phẩm Của Nữ Phụ Trong Văn Niên Đại - Chương 201
Cập nhật lúc: 2025-12-19 08:22:21
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Trình gật đầu, định cứ thế mà luôn nhưng sực nhớ chiếc áo len chui đầu đang mặc . Anh túm lấy cổ áo, về phòng một bộ quân phục cũ mới khỏi cửa.
Không cần tiếp đãi đặc biệt , ăn uống đơn giản là . Chị hai Cố xong thấy gì đó : Để mua một , liệu mua bao nhiêu ? Cho rể cùng .
Cố Trình thản nhiên đáp: Không cần, em nấu cơm, em nên mua gì, cần bà già lo chuyện bao đồng.
Cố Thanh trợn tròn mắt: Thằng ranh , bảo ai là bà già cơ?
Bà già chính là đang chị đấy. Cố Trình sải bước ngoài, rể hai đuổi theo phía để cùng em vợ mua thịt.
Thành Thành đặt giường trúc chơi với hai em Thụy Thụy và Minh Minh. Thằng bé nhút nhát ngoan ngoãn lời, khiến Tần Dao mà thích mê, chẳng hiểu Minh Minh nhà cái tính cách nhỉ?
Minh Minh là kiểu quen nhanh, cứ ríu rít bò đến bên cạnh họ, ậm ờ huơ tay múa chân chuyện.
Tội nghiệp bé Thành Thành chẳng hiểu em đang gì, vẫn nén nỗi thẹn thùng để đáp lời: Em ơi, Minh Minh, hi hi...
Sự đáp của Thành Thành khiến Minh Minh vô cùng phấn khích, cái loa nhỏ túm lấy họ mà lia lịa, trông cảnh tượng chẳng khác nào đang trêu chọc gái nhà lành.
Cố Thanh nỡ tiếp: Thành Thành, con chịu khó chơi với các em nhé.
Nói xong, chị chuyển chủ đề sang chuyện khác với Tần Dao, thêm thằng con trai lấy một nào nữa.
Lần đến, Cố Thanh mang theo khá nhiều đồ , nào là nhân sâm, lộc nhung và một loại rượu dưỡng sinh. Loại rượu vốn để bồi bổ sức khỏe cho em trai, nhưng tình hình hiện tại thì vẻ cần thiết lắm.
Em trai chị khi kết hôn đúng là càng sống càng trẻ ...
Chị hai Cố từng là phi công, giờ dẫn dắt đội nhảy dù, trải qua ít chuyện kích tính, Tần Dao mà thấy vô cùng thú vị.
Chuyện đáng nhớ nhất ? Em hỏi chuyện đáng nhớ nhất... thì một thành viên trong đội của chị khi nhảy dù... ...
Tần Dao tò mò: Cậu ạ?
Em cái loại nhà vệ sinh lộ thiên ở quê ?
Tần Dao ngơ ngác: Dạ?
thế, rơi đúng trong đó, bao nhiêu chúng chị vớt mãi mới vớt lên. Mỗi nghĩ đến chuyện , chị hai Cố thấy cạn lời, lẽ chuyện chị sẽ nhớ cả đời mất.
Tần Dao: ...
Em sách ? Còn là nhà văn lớn cơ đấy? Có thể cho chị xem những gì em ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-70-co-ban-than-cuc-pham-cua-nu-phu-trong-van-nien-dai/chuong-201.html.]
Tần Dao lấy bản thảo của cho Cố Thanh xem, chị hai một cách say sưa.
Chị nửa đùa nửa thật bảo: Hay là em cũng cho chị một cuốn tự truyện ?
Tần Dao thoải mái đáp: Được chứ ạ, chị hai thế nào?
Bảo Tần Dao tự bịa một câu chuyện thì khó, tra cứu nhiều tài liệu, nhưng nếu chỉ là một câu chuyện sảng văn dựa trải nghiệm của chị hai nhân vật chính thì chẳng khó chút nào.
Những đề tài như nhảy dù hàng vũ trụ thời bấy giờ đang là chủ đề nóng hổi. Trên quốc tế đang diễn cuộc đua gian sôi động, trong nước cũng nhiều quan tâm. Sau khi khôi phục kỳ thi đại học, nhiều tích cực đăng ký chuyên ngành hàng vũ trụ. Lúc , niềm khao khát khám phá bầu trời và gian của trẻ con còn mãnh liệt hơn cả những đứa trẻ thế hệ mười năm .
Em... em thật sự ? Chị hai Cố vô cùng kinh ngạc. Từ nhỏ đến lớn chị cũng gặp ít học, những nổi tiếng trong sách giáo khoa cũng thấy nhiều, nhưng bao giờ thấy ai bảo là ngay như thế .
Ngoại trừ những bài tuyên truyền theo yêu cầu ở , một thời gian Tần Dao tiểu thuyết. Những năm bảy mươi nhiều đề tài để , nhiều thứ phép chạm . Để tránh phiền phức, Tần Dao luôn giữ nguyên tắc hiểu rõ thì động đến, tìm hiểu thật sâu mới . Còn những gì khác, thà để dành đến những năm tám mươi hãy .
Nếu những trải nghiệm thực tế của chị hai Cố, cô sẽ chẳng bao giờ nghĩ đến việc về nội dung liên quan đến bay lượn và nhảy dù, nhưng chính những điều khơi gợi hứng thú trong cô.
Đối với một sáng tạo, điều kiêng kỵ nhất là những thứ sáo rỗng. Cô khao khát một luồng khí mới mẻ, dù chỉ để g.i.ế.c thời gian cũng là một cái thú.
Chị hai, đợi hai ngày nữa em xong bản thảo sơ bộ sẽ đưa chị xem, lát nữa ăn cơm xong chúng trò chuyện thêm nhé. Tần Dao chủ động dò hỏi thông tin từ Cố Thanh. Có những trải nghiệm thực tế của một nhân vật thật như chị hai bảo chứng, việc thông qua kiểm duyệt cũng sẽ lợi hơn.
Được. Cố Thanh gật đầu, chị ngạc nhiên thấy thấp thỏm. Nghĩ đến mấy đàn ông họ Cố trong nhà, bao gồm cả ông nội hiện vẫn còn sống, ông nội và các bác các chú khác ngày ngày cứ treo những chiến tích vẻ vang ngày xưa đầu môi... Thế mà, đầu tiên trong nhà một bản tự truyện t.ử tế là mới hơn ba mươi, đến bốn mươi như chị ?
Không em dâu sẽ hiệu quả thế nào.
Trong lòng Cố Thanh thấy hổ thẹn, hai chữ khiêm tốn hiện lên trong đầu, chị thấy quá khứ của đáng để nhắc tới, nên khiêm tốn một chút thì hơn: Em dâu , cần tự truyện của chị , cứ dùng một hóa danh cho chị thành một câu chuyện là .
Dù thích bậc tiền bối cho khác, nhưng dù chị cũng mới chỉ là một phụ nữ trẻ bước qua ngưỡng cửa ba mươi mấy năm. Cái tuổi của chị đến lúc tự truyện, tự truyện thì ít nhất cũng ngoài năm mươi chứ?
Vâng ạ. Tần Dao mỉm . Đối với cô thì điều gì khác biệt, thành một câu chuyện còn thêm nhiều gian để tưởng tượng hơn.
Trong lúc Tần Dao và chị hai trò chuyện, mấy đàn ông mua thịt về. Cố Trình đưa rể bếp nấu nướng, mùi vị tỏa cũng tệ chút nào.
Tần Dao bao giờ chê nấu dở, cô luôn lấy khuyến khích trọng, đàn ông tự nguyện bếp là đàn ông , cô chỉ việc ăn chứ kêu ca.
Cũng chính vì , tay nghề nấu nướng của Cố Trình tiến bộ vượt bậc chỉ trong vòng hai năm ngắn ngủi, vì phía luôn một vợ thầm lặng ủng hộ.
Chị hai Cố ăn món em trai nấu mà thấy vô cùng ngạc nhiên, thấy Cố Trình bế hai đứa con một cách thành thục, nét mặt chị càng kinh ngạc hơn nữa.
Điều khác xa với cả Cố Hưng!
Chị thật sự ngờ đấy, em trai chị khi kết hôn trở thành đàn ông đảm đang yêu gia đình thế , tay nghề nấu nướng còn giỏi hơn cả nữa...